<!DOCTYPE html>
    <html lang="vi" xmlns="http://www.w3.org/1999/xhtml" prefix="og: http://ogp.me/ns#">
    <head>
<title>Chuyện ông Panov gặp Chúa đêm Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện đạo - Sách 18</title>
<meta name="description" content="Chuyện ông Panov gặp Chúa đêm Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện đạo - Sách 18 - Savefile - Tin Tức -...">
<meta name="author" content="Linh mục Mễn">
<meta name="copyright" content="Linh mục Mễn [ngchinhan@gmail.com]">
<meta name="generator" content="NukeViet v4.5">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<meta property="og:title" content="Chuyện ông Panov gặp Chúa đêm Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện đạo - Sách 18">
<meta property="og:type" content="website">
<meta property="og:description" content="Savefile - Tin Tức - http&#x3A;&#x002F;&#x002F;linhmucmen.com&#x002F;news&#x002F;savefile&#x002F;kho-sach-quy&#x002F;chuyen-ong-panov-gap-chua-dem-giang-sinh-chuyen-doi-chuyen-dao-sach-18-3677.html">
<meta property="og:site_name" content="Linh mục Mễn">
<meta property="og:url" content="http://linhmucmen.com/news/savefile/kho-sach-quy/chuyen-ong-panov-gap-chua-dem-giang-sinh-chuyen-doi-chuyen-dao-sach-18-3677.html">
<link rel="shortcut icon" href="http://www.linhmucmen.com/favicon.ico">
<link rel="canonical" href="http://linhmucmen.com/news/savefile/kho-sach-quy/chuyen-ong-panov-gap-chua-dem-giang-sinh-chuyen-doi-chuyen-dao-sach-18-3677.html">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/" title="Tin Tức" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/kinh-thanh-tan-uoc-cuu-uoc/" title="Tin Tức - Kinh Thánh TÂN ƯỚC &amp; CỰU ƯỚC" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/thuong-nien-a/" title="Tin Tức - THƯỜNG NIÊN A" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/thuong-nien-b/" title="Tin Tức - THƯỜNG NIÊN B" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/thuong-nien-c/" title="Tin Tức - THƯỜNG NIÊN C" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/mua-vong-a/" title="Tin Tức - MÙA VỌNG A" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/mua-vong-b/" title="Tin Tức - MÙA VỌNG B" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/mua-vong-c/" title="Tin Tức - MÙA VỌNG C" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/mua-giang-sinh-abc/" title="Tin Tức - MÙA GIÁNG SINH ABC" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/mua-chay-a/" title="Tin Tức - MÙA CHAY A" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/mua-chay-b/" title="Tin Tức - MÙA CHAY B" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/mua-chay-c/" title="Tin Tức - MÙA CHAY C" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/phuc-sinh-a/" title="Tin Tức - PHỤC SINH A" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/phuc-sinh-b/" title="Tin Tức - PHỤC SINH B" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/phuc-sinh-c/" title="Tin Tức - PHỤC SINH C" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/loi-chua-hang-ngay-mua-tn/" title="Tin Tức - Lời Chúa Hằng Ngày - Mùa TN" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/loi-chua-hang-ngay-mv/" title="Tin Tức - Lời Chúa Hằng Ngày - MV" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/loi-chua-hang-ngay-mua-gs/" title="Tin Tức - Lời Chúa Hằng Ngày - Mùa GS" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/loi-chua-hang-ngay-mc/" title="Tin Tức - Lời Chúa hằng ngày - MC" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/loi-chua-hang-ngay-mua-phuc-sinh/" title="Tin Tức - Lời Chúa Hằng Ngày - Mùa PS" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/le-thanh-theo-ngay/" title="Tin Tức - Lễ Thánh theo ngày" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/cac-ngay-le-trong/" title="Tin Tức - CÁC NGÀY LỄ TRỌNG" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/thanh-ca-man-hinh-ca-doan/" title="Tin Tức - THÁNH CA màn hình Ca Đoàn" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/nhung-dieu-can-biet/" title="Tin Tức - NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/chuyen-minh-hoa-tin-mung/" title="Tin Tức - Chuyện minh họa Tin Mừng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/chuyen-doi-chuyen-dao/" title="Tin Tức - Chuyện Đời &amp; Chuyện Đạo" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/chuyen-ke-gia-dinh/" title="Tin Tức - Chuyện kể cho các gia đình" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/chuyen-le-song/" title="Tin Tức - Chuyện Lẽ Sống" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/chuyen-vui-giai-tri/" title="Tin Tức - Chuyện Vui Giải Trí" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/chuyen-phiem-ga-sieu/" title="Tin Tức - Chuyện Phiếm Gã Siêu" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/giang-le-hon-phoi/" title="Tin Tức - Giảng lễ HÔN PHỐI" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/giang-le-an-tang/" title="Tin Tức - Giảng Lễ AN TÁNG" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/nguyen-nguoi-qua-doi-53/" title="Tin Tức - NGUYỆN NGƯỜI QUA ĐỜI" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/hoc-lam-nguoi/" title="Tin Tức - Học Làm Người" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/hoc-giao-ly/" title="Tin Tức - Học Giáo Lý" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/toi-di-tim-thien-chua/" title="Tin Tức - TÔI ĐI TÌM THIÊN CHÚA" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/tin-mung-mattheu/" title="Tin Tức - Tin Mừng Matthêu" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/kho-sach-quy/" title="Tin Tức - Kho sách quý" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/chau-thanh-the/" title="Tin Tức - CHẦU THÁNH THỂ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/dang-thanh-gia/" title="Tin Tức - ĐÀNG THÁNH GIÁ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/cha-phanxico-truong-buu-diep/" title="Tin Tức - Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/duc-hong-y-fx-nguyen-van-thuan/" title="Tin Tức - Đức Hồng Y FX. Nguyễn Văn Thuận" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/giam-muc-micae-nguyen-khac-ngu/" title="Tin Tức - Giám mục Micae Nguyễn Khắc Ngữ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/giam-muc-gb-bui-tuan/" title="Tin Tức - Giám Mục GB. Bùi-Tuần" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/tgm-giuse-ngo-quang-kiet/" title="Tin Tức - Tgm Giuse Ngô Quang Kiệt" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/lm-gioakim-mai-xuan-triet/" title="Tin Tức - Lm. Gioakim Mai Xuân Triết" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/lm-giuse-than-van-tuong/" title="Tin Tức - Lm. Giuse Thân Văn Tường" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/cha-pio-ngo-phuc-hau/" title="Tin Tức - Lm. Piô Ngô Phúc Hậu" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/lm-nguyen-tam-thuong-sj/" title="Tin Tức - Lm. Nguyễn Tầm Thường SJ" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/lm-micae-pham-quang-hong/" title="Tin Tức - Lm. Micae Phạm Quang Hồng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/vui-mua-giang-sinh/" title="Tin Tức - VUI MÙA GIÁNG SINH" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/dien-nguyen-van-nghe-giang-sinh/" title="Tin Tức - DIỄN NGUYỆN &amp; VĂN NGHỆ Giáng Sinh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/vui-tet/" title="Tin Tức - VUI TẾT" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/do-vui-giai-tri/" title="Tin Tức - ĐỐ VUI &amp; GIẢI TRI" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/tai-lieu/" title="Tin Tức - Tài liệu" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/chut-thu-gian-luc-met-moi/" title="Tin Tức - Chút Thư Giãn Lúc Mệt Mỏi" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/xin-cau-nguyen/" title="Tin Tức - XIN CẦU NGUYỆN" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/gx-nang-gu-long-xuyen/" title="Tin Tức - Gx. Năng Gù - Long-Xuyên" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/giai-dap-thac-mac-cong-giao/" title="Tin Tức - Giải đáp thắc mắc Công Giáo" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="http://www.linhmucmen.com/news/rss/nha-huu-duong-cac-linh-muc-can-xay/" title="Tin Tức - Nhà Hưu Dưỡng các Linh Mục Cân Xây" type="application/rss+xml">
<link rel="preload" as="style" href="http://www.linhmucmen.com/assets/css/font-awesome.min.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/css/bootstrap.non-responsive.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/css/style.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/css/style.non-responsive.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/css/news.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/css/custom.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="script" href="http://www.linhmucmen.com/assets/js/jquery/jquery.min.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://www.linhmucmen.com/assets/js/language/vi.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://www.linhmucmen.com/assets/js/DOMPurify/purify3.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://www.linhmucmen.com/assets/js/global.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://www.linhmucmen.com/assets/js/site.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/js/news.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/js/main.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/js/custom.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/js/bootstrap.min.js" type="text/javascript">
<link rel="stylesheet" href="http://www.linhmucmen.com/assets/css/font-awesome.min.css">
<link rel="stylesheet" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/css/bootstrap.non-responsive.css">
<link rel="stylesheet" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/css/style.css">
<link rel="stylesheet" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/css/style.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/css/news.css">
<link rel="stylesheet" href="http://www.linhmucmen.com/themes/default/css/custom.css">
<style type="text/css">
	body{background: #fff;}
</style>
    </head>
    <body>
<div id="print">
	<div id="hd_print">
		<h2 class="pull-left">Linh mục Mễn</h2>
		<p class="pull-right"><a title="Linh mục Mễn" href="http://www.linhmucmen.com/">http://www.linhmucmen.com</a></p>
	</div>
	<div class="clear"></div>
	<hr />
	<div id="content">
		<h1>Chuyện ông Panov gặp Chúa đêm Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện đạo - Sách 18</h1>
		<ul class="list-inline">
			<li>Chủ nhật - 22/12/2024 17:12</li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-print">&nbsp;</em><a title="In ra" href="javascript:;" onclick="window.print()">In ra</a></li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-power-off">&nbsp;</em><a title="Đóng cửa sổ này" href="javascript:;" onclick="window.close()">Đóng cửa sổ này</a></li>
		</ul>
		<div class="clear"></div>
		<div id="hometext">
		</div>
				<div class="imghome">
			<img alt="Chuyện ông Panov gặp Chúa đêm Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện đạo - Sách 18" src="http://www.linhmucmen.com/uploads/news/2024_12/cdcd-18.jpg" width="460" class="img-thumbnail" />
						<p>
				<em>Chuyện ông Panov gặp Chúa đêm Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện đạo - Sách 18</em>
			</p>
		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div id="bodytext" class="clearfix">
			<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lm. Phêrô NguyễnVăn Mễn<br />
(sưu tầm)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><span style="font-size:26.0pt"><span style="color:red">Chuyện ông Panov gặp Chúa đêm Giáng Sinh</span></span></b></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chuyện Đời Chuyện đạo - Sách 18</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nguồn:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/news/chuyen-doi-chuyen-dao/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/chuyen-doi-chuyen-dao/</a></span></span>&nbsp;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">--------------------------</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">***** Đọc các bài của Lm. Mễn:<br />
1. Vào Facebook.com; tìm: Nguyễn Mễn;<br />
hoặc https://www.facebook.com/ nguyen.men.71;<br />
2. Vào Internet: Youtube, Google, Cốc Cốc, Safari, hoặc Yahoo.com;<br />
tìm: Cha Mễn, Cha Mễn kể chuyện, hoặc linh mục Mễn<br />
3.&nbsp;<span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com</a></span><br />
4. Email: mennguyen296@gmail.com<br />
5. ĐT: 0913 784 998 có zalo; 0394 469 165<br />
<br />
**** &quot;Bao lâu còn thời giờ, chúng ta hãy làm điều thiện cho mọi người” (Galata 6,10)<br />
<br />
**** Lạy&nbsp; Chúa, xin hãy hoàn thành nơi con những ý định của Chúa. Và xin ban cho con ơn: Không làm trở ngại ý định của Chúa do hành vi của con. Lạy Chúa, con muốn điều Chúa muốn, chỉ vì Chúa muốn, như Chúa đã muốn và tới mức độ Chúa muốn. Amen.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mục Lục:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a name="_Toc154045117"></a><a name="_Toc153220110"></a><a name="_Toc149750134"></a><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450014" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 1:&nbsp;Có đúng không: Chỉ những ai ít học, mê muội, dốt nát, mới tin vào Thiên Chúa ?&nbsp; <span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">2</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450015" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 2:&nbsp;Chuyện Tổng thống Ronald Reagan thời thơ ấu<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">5</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450016" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 3:&nbsp;Thượng Đế cấu tạo cơ thể con người một cách rất hợp lý<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">7</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450017" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 4:&nbsp;Nhờ tràng Chuỗi Mân Côi nhặt được, mà một người tội lỗi được trở về với Chúa, được bình an và được làm linh mục. <span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">16</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450018" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 5:&nbsp;Một chút suy tư<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">20</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450019" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 6:&nbsp;Những điều bạn không nên làm khi tham dự Thánh lễ<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">21</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450020" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 7:&nbsp;Bữa ăn cuối trước ly hôn<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">23</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450021" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 8:&nbsp;Tuổi Tác khác với Sự Già Cỗi <span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">28</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450022" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 9:&nbsp;Cái chết sẽ thật đẹp đẽ, nếu…<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">... </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">29</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450023" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 10:&nbsp;Ki-tô hữu trước sự chết: Vui mừng và hi vọng... <span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">34</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450024" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 11:&nbsp;Chút suy tư về cuộc sống<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">35</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450025" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 12:&nbsp;Bí quyết đem lại niềm vui <span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">36</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450026" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 13:&nbsp;Đôi điều suy nghĩ về cách chọn cái chết của nhà văn Quỳnh Dao<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">37</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450027" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 14:&nbsp;Phép lạ Thánh Thể<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">39</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450028" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 15:&nbsp;Sự huyền nhiệm của ánh mắt Mẹ tôi <span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">42</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450029" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 16:&nbsp;Được đề cử làm giám mục, khi còn đang là dự tòng<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">42</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450030" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 17:&nbsp;Vài thắc mắc trong cuộc sống. <span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">44</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450031" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 18:&nbsp;Giá trị của Thánh Lễ<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">46</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450032" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 19:&nbsp;Chuyện ông Panov gặp Chúa đêm Giáng Sinh<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">47</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:right dotted 538.15pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:blue"><a href="http://www.linhmucmen.com/#_Toc185450033" style="color:blue; text-decoration:underline">Bài 20:&nbsp;Chỉ có Chúa mới biết được lời nguyện cầu nặng bao nhiêu<span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">. </span></span></span><span style="display:none"><span style="text-decoration:none"><span style="text-underline:none">53</span></span></span></a></span></span></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc181385828"></a><a name="_Toc177571116"></a><a name="_Toc183881826"></a><a name="_Toc185450014">Bài 1:&nbsp;Có đúng không: Chỉ những ai ít học, mê muội, dốt nát, mới tin vào Thiên Chúa ?</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 368</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Chỉ những người ít học, mê muội, dốt nát mới tin vào đạo”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nghe xong câu kết luận đó, cả lớp học im phăng phắc, còn lòng tôi thì bực tức, mà không nói nên lời.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sự bực tức này có lẽ một phần, vì nội dung mà vị giáo sư đang giảng dạy, không chỉ đang đụng đến đức tin của người Công giáo như tôi, mà còn xúc phạm đến tất cả những người tin vào Thiên Chúa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Phần nữa, tôi đau vì mình không có đủ khả năng, để đứng lên bảo vệ Đạo của mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau khi nghe xong phần trình bày của vị giáo sư đại học, mà tôi nghĩ là ông không có thiện cảm gì với người Công giáo, nên tôi về nhà, cố đi tìm câu trả lời cho riêng mình. Và khi đã tìm hiểu xong, tôi quyết định tìm gặp lại và đối thoại với vị giáo sư này.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Câu hỏi đầu tiên mà tôi đặt ra cho ông, đó là</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Thưa Thầy, thầy có thể cho biết, đất nước nào hiện nay văn minh, và tiến bộ nhất thế giới”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị giáo sư trả lời ngay:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “ Nước Mỹ”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi nói liền:&nbsp;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “ Vậy, thầy có thể cho em biết hiện nay nước Mỹ có bao nhiêu người tin vào Thiên Chúa?”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị Giáo sư nhìn tôi và hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Em hỏi vậy là có mục đích gì?”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi đáp:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Vì Thầy nói: “Chỉ những ai ít học, mê muội, dốt nát, mới tin vào Thiên Chúa”, nên em mới hỏi thầy câu này.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông chần chừ một lúc rồi nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “ Nước Mỹ là nước có số người tin vào Thiên Chúa khá đông”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “ Đúng vậy. Em được biết tại nước Mỹ, có tới 86% tin vào Thiên Chúa, còn 14% nhận mình là vô thần mà. Chẳng lẽ 86% này cũng là những người mê muội, ít học phải không thầy?”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hơn nữa, em còn thấy những bác học lừng danh của thế giới như:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bacon, Isaac Newton, Albert Einstein, Louis Pasteur, Georges Lemaître (1894-1966) Linh mục Công Giáo, người khai phá ra thuyết Big Bang. Max Planck (1858-1947) …</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đoạt giải Nobel về vật lý và là cha đẻ của thuyết Quantum mechanics, Blaise Pascal (1623–1662) Thần đồng toán học, vật lý, và Lý Thuyết, René Descartes (1596–1650) Nhà bác học về Hình học và Những con số bất biến….</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người hướng dẫn cuộc Cách Mạng Khoa học của phương Tây: Roger Bacon (c.1214–1294), người áp dụng phương pháp thực nghiệm và các phương pháp khoa học tân tiến….</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Viết về Luật Thiên Nhiên, cơ khí, địa lý và quang học: Johannes Kepler (1571–1630), Nhà vũ trụ học, tính toán sự di chuyển của các thiên hà. -Isaac Newton (1643–1727) Nhà khoa học và toán học vĩ đại nhất của mọi thời đại và biết bao nhiêu nhà bác học khác đều là những Kitô hữu tốt lành……</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chẳng nhẽ, những nhà bác học này cũng là những người dốt nát và mê tín sao thầy? Em thấy tiền đề thầy đưa ra xem ra không ổn tí nào.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị giáo sư như chùng xuống một lúc rồi nói: “ Tôi cũng chỉ nói những gì mà sách vở và bổn phận tôi phải nói. Vì đó là nghề của tôi”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi đáp lại: “ Vâng, nếu thầy nói vậy, thì em hiểu rồi. Có điều em cảm thấy thầy không có tự do, khi truyền giảng cho sinh viên những kiến thức thực sự của thầy.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng còn một điều nữa, khiến em cũng đang thắc mắc”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông nhìn tôi và hỏi: “ Em còn muốn hỏi điều gì”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “ Vâng, cũng chỉ liên quan đến điều thầy nói ở lớp thôi. Em muốn hỏi thầy: Có cái gì giả dối, mê muội nó tồn tại được lâu không thầy”. Tôi đáp lại.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người thầy của tôi lúc này thong thả nói: “ Người ta vẫn nói: Sự thật, trước sau gì cũng là sự thật. Sự giả dối, có lừa được một số người, một số lần, rồi sẽ có ngày lộ diện em ạ”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Cám ơn thầy. Thầy nói chí phải. “Thật thà, ma vật không chết” thầy nhỉ. Nếu Đạo Công Giáo mà giả dối, sao nó lại tồn tại lâu quá vậy. Nó không chỉ tồn tại, mà còn phát triển khắp cả thế giới và đứng vững một cách chắc chắn phải không thầy!”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người thầy gật đầu và nói với tôi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Thầy cảm phục tinh thần của em. Em là người có chính kiến và dám sống cho chính kiến của mình. Thầy tin rằng: Em sẽ làm được những điều tốt lành cho đất nước, cho xã hội. Chỉ tiếc là những người có chứng kiến và bản lãnh như em nơi sinh viên không có nhiều lắm. Chúc em thành công”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tạm biệt người thầy, mà tôi đã làm phiền quấy rầy.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tuy thời gian gặp gỡ không dài, những tôi hiểu được phần nào nỗi đau của nhiều người, nhất là những giáo sư, thầy giáo, dẫu biết được sự thật, mà không dám nói sự thật.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ước mong sao nơi giảng trường đại học sẽ có những cánh cửa của tự do, để tri thức thật được lên tiếng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&quot;IN GOD WE TRUST&quot; - ”Chúng tôi tin vào Chúa” - Dòng chữ này hiện diện trên bất kỳ tờ tiền nào của Mỹ (Đô-la)!!</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;(St)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450015">Bài 2:&nbsp;Chuyện Tổng thống Ronald Reagan thời thơ ấu</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 369</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Có một cậu bé sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến khi đi học cậu chỉ mang mỗi một đôi giày rách.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cậu bé nghe nói vào dịp lễ Giáng Sinh, khi đến bất cứ cửa hàng nào, chỉ cần nói với Thượng Đế thứ mình muốn, thì chủ cửa hàng sẽ thỏa mãn yêu cầu của mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vào hôm Giáng Sinh, cậu bé đến một cửa hàng giày và nhìn vào trong, thấy bày bán những đôi giày rất đẹp, nên bé đã bước vào cửa hàng và nói với ông chủ rằng:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Hôm nay là lễ Giáng Sinh, cháu rất thích đôi giày này, chú có thể giúp cháu nói với Thượng Đế, để Ngài ban cho cháu đôi giày này có được không ạ?”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông chủ nhìn xuống chân của cậu bé và hiểu ngay vấn đề. Ông cầm lấy đôi giày rồi nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Được thôi cháu bé, bây giờ để ta vào trong, để nói với Thượng Đế”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau đó, ông ấy cầm đôi giày và đi vào bên trong.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một lúc sau, ông trở ra, nhưng trên tay ông lại chỉ cầm có mỗi một chiếc giày. Ông cầm&nbsp; chiếc giày đưa cho cậu bé và nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Cháu bé ơi, Thượng Đế nói rằng: Ngài chỉ cho cháu có một chiếc giày thôi, cháu phải tự nghĩ ra cách kiếm tiền, để mua chiếc còn lại.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cậu bé hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Vậy cháu phải kiếm bao nhiêu tiền nữa, thì mới mua được chiếc giày còn lại?”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông chủ nói: “2 đô la.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cậu bé lại nói: “Được rồi ạ, cháu sẽ nghĩ cách kiếm tiền, nhưng chú nhất định phải giữ cho cháu chiếc giày còn lại nhé.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông chủ cười nói: “Cháu cứ yên tâm.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau khi về nhà và tiết kiệm được 2 đô la, bằng cách nhặt ve chai bán, cậu bé vui vẻ chạy đến cửa hàng để trả tiền.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông chủ đã khen ngợi cậu bé và đưa cho cậu chiếc giày còn lại.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Kể từ đó, cậu bé đã có một đôi giày mới rất đẹp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi lớn lên, cậu bé đã từng làm nhiều nghề, như nhân viên cứu hộ, bình luận viên, phát thanh viên, rồi bước vào giới nghệ thuật và trở thành một ngôi sao nổi tiếng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vào năm 1980, cậu bé ấy đã trở thành Tổng thống thứ 40 của Hoa Kỳ, cũng chính là <b><i>Tổng thống Ronald Reagan</i></b>.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong nhiệm kỳ tổng thống của mình, có một lần ông Ronald Reagan được phóng viên hỏi về việc gì trong quá khứ đã có ảnh hưởng lớn nhất đối với sự trưởng thành của ông, thì ông đã kể về câu chuyện: “Thượng Đế chỉ cho 1 chiếc giày”, khi ông còn nhỏ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông Reagan cho biết:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Sau này tôi mới biết được giá gốc của đôi giày đó là 38 đô la, một nửa giá cũng đến 19 đô la, nhưng ông chủ cửa hàng chỉ lấy của tôi 2 đô la, để dạy cho tôi một điều rằng:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Thượng Đế sẽ không cho bạn tất cả những gì bạn muốn, Ngài chỉ cho bạn một phần mà thôi, bạn phải tự mình nỗ lực để lấy phần còn lại.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thượng Đế sẽ không cho bất cứ ai quá nhiều hay quá ít.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngài cho bạn một phần và bạn phải tự mình nỗ lực để có được phần còn lại.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450016">Bài 3:&nbsp;Thượng Đế cấu tạo cơ thể con người một cách rất hợp lý</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 370</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Báo “Kiến Thức Ngày Nay” số 636, ra ngày 10 tháng 4 năm 2008, trong mục “suy ngẫm”, tác giả Hải Âu đã sưu tầm được một mẩu ngăn ngắn, mà gã xin mượn tạm để trình làng (Gã Siêu):</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Thử nghĩ mà xem, Thượng Đế cấu tạo cơ thể con người một cách rất hợp lý, nhưng sao chúng ta lại không sử dụng nó theo đúng ý của Ngài:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Ngài đặt hai mắt chúng ta ở đằng trước, vì Ngài muốn chúng ta luôn hướng tới phía trước, chứ không phải để chúng ta cứ ngoái nhìn về những sự việc ở phía sau.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Ngài đặt hai tai chúng ta ở hai bên là để chúng ta nghe từ hai phía, cả lời khen lẫn tiếng chê, chứ không phải để chúng ta chỉ nghe từ một phía hoặc chỉ để nghe những lời tâng bốc êm tai.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Ngài tạo cho chúng ta chỉ một cái miệng và một cái lưỡi mềm mại, vì Ngài muốn chúng ta nói ít nghe nhiều và chỉ nói những lời khôn ngoan, chứ không phải để chúng ta nói nhiều hơn nghe và nói những lời sâu hiểm là tổn thương người khác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Ngài đặt bộ não chúng ta trong một hộp sọ vững chãi vì Ngài muốn chúng ta nên tích lũy tri thức, những thứ chẳng ai có thể lấy đi, chứ không phải chỉ chăm lo tích lũy những của cải bên ngoài, những thứ dễ dàng bị mất mát.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Ngài đặt trái tim chúng ta nằm trong lồng ngực, vì Ngài muốn những tình cảm yêu thương, giữa những con người phải được xuất phát và lưu giữ tận nơi sâu thẳm trong cõi lòng, chứ không phải ở một nơi hời hợt bên ngoài.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Để thực hiện đúng với đề mục “suy ngẫm” mà người sưu tầm đã mong muốn,&nbsp; gã sẽ ngẫm suy về ba cơ quan trên khuôn mặt của mỗi người, đó là mắt, tai và miệng, còn bộ óc và trái tim, xin khất tới một lần khác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>TRƯỚC HẾT LÀ HAI CON MẮT</u></i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đây là một bộ phận thường được phe đờn bà con gái tận tình chiếu cố và ra sức làm đẹp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Về lông mày, người ta nắn nót tỉa bớt những cọng mọc vô tổ chức, để có được hàng lông mày xinh xinh như chiếc lá liễu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Có kẻ còn chịu khó nhổ phắt đi, rồi xâm vô đó, để có được hàng lông mày vừa đẹp như ý muốn, lại vừa bền vững với &nbsp;thời gian.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Về lông mi, người ta cũng chịu khó đeo thêm hàng mi giả, để mỗi khi chớp mắt, thì ra dáng con nai vàng ngơ ngác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Về màu sắc, người ta tô quầng cho thêm phần âm u huyền bí, người ta nhỏ thuốc cho thêm phần ngây thơ mơ mộng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngoài ra, để bảo vệ cũng như để làm đẹp cho cặp mắt, người ta còn tròng thêm cho chúng những cặp kính, đủ mọi kích cỡ, đủ mọi màu sắc: Xanh, xám, hồng… Giống như những thiên kiến, những màu sắc này phần nào ngăn trở, khiến chúng ta không còn nhìn thấy rõ sự thật.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tuy nhiên, điều quan trọng là công dụng của cặp mắt.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Dĩ&nbsp; nhiên, mắt là để nhìn. Nhưng nhìn cái gì mới là vấn đề.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thiên hạ thường bảo:&nbsp; Con mắt là cửa sổ của linh hồn. Khung cửa sổ được mở ra để đón nhận những tia nắng hồng cho căn phòng bớt tăm tối và những luồng gió mát cho căn phòng thêm phần thông thoáng và dễ chịu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cũng vậy, cặp mắt được mở ra để đón nhận những hình ảnh đẹp, thâu lượm những kiến thức làm giàu cho bản thân và cuộc sống.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tuy nhiên, như khung cửa sổ phải lập tức đóng lại, khi cuồng phong nổi lên và cơn mưa trút xuống. Chúng ta cũng phải nhắm mắt lại trước những hình ảnh xấu xa, làm vẩn đục tâm hồn và làm nhơ nhớp cuộc sống.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chính vì thế, một tác giả đã viết: Cặp mắt là mai mối của tội lỗi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Từ đó gã hiểu được rằng tại sao Đức Kitô lại có một thái độ thật nghiêm khắc: Nếu mắt phải của ngươi làm cớ cho ngươi sa ngã, thì hãy móc mà ném đi; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân bị ném vào hoả ngục. (Mt 5,29).</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Viết tới đây, gã nhớ tới một mẩu truyện trong sách “Cổ Học Tinh Hoa”, đại khái như thế này:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lư phu nhân, vợ ông Phòng Huyền Linh, là người tuyệt đẹp và có đức hạnh. Khi còn trẻ, ông hàn vi lắm. Lúc lâm bệnh nặng tưởng chừng như đã sắp chết, ông gọi Lư phu nhân đến mà bảo:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Tôi bị bệnh nguy quá, nàng tuổi còn trẻ, không nên ở vậy, liệu mà ăn ở tử tế với người chồng sau.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lư thị nghe nói, nức nở khóc. Đoạn vào trong màn khoét một mắt bỏ đi, có ý tỏ cho chồng biết rằng: dù chồng bất hạnh có chết, cũng quyết chí không lấy ai nữa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chẳng bao lâu, ông Huyền Linh khỏi bệnh. Sau ông thi đỗ, làm quan đến chức tể tướng. Ông một niềm yêu mến, kính trọng Lư thị vô cùng, không hề lấy một tì thiếp nào nữa. Người ngoài cho thế là tại ông sợ Lư thị có tính hay ghen. Chính vua Đường Thái Tôn cũng muốn thử lòng Lư phu nhân. Một hôm cho hoàng hậu gọi vào bảo:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Theo phép thường các quan to vẫn có tì thiếp. Quan nhà ta tuổi đã cao, vua muốn ban cho một mỹ nhân.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lư thị nhất quyết không nghe. Vua nổi giận, mắng rằng:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Nhà ngươi không ghen thì sống, mà ghen thì chết.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Rồi sai người đưa cho một chén rượu, giả làm chén thuốc độc, phán rằng:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Đã vậy thì phải uống chén thuốc độc này.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lư thị không ngần ngại chút nào, cầm chén, uống hết ngay. Vua thấy thế, bèn nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Ta cũng phải sợ, huống nữa là Huyền Linh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trở lại với sự an bài của Thượng Đế. Ngài đã đặt cặp mắt chúng ta ở đằng trước, vì Ngài muốn chúng ta luôn hướng tới phía trước, chứ không phải để chúng ta cứ ngoái nhìn về những sự việc ở phía sau.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Kinh nghiệm vốn cho chúng ta thấy: Người già thường sống bằng quá khứ, nên thích ngoái cổ nhìn lại phía sau.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thực vậy, trong khi ngồi nói chuyện với những người đã mang nặng tí tuổi đời, gã thấy các cụ ta luôn nhắc tới một thời oanh liệt, một dĩ vãng oai hùng và một ngày xưa hoàng thị của mình. Hồi ấy ông thế này, bà thế nọ, chứ đâu như bọn nhãi ranh bây giờ. Khi nhìn lại những sự việc ở phía sau như thế, người ta thường có hai thái độ:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thái dộ thứ nhất, đó là huênh hoang và tự đắc với những thành công mà mình đã thâu lượm được, để rồi ngủ quên trên chiến thắng của mình lúc nào cũng không hay.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thái độ thứ hai, đó là bực bội và cay cú với những thất bại mà mình đã gặp phải, để rồi khơi dậy mối hận thù tưởng chừng như đã bị xóa nhòa với thời gian.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Dĩ nhiên, gã không phủ nhận vai trò của dĩ vãng, như người xưa đã nói: Vô cổ bất thành kim. Không có cũ thì làm sao có mới. Nhìn lại dĩ vãng, để rồi chắt lọc ra những bài học, những kinh nghiệm quí giá cho bản thân, là đều đáng trân trọng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng nhìn lại dĩ vãng, để rồi thỏa mãn với những chiến thắng, hay hậm hực với những thất bại, mà quên mất hiện tại, thì đó lại là điều bất ổn, cần phải được xem xét lại.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong khi đó, người trẻ thường sống bằng tương lai, nên luôn hướng nhìn về phía trước, để rồi đưa ra những sáng kiến, góp phần xây dựng một ngày mai tươi sáng hơn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Dĩ vãng thì đã qua đi. Có lấy làm vinh dự và hãnh diện hay đắng cay và chua xót, thì cũng không thể nào níu kéo lại được. Hiện tại mới thực sự cần thiết, bởi vì tương lai được bắt đầu từ trong hiện tại và ngày mai đang bắt đầu từ hôm nay.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>TIẾP ĐẾN LÀ HAI LỖ TAI</u></i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Làm đẹp cho vành tai của mình không còn là phạm vị độc quyền của phe đờn bà con gái, mà cánh đờn ông con giai cũng nhảy vô ăn có.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Qua phim ảnh và sách báo, cũng như khi đi ra ngoài đường, gã đã thấy nhiều anh con giai cũng xỏ lỗ tai, đeo vào đó một chiếc khoen.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người ta không phải chỉ xỏ một lỗ, mà đôi khi còn xỏ hai ba lỗ trên vành tai của mình, rồi quặc vào đó những thứ phụ tùng lỉnh kỉnh. Một đôi bông, một chiếc vòng, thậm chí có cả những cây thập giá được treo lủng lẳng, tòng teng và đong đưa. Mục đích của đôi tai là để nghe. Thế nhưng, trong phạm vi này, gã ghi nhận được ít nữa là hai điều bất ổn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i><u>Điều bất ổn thứ nhất</u></i>, đó là chúng ta chỉ thích nghe những lời khen ngợi và ca tụng, hay những lời có lợi cho chúng ta, thậm chí cả những lời nịnh bợ và tâng bốc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những lời nói kiểu này được&nbsp; coi như là… khoái lỗ nhĩ, nên dễ dàng được chấp nhận.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Các linh mục Âu Châu ngày xưa làm việc tại Việt Nam thường được gọi là các Cố Tây. Và một vị cố Tây, khi được nghe những lời ca tụng và nịnh bợ như vậy, đã phát biểu như sau: Mặc dù thầy biết nó “pĩnh” thầy, nhưng thầy vẫn…thích.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i><u>Điều bất ổn thứ hai</u></i>, đó là chúng ta dễ nghe theo những người, mà chúng ta có cảm tình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lời của những người chúng ta thương mến xem ra dễ thủng lỗ nhĩ của chúng ta hơn bất cứ ai.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thực vậy, khi muốn xin xỏ một vị quan ông giúp đỡ việc nọ việc kia, hay ban cho một ơn huệ nào đó. Nếu ngại gặp gỡ trực tiếp. Người ta bèn chạy vòng vòng và đi qua cửa hậu, bằng cách đưa phong bì hay biếu xén, quà cáp cho quan bà và nhờ quan bà nói tiếp. Một lời của quan bà phán ra sẽ có giá trị gấp ngàn vạn lần lời của dân vai nặng, chân trơn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cũng theo thể thức ấy, khi có việc phải nhờ cậy cha sở hay một đấng bậc nào đó, chúng ta thường nhờ một vị trung gian bàu cử, chẳng hạn như ông chánh, ông trùm. Những lời của ông chánh hay ông trùm thường được các ngài dễ dàng lắng nghe hơn những lời đường đột của chúng ta.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thế nhưng, sự an bài của Thương Đế đối với đôi tai thì lại hoàn toàn khác hẳn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;Ngài đặt hai tai chúng ta ở hai bên là để chúng ta nghe từ hai phía, cả lời khen lẫn tiếng chê, chứ không phải để chúng ta chỉ nghe từ một phía hoặc chỉ để nghe những lời tâng bốc êm tai.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trước hết, Ngài không phải chỉ muốn chúng ta đón nhận những lời ngợi khen, mà còn phải lắng nghe cả những lời phê bình, chỉ trích, bởi vì như một câu danh ngôn đã bảo:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>Ai khen ta mà khen phải, thì đó là bạn ta.<br />
Còn ai chê ta mà chê phải, thì đó là thầy ta.</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vũ Hầu nước Ngụy, cùng với quần thần bàn việc nước. Việc gì vua nói cũng phải, quần thần không ai giỏi bằng. Lúc lui chầu, Ngụy Hầu ra dáng hớn hở lắm. Ngô Khởi bèn tiến lên và nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Cận thần ai đã đem chuyện Sở Trang vương nói cho nhà vua nghe chưa?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vũ Hầu hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Chuyện Sở Trang vương là như thế nào?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngô Khởi thưa:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Khi Sở Trang vương mà bàn việc, phải hơn quần thần, thì cho lui chầu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Có người hỏi: Sao vua lại lo? Sở Trang vương nói: Ta bàn việc mà quần thần không bằng được ta, cho nên ta lại lo.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cổ nhân có câu: Các vua chư hầu, ai có thầy giỏi thì làm được vương, ai có bạn giỏi thì là được bá, ai có người quyết đoán cho mọi việc ngờ vực thì còn nước, ai bàn việc không còn ai bằng mình thì mất nước. Ta nghĩ ngu như ta, mà quần thần cũng không ai bằng, thì nước ta có lẽ sẽ mất thôi. Bởi thế ta lo… Ấy cũng một việc giống nhau. Sở Trang vương thì lo, mà nhà vua thì lại mừng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vũ Hầu nghe vậy, thì áy náy vái tạ và nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Trời sai nhà thầy đến bảo cái lỗi cho ta.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Riêng đối với những lời mời mọc, khả dĩ làm hoen ố cõi lòng và làm vẩn đục tâm can tì phế, chúng ta cần phải can đảm gạt bỏ và dứt khoát nói không.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đời thượng cổ có ông Hứa Do, là một nhà ẩn dật ở trong chằm Bái trạch.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vua Nghiêu nghe tiếng là người giỏi, mời ra, xin nhường cả thiên hạ. Hứa Do từ chối, lui về ẩn tại núi Trung Nhạc, phía nam sông Dĩnh Thủy.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau vua Nghiêu lại tìm đến, cố mời Hứa Do ra là Tổng trưởng cả chín châu. Hứa Do thấy vậy, không muốn nghe nữa, bèn ra bờ sông Dĩnh Thủy rửa tai. Ngay lúc bấy giờ, Sào Phủ dắt trâu xuống bờ sông gặp Hứa Do và hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Vì việc gì mà bác phải rửa tai như vậy?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hứa Do thuật chuyện.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sào Phủ bèn gò cổ trâu lại mà nói rằng:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Ta toan cho trâu uống nước nơi đây, nhưng lại e bẩn cả miệng trâu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nói đoạn, dắt trâu lên quãng sông trên, mà cho uống nước.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngoài ra, trong những cuộc xích mích hay bất đồng, chúng ta cần phải có thái độ khách quan, nghĩa là lắng nghe cả hai phe, phe ta cũng như phe địch, để có thể nắm vững sự thật, rồi đi tới một sự hòa giải tốt đẹp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Gã quen một anh bạn chẳng may bị điếc lỗ tai bên trái, thành thử mỗi khi muốn nói với anh ta điều gì, thì phải kề miệng vào lỗ tai bên phải của anh ta mà nói, chứ còn nói vào lỗ tai bên trái, thì anh ta sẽ chẳng hiểu gì cả.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cũng vậy, mỗi khi muốn nghe điều gì cho thấu đáo, anh ta phải chìa cái lỗ tai bên phải về phía người nói, giống như cái đài ra đa hướng tới nơi phát tín hiệu…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong cách cư xử thường ngày, chúng ta luôn bị tình cảm chi phối, làm cho&nbsp; những phán đoán trở nên lệch lạc, bởi vì chúng ta dễ dàng nghe theo phe ta, là những người họ hàng hay bè bạn thân cận, những người mà chúng ta yêu mến.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đứa bé nghịch ngọm trong giờ giáo lý, bị ông thầy giúp xứ đét cho vài roi. Đứa bé vừa mếu, vừa khóc, chạy thẳng về nhà méc với ông bố. Chẳng cần phải suy nghĩ hỏi han, ông bố liền nổi giận đùng đùng, chạy khắp xóm và chửi đổng ông thầy một chặp:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Nó không đẻ, nó không đau, nó dám đánh con nhà người ta như thế à.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>SAU CÙNG LÀ CÁI MIỆNG</u></i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nơi cái miệng, bên ngoài là vành môi, bên trong là cái lưỡi. Vành môi cũng là điểm được các bà các cô chăm sóc một cách kỹ lưỡng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người ta có thể giải phẫu cho vành môi nhỏ lại. Người ta cũng có thể xâm cho vành môi to ra.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hơn thế nữa, người ta còn chế tạo biết bao nhiêu thứ son, đủ màu đủ sắc, để trang điểm cho vành môi. Có màu đỏ chói như tiết canh gà. Có màu xám ngắt như thịt trâu ươn…Ai thích chọn màu nào, thì xin tùy hỉ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cái miệng có nhiều công dụng khác nhau.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đối với những người đang ở trong quĩ đạo của tình yêu, thì cái miệng được dùng để hôn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đối với những người đang bị kiến bò bụng, thì cái miệng được dùng để ăn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Và đối với bàn dân thiên hạ, ở mọi nơi và trong mọi lúc, cái miệng được dùng để nói.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Kinh nghiệm cho thấy:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lời nói, mặc dù là phương tiện chính Chúa đã trao ban để chúng ta chuyển thông tư tưởng và ý muốn cho người khác, hầu tạo được một bầu khí hòa thuận và bắc được một nhịp cầu cảm thông, thế nhưng sai lỗi do lời nói lại là một thứ sai lỗi chúng ta thường vấp phạm hơn cả. Vì với lời nói, chúng ta có thể sai lỗi bất kỳ ở đâu, bất kỳ lúc nào, bất kỳ với ai và bất kỳ qua đề tài nào.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tuy nhiên có hai thứ sai lỗi mà chúng ta thường vấp phạm hơn cả.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i><u>Sai lỗi thứ nhất</u></i>, đó là nói dài, nói dẻo, nói dai.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thực vậy, trong những câu chuyện hằng ngày, gã thấy có những người luôn dành cho mình cái quyền được nói. Họ nói từ đầu đến cuối, không để cho ai chen vào. Họ nói không kịp thở và chỉ nói về mình bằng cách đề cao về những việc mình đã làm, những gì mình đã có, khiến người nghe nhiều lúc vừa khiếp, lại vừa sợ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhất là đối với các chị vợ. Họ thường ca cẩm về tình trạng vật giá leo thang và những khó khăn trong việc giải quyết vấn đề cơm áo gạo tiền. Họ thường chì chiết anh chồng, nếu chẳng may mắc phải một sai lỗi nào đó. Tất cả là như những điệp khúc buồn, được ca đi ca lại suốt ngày, ban sáng cũng như ban chiều, ban tối cũng như ban đêm. Những người nói dài, nói dẻo, nói dai, hình như đã quên mất lời người xưa căn dặn:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Đa ngôn thì đa quá.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Rượu lạt uống lắm cũng say,</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Người khôn nói lắm, dẫu hay cũng nhàm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>Sai lỗi thứ hai</u></i></b>, đó là nói gian và nói dối, có nghĩa là nói hành, nói xấu người khác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhiều lúc gặp nhau, chúng ta đã phát ngôn thật bừa bãi, chúng ta xả láng chỉ trích người khác, mà chẳng biết thực hư như thế nào. Chúng ta nói cho khoái cái lỗ miệng. Ai mất danh dự, ai bị vùi xuống bùn đen cũng mặc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chính vì thế, Thánh Kinh đã bảo: Số người chết vì cái lưỡi lại nhiều hơn số người ngã gục vì gươm giáo nơi chiến trường.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Và tục ngữ dân Ăng Lê cũng nói:&nbsp; Không nọc nào độc cho bằng cái lưỡi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong khi đó, ý muốn của Thượng Đế không phải là như vậy:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngài tạo cho chúng ta chỉ một cái miệng, vì Ngài muốn chúng ta nói ít nghe nhiều và chỉ nói những điều khôn ngoan, chứ không phải để chúng ta nói nhiều&nbsp; và nói những lời sâu hiểm là tổn thương người khác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chắc hẳn, có lần chúng ta đã cảm thấy bực bội và tức tối trước những luồng dư luận xuyên tạc, trước những miệng lưỡi thâm độc của người đời.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Vì dư luận vốn thường luận dư.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Lời đồn thổi bao giờ cũng phóng đại, tô màu, không biết đâu mà lường,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">bởi vì: Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một lời nói vô ý thức có thể ví như lon dầu đổ thêm vào lửa, làm bừng lên sự tức giận, thù oán, thiêu rụi hết tình nghĩa ruột thịt, cũng như lối xóm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một lời nói vu oan, có thể làm cho người khác mất hết tiền bạc, địa vị, thân bại danh liệt và đi vào chốn lao tù.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bởi đó, người xưa đã dạy: <i>Hãy ngoáy lưỡi bảy lần trước khi nói.</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Esope là một tên nô lệ da đen, nhưng rất được chủ là ông Santô yêu mến và kính trọng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngày kia có khách đến chơi, ông chủ sai Esope ra chợ mua thức ăn, nhưng không bảo phải mua những gì. Esope mua toàn các thứ lưỡi: nào lưỡi heo, nào lưỡi bò, nào lưỡi ngựa… đem về nấu nướng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lạ miệng nên ăn ngon, ông chủ và khách khứa đều hài lòng về tài nấu nướng của Esope.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lần sau có khách, ông chủ cũng sai Esope đi chợ và cũng không dặn phải mua những gì. Esope lại mua về toàn những lưỡi, chỉ khác ở chỗ là cách nấu nướng và thêm bớt&nbsp; gia vị.&nbsp;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thấy vậy, ông chủ ngạc nhiên, thì Esope bèn kính cẩn làm một màn lý luận về cái lưỡi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông nói: Ở đời, tốt hay xấu, lợi hay hại đều do việc sử dụng cái lưỡi một cách khéo léo hay vụng về.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chính nhờ vậy, Esope được chủ quí yêu và giải thoát khỏi kiếp sống nô lệ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Để kết luận, gã xin ghi lại một tư tưởng như sau:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>Lưỡi người khôn ngoan tạo thành danh giá, </i></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>mồm kẻ ngu dại gây nên đổ vỡ tan hoang.</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Gã Siêu 19 (Lm. FX. Hoàng Đình Mai)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450017">Bài 4:&nbsp;Nhờ tràng Chuỗi Mân Côi nhặt được, mà một người tội lỗi được trở về với Chúa, được bình an và được làm linh mục.</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 371</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngày kia, trên đường đi dạo trở về, một sinh viên trẻ thoáng trông thấy một Tràng Chuỗi Mân Côi của ai đó bị đánh rơi, nằm bên vệ đường.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chàng sinh viên lúc nhỏ vẫn thường sốt sắng lần hạt, kính Đức Mẹ Mân Côi. Nhưng khi lớn, chàng đã bỏ quên thói quen lành thánh này.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngày hôm nay, khi thoáng thấy cỗ Tràng Hạt Mân Côi bị đánh rơi bên vệ đường, chàng định tảng lờ đi, như không nhìn thấy.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tuy nhiên, bước đi vài bước, thì bỗng lòng kính mến Đức Mẹ MARIA xưa kia của chàng bỗng bừng lên trong lòng. Chàng quay trờ lại, cúi xuống nhặt lên, vừa lau chùi, vừa tự nhủ:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Nếu không trả lại được cho người đánh mất thì mình sẽ trả lại cho Đức Mẹ MARIA, bởi vì Tràng Chuỗi được làm là để dâng kính Đức Mẹ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vậy, mình sẽ để Tràng Hạt Mân Côi nơi bàn thờ Đức Mẹ, trong ngôi thánh đường nào mà mình gặp thấy đầu tiên trên đường đi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau một quãng đường, trông thấy một nhà thờ, chàng sinh viên liền ghé vào và đi thẳng đến bàn thờ có tượng Đức Mẹ MARIA.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Không ngờ, Đức Mẹ đã chọn chính giây phút ấy, để đưa người con hoang trở lại với Hiền Mẫu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đức Mẹ gợi ý cho chàng:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Con hãy lần hạt một chuỗi Mân Côi, trước khi để cỗ tràng hạt trên bàn thờ!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cảm động, chàng sinh viên quỳ gối xuống, và như thuở xưa vẫn làm, chàng sốt sắng lần trọn một Chuỗi Mân Côi...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bao nhiêu tư tưởng, bao nhiêu tâm tình ngoan đạo, lại dồn dập trở về trong tâm trí. Chàng như nghe một tiếng nói rõ ràng trong lòng:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Con hãy trở thành Linh Mục. Con đã bất trung với tiếng gọi của Con Mẹ. Tuy nhiên, không có con đường nào khác ngoài con đường trở thành Linh Mục. Hãy trở về với tình yêu trong thời thơ ấu và hãy bước theo ơn gọi Linh Mục của con.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tiếng nói như một luồng sáng dọi thẳng vào tận thâm cung tâm hồn, khiến chàng sinh viên kêu lên:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Vâng, lạy Mẹ, con sẽ trở về với Mẹ và với Đức Chúa Giêsu. Với ơn Mẹ trợ giúp, con sẽ trở thành Linh Mục của Đức Chúa Giêsu Kitô.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chàng sinh viên trẻ giữ lời thề hứa với Đức Mẹ Maria vào buổi sáng hôm đó.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chàng xin gia nhập chủng viện và đã trở thành Linh Mục, một Linh Mục rất thánh thiện. Với cỗ Tràng Hạt Mân Côi lượm được, không ngày nào mà vị Linh Mục không sốt sắng lần chuỗi, sốt sắng đọc kinh dâng kính Hiền Mẫu Maria.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mấy năm sau, THIÊN CHÚA Quan Phòng đưa Cha đến làm Tuyên Úy trong một bệnh viện.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một ngày, người ta đưa ngài vào nhà thương gặp một bệnh nhân. Người bệnh không ngớt miệng nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Đừng bao giờ nói với tôi về Đạo Công Giáo. Tôi là kẻ cứng lòng và không tin tưởng gì ráo trọi!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tuy nhiên, vị Linh Mục Tuyên Úy vẫn thường xuyên đến viếng thăm người bệnh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một ngày, khi thấy người bệnh giận dữ xua đuổi mình, vị Linh Mục hiền từ nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Không sao, tôi sẽ lần hạt Mân Côi cầu nguyện cho ông bạn!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người bệnh la lớn:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Chớ có nói với tôi về Tràng Chuỗi Mân Côi!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị Linh Mục hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Tại sao thế? Đây là lời kinh chỉ mang lại cho ông bạn điều lành mà?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông trả lời:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Trái lại, tràng hạt là nguyên do cho nỗi bất hạnh của con đó Cha à!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cha Tuyên Úy tò mò hỏi tiếp:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Tại sao vậy, ông bạn. Ông bạn muốn nói gì thế?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Con sẽ kể cho Cha nghe, vì Cha muốn biết.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngày con còn nhỏ, mỗi ngày, mẹ con đều dạy con lần hạt Mân Côi chung với mẹ. Lớn lên con ra tỉnh học nghề. Nơi đây, bạn bè xấu kéo con vào con đường xấu, sống khinh thị luật Chúa. Đang sống buông thả như thế thì được tin mẹ con đau nặng và gọi con về gấp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thấy mẹ hấp hối, con bèn dấu nhẹm mọi sự, không kể gì với mẹ về cuộc sống hiện tại của con. Rồi để mẹ an tâm nhắm mắt, con còn hứa với mẹ là sẽ lần hạt Mân Côi, ít ra mỗi ngày một chục, khi nào có thể ... Mẹ liền trối lại cho con Tràng Chuỗi Mân Côi của mẹ ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chôn cất mẹ xong, con lại lên đường ra tỉnh. Trên đường đi, tên quỷ rót vào tai con:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Hãy tẩy chay tràng chuỗi và vứt nó xuống đất đi cho rãnh!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Con liền nghe theo tên quỷ cám dỗ và khinh bỉ vứt Tràng Chuỗi Mân Côi xuống bên vệ đường.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng cũng kể từ giây phút đó, con gặp hoạn nạn liên miên và con nghĩ là mình đã bị chúc dữ!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị Linh Mục Tuyên Úy cảm động theo dõi câu chuyện. Nghe xong, Cha hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Ông bạn có nhớ là vào tháng nào, năm nào, ông đã vứt bỏ cỗ Tràng Hạt không?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau khi biết chính xác năm tháng, Cha cho tay vào túi, rút ra cỗ Tràng Hạt Mân Côi, đưa lên trước mặt người bệnh và hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Ông bạn có nhận ra Tràng Chuỗi Mân Côi này không?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người bệnh chỉ biết kêu lên một câu:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Đây chính là cỗ Tràng Hạt của mẹ con!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vừa nói ông vừa giơ tay đón lấy Tràng Chuỗi Mân Côi, giơ lên môi âu yếm hôn và hai dòng nước mắt lặng lẽ chảy dài trên đôi gò má ông..</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Im lặng một hồi lâu, vị Linh Mục Tuyên Úy cất tiếng:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Tràng Chuỗi Mân Côi mà ông cho là nguyên nhân gây nên nỗi bất hạnh của ông, thì trái lại, nó là nguyên nhân mang lại hạnh phúc cho tôi, bởi vì nhờ Tràng Chuỗi này, mà tôi trở thành Linh Mục. Giờ đây, thưa ông bạn, Tràng Chuỗi sẽ là dịp mang hạnh phúc đến cho ông.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người bệnh trả lời:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Vâng thưa Cha, đúng thế. Con muốn xưng tội!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cha Tuyên Úy trả lời:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Ngày mai, tôi sẽ trở lại ban các bí tích sau cùng cho ông. Trong khi chờ đợi tôi để cho ông Tràng Chuỗi Mân Côi này, để ông đền bù mọi lỗi lầm quá khứ. Sau đó tôi sẽ lấy Tràng Chuỗi lại.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mấy ngày sau, người bệnh êm ái trút hơi thở cuối cùng, sau khi đã lãnh đủ mọi bí tích sau hết, trong tay vẫn âu yếm nắm chặt Tràng Chuỗi Mân Côi thân yêu của người mẹ hiền ..</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vị Linh Mục Tuyên Úy lấy lại Tràng Chuỗi Mân Côi quý hóa và không bao giờ quên câu chuyện liên quan đến Tràng Chuỗi Mân Côi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">(Albert Pfleger, ”FIORETTI DE LA VIERGE MARIE”, Mambre Editeur-Diffuseur, 1992, trang 118-120) Sr. Jean Berchman. Fb: HoangTuan Joseph Mariae.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450018">Bài 5:&nbsp;Một chút suy tư</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 372</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Theo Kinh Thánh, trong sách Sáng Thế (1,1-31), khi Chúa muốn tạo ra cá, thì Ngài phán với biển. Khi Chúa muốn tạo ra cây cối, thì Ngài phán với đất. Nhưng khi Chúa muốn tạo ra con người, thì Ngài quay về với chính mình. Sau đó, Chúa phán, &quot;Chúng ta hãy tạo ra con người theo hình ảnh của chúng ta và giống như chúng ta.&quot;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nếu bạn lấy một con cá ra khỏi nước, nó sẽ chết; và khi bạn nhổ một cái cây khỏi đất, nó cũng sẽ chết. Tương tự như vậy, khi con người không kết hiệp với Chúa, con người sẽ chết.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúa chính là môi trường tự nhiên của chúng ta. Chúng ta được tạo ra trong sự hiện diện của Ngài. Chúng ta phải kết hiệp với Ngài, vì sự sống chỉ tồn tại trong Ngài.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúng ta hãy luôn kết hiệp với Chúa (sống thánh thiện trong ân sủng của Ngài).</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúng ta nhớ rằng: Nước không có cá vẫn là nước, nhưng cá không có nước thì tiêu, sẽ không là gì cả. Đất không có cây vẫn là đất, nhưng cây không có đất thì tiêu, sẽ không là gì cả.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúa không có con người thì vẫn là Chúa, nhưng con người không có Chúa thì tiêu tùng, sẽ không là gì cả (dù có, cũng sẽ mất đi muôn đời).</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450019">Bài 6:&nbsp;Những điều bạn không nên làm khi tham dự Thánh lễ</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 373</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những điều bạn không nên làm khi đã vào Thánh lễ</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những chi tiết nhỏ làm cho nhà thờ trở nên khác biệt và hiệp nhất, những điều mà bạn không nên làm ở đó, nhưng có thể làm ở bất cứ đâu, nếu bạn muốn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">1 – <b><i><u>Đừng đi trễ</u></i></b>. Hãy nhớ Thiên Chúa luôn chờ đợi bạn, để đong đầy tình yêu của Người trong bạn, để nói với bạn, và để tha thứ cho bạn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">2– <b><i><u>Đừng ăn mặc không phù hợp</u></i></b>. Hãy ý tứ, vì danh dự của chính mình, và vì tôn trọng cả người khác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">3– <b><i><u>Đừng vào nhà thờ mà không chào Chúa</u></i></b>. Khi đến nhà thờ, hãy làm dấu Thánh Giá. Thiên Chúa đang thực sự ở đó, Người vui mừng khi gặp bạn. Hãy cảm ơn Người đã mời bạn đến.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">4– <b><i><u>Đừng cảm thấy uể</u></i></b> oải khi phải cúi mình hay bái quỳ. Khi đi ngang trước bàn thờ, hãy cúi chào, vì bàn thờ là hình ảnh của Đức Kitô. Khi đi ngang nhà tạm, hãy bái quỳ, vì Đức Kitô đang hiện diện ở trong đó.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">5– <b><i><u>Đừng nhai kẹo cao su, ăn hay uống bất cứ gì</u></i></b> khi đang trong Thánh lễ. Chỉ nước lã là chấp nhận được, nếu sức khoẻ đòi hỏi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">6– <b><i><u>Đừng vươn vai hay ngồi nhoài trên ghế tựa</u></i></b>. Tư thế của bạn thể hiện rõ thái độ của bạn trước Chúa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">7– <b><i><u>Không cần bổ sung bất cứ “câu phụ thêm”</u></i></b> nào vào các bài đọc và thánh vịnh. Nghĩa là, đừng đọc các dòng chữ đỏ, đừng đọc “Bài đọc 1” hay “Thánh vịnh đáp ca.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">8– <b><i><u>Đừng làm dấu Thánh giá “Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần” trước khi nghe Tin Mừng</u></i></b>. Chỉ làm ba dấu Thánh giá nhỏ trên trán, trên miệng và trên ngực, để cầu xin Lời Chúa ở lại trong tư tưởng, trong lời nói và trong con tim mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">9– <b><i><u>Tuyệt đối đừng bao giờ ngồi, khi linh mục đang truyền phép</u></i></b>. Nếu bạn không quỳ nổi, hãy đứng lên. Cử chỉ và thái độ của bạn khi truyền phép phải thể hiện sự cung kính và tôn thờ của bạn trước Chúa Giêsu đang hiện diện rất thật trong Thánh Thể trên bàn thờ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">10– <b><i><u>Hãy cầu nguyện thầm trước Chúa Thánh Thể khi linh mục truyền phép</u></i></b>. Nhiều người đọc thành tiếng lời nguyện “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con” của Thánh Tôma Tông Đồ. Nhưng ta nên ý tứ đọc thật nhỏ, để khỏi làm phiền người khác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">11– <b><i><u>Đừng đọc thành tiếng “Chính nhờ Người, với Người và trong Người</u></i></b>” (Kinh nguyện Thánh Thể). Đó là lời kinh chỉ một mình linh mục dâng lễ đọc mà thôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">12– <b><i><u>Đừng rời khỏi chỗ và đi xung quanh để chúc bình an</u></i></b>. Hãy chỉ chúc bình an những ai đứng trong cùng bàn với bạn và những người ở trước mặt hay sau lưng thôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">13– <b><i><u>Nếu bạn thật sự chưa nhịn ăn đủ 1 giờ hoặc không sống trong tình trạng ân sủng</u></i></b>, đừng rước lễ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">14– <b><i><u>Đừng nhất định đòi rước lễ từ tay linh mục mới chịu</u></i></b>. Chúa Giêsu hiện diện thật sự và đầy đủ trong mọi Bánh Thánh, không phụ thuộc chuyện người cho rước lễ là linh mục hay một thừa tác viên phụ thêm nào khác được uỷ nhiệm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">15– <b><i><u>Sau khi rước lễ, đừng nói chuyện với ai hết</u></i></b>. Hãy về chỗ hay đi ra riêng và nói chuyện với một mình Chúa mà thôi. Nếu bạn không lên rước lễ, hãy rước lễ cách thiêng liêng và hãy thưa chuyện với Chúa y như đã rước lễ vậy.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">16– <b><i><u>Hãy tắt điện thoại</u></i></b>. Đừng nhắn tin hay nói chuyện với ai trên điện thoại trong suốt Thánh lễ, điều đó làm phiền chính bạn, lẫn người xung quanh. Hãy chú tâm vào một mình Chúa, Đấng vẫn đang rất chú tâm vào bạn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">17– <b><i><u>Hãy giữ con cái bên cạnh bạn, đừng để chạy lung tung</u></i></b>. Hãy dạy chúng tận hưởng thời gian ở trong nhà Cha.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">18– <b><i><u>Đừng rời nhà thờ trước khi hết lễ</u></i></b>. Đừng bỏ rơi phép lành cuối lễ, linh mục ban cho bạn nhân danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Thần, để bạn đi làm chứng nhân cho Ba Ngôi Thiên Chúa trong thế giới. Hãy ra khỏi nhà thờ với ý tưởng mới, được Chúa gợi hứng, để xây dựng triều đại tình thương của Người.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Theo Aleteia<br />
Gioakim Nguyễn lược dịch<br />
N<strong><i><span style="background:white"><span style="font-family:Roboto"><span style="color:rgb(43, 43, 43);">guồn:&nbsp;</span></span></span></i></strong><a href="https://giaophanphucuong.org/cac-van-de-phung-vu/nhung-dieu-ban-khong-nen-lam-khi-vao-thanh-le-10810.html" style="color:blue; text-decoration:underline"><b><i><span style="font-family:Roboto"><span style="color:rgb(25, 124, 255);">https://giaophanphucuong.org</span></span></i></b></a><strong><i> </i></strong></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450020">Bài 7:&nbsp;Bữa ăn cuối trước ly hôn</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 374</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những ngày này tôi đang bất mãn về cuộc hôn nhân của mình:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người chồng sáng sáng ra khỏi nhà từ lúc tôi chưa ngủ dậy, tối khuya mới trở về, thậm chí nhiều hôm tôi lên giường đi ngủ một mình chẳng cảm nhận được có chồng ngủ bên cạnh…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vậy nhưng, thu nhập của chồng cũng chẳng khá khẩm gì. Tôi cảm thấy tình cảm vợ chồng giữa hai chúng tôi cứ nhạt dần. Không còn những cái ôm vội vàng, những cái hôn nhanh lên má, không còn khái niệm tặng quà, không còn nỗi hoan hỉ mỗi khi đi làm về…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi nghe nỗi niềm tâm sự của tôi, mấy cô bạn gái thân thiết nghiêm túc phân tích vấn về và đưa ra kết luận:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i>“Sống với nhau nhạt nhẽo như vậy thì nên giải thoát sớm đi”.</i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chia tay mấy cô bạn gái đó, trên đường về nhà, tôi đã hạ quyết tâm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Về đến nhà, nhìn căn phòng mấy năm rồi vẫn đơn giản, không có gì thay đổi, bỗng cảm thấy chán chường khó tả:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Đón con về, lấy sữa cho nó uống, nó đánh đổ cả sữa xuống sàn nhà. Tôi vội vớ cái giẻ lau sữa dưới sàn, nhận thấy căn phòng quá bề bộn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đang vội nấu cơm, thì chuông điện thoại reo: Chồng báo tối nay lại về muộn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đang bực mình, tôi thò tay nắm hai quai nồi định bắc xuống bếp thì kêu lên một tiếng, rồi đặt vội xuống. Tay tôi đã bị bỏng rộp lên rồi. Miếng nhựa chống bỏng ở quai nồi đã rụng rã từ lâu, tôi đã nói với chồng năm lần, bảy lượt, nhưng mãi vẫn chưa sửa. Tôi càng thấy ý định ly hôn là đúng đắn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi tắt bếp, bước ra phòng ngoài, soi vào gương, đôi mắt trong trẻo ngày nào, nay đã mờ nhạt, đầy ấm ức, cuộc sống gia đình thật đáng sợ. Tôi cần phải thoát khỏi cuộc sống vô nghĩa này, nhanh chóng rời xa nơi này.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hai giờ sau, chồng tôi về, không thấy trên bàn có cơm, chỉ thấy tôi ngồi thừ ra một mình trong bóng tối:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Sao, chưa nấu cơm à ?”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vừa nói, anh vừa bước vào bếp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Tại sao phải nấu cơm? Bấy lâu nay tôi nấu đủ rồi. Từ nay trở đi, tôi sẽ không nấu nữa. Sống thế này tôi không chịu được. Chúng ta phải ly hôn thôi”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong bếp, chồng tôi đang ra sức rửa một cái chảo bị dính.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Phản ứng đầu tiên của chồng tôi là:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Em nói gì anh không nghe rõ?”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Phản ứng tiếp theo là:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Anh nghe nhầm phải không? Em nói lại xem nào!”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cuối cùng, anh ta cũng đã hiểu được ý của tôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lúc này con trai tôi bỗng cất tiếng khóc, anh ta chạy vội vào trong phòng bế con ra và cho nó uống sữa, ngạc nhiên hỏi dồn:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Sao đang sống tử tế, lại đòi ly hôn?”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi cười khẩy !!!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tối đó, tôi cố ý ngủ riêng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Theo kinh nghiệm của các cô bạn: Ly hôn không đơn giản, nhiều thứ ràng buộc, như tình cảm, tài sản, thói quen. Vì thế, nhất định phải có nghị lực mới làm được.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Để có thể tiến hành thuận lợi, tôi cần thực hiện 3 điều:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 1- Thứ nhất, không đi chợ thổi cơm nữa. Tách sinh hoạt của hai người ra.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 2- Thứ hai, không ngủ chung. Không cho cơ hội làm lành.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 3- Thứ ba, kinh tế riêng rẽ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nằm trên ghế sofa mãi, mà không sao ngủ được, tôi bật dậy viết đơn ly hôn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi nhẩm tính tài sản trong nhà….</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi là người Bắc, chồng là người Nam. Cùng nhau đến thành phố biển này, bắt đầu từ hai bàn tay trắng. Nay đã ngoài 30, đã mua được hai căn nhà, đều đứng tên tôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúng tôi ở căn có 3 phòng, còn căn nhỏ cho thuê mỗi tháng, chồng tôi còn có hai cửa hàng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong đơn ly hôn tôi viết rất rõ ràng: Hai căn nhà và con trai thuộc về tôi, cửa hàng thuộc về anh ta. Như vậy là hợp lý rồi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hôm sau, khi đưa cho anh ta tờ đơn ly hôn, tôi đồng thời đặt lên bàn ăn mẩu giấy:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Tôi muốn tự do !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh ta ngây người ra, tôi sốt ruột giục:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Anh ký đi!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nnói xong, tôi liền cảm thấy mình có phần hơi quá đáng, liền đổi giọng: Chúng ta kết hôn chưa lâu, nhưng cũng sống với nhau 5, 6 năm rồi. Lẽ nào anh không thấy: Chúng ta là người của hai thế giới? Chia tay tốt cho cả anh, lẫn tôi…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một tuần sau, anh gọi điện cho tôi, giọng trầm buồn, anh nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Anh ký rồi, chiều nay, chúng ta cùng ăn với nhau một bữa nhé. Vẫn chỗ cũ, anh sẽ đưa đơn cho em”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh gác máy rồi, tôi vẫn ngồi đờ đẫn trên ghế.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hết giờ làm việc, tôi lấy lại tinh thần, đi đến nhà hàng ven biển, nơi mà chúng tôi thường đến.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mấy hôm không gặp, anh như gầy đi, ánh mắt ưu tư, râu đã được cạo nom sáng sủa hơn, anh lặng lẽ đẩy cái phong bì đến trước mặt tôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi chưa ngồi xuống, đã thấy cay cay mắt. Tôi thật sự sắp phải rời xa người con trai này ư? Tôi bỗng cảm thấy hoang mang, lẽ nào cứ thế này mất anh ấy sao?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Đã đến rồi thì gọi chút gì ăn nhé, có thể là vì đây là bữa cơm cuối cùng. – anh nhìn tôi khẽ mỉm cười, ánh mắt trong veo và dịu dàng, quay ra gọi người phụ vụ:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“ Cho một suất cơm thịt bò xào ớt, một bát canh ngao”. Đây, đều là những món tôi thích nhất. Tôi ngồi im, anh bỗng nói với tôi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Bữa cơm cuối cùng này, em có thể gọi cho anh món anh thích ăn không?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Món anh thích ăn? Tôi bỗng bối rối, tôi chẳng biết anh thích ăn món gì…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Anh thích món gì? Chẳng phải anh luôn ăn giống em hay sao?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh lại mỉm cười, nói chậm rãi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Thực ra, ngần ấy năm sống với nhau, anh luôn ăn những món, mà mình không thích. Em quên rồi sao, anh là người miền Nam, anh thích ăn những món ăn chế biến kiểu miền Nam, hơi ngọt ngọt chút.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nghe anh nói, mặt tôi nóng bừng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đúng là ngần ấy năm, tôi chưa từng nghĩ đến việc hỏi anh thích ăn món gì, lần đầu tiên biết anh thích ăn những món ngọt, lại là lúc ly hôn, thật nực cười. Tôi muốn ứa nước mắt, nhưng vẫn cố kìm lại.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Anh quyết định rồi, nhà, cửa hàng, mọi đồ đạc trong nhà đều thuộc về em, anh chỉ mang theo mấy quyển sách và vài bộ quần áo thôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nghe những lời từ biệt đó, tôi không nén được, mới buột miệng hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Anh định đi đâu?”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Gần 2.000 ngày đầu kề má ấp, đã từng thề thốt, đã từng yêu nhau, tôi thực sự chưa từng suy nghĩ nghiêm túc cuộc sống không có người đàn ông này sẽ như thế nào…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Kì thực, trong ngần ấy năm sống ở đây, bố mẹ và bạn bè anh ở miền Nam, luôn giục anh về quê làm ăn. Nhưng do em thích biển, thích lãng mạn, nên anh chiều theo em. Ở đây gió biển, mang mùi tanh của cá, ăn đồ biển anh không thích, công việc cũng chẳng sáng sủa gì, đã làm em thiệt thòi…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Anh nói gì thế? Em không phải vì những thứ đó. – Tôi không ngăn được nước mắt.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Ly hôn xong anh sẽ về miền Nam. Sau này em sống một mình, lại nuôi con, em sẽ vất vả. – Anh rít một hơi thuốc, chậm rãi nói tiếp:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Cho nên, anh để lại tất cả cho em. Tiền cho thuê nhà và cửa hàng, em nên tích lại, đừng tiêu linh tinh, để phòng khi cần có cái mà tiêu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Vậy anh thì làm thế nào?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Anh tính rồi, đàn ông quăng ở đâu chả sống, không như đàn bà con gái, cả tin lương thiện, dễ bị tổn thương.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhìn ánh mắt thương cảm của anh đối với tôi, tôi bỗng trào nước mắt.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Đừng khóc, em yêu!” – Anh đặt tay lên vai tôi, cử chỉ quen thuộc, tôi thích cái vẻ đàn ông ấy của anh. Vậy mà, không hiểu sao lúc sống bên nhau, tôi lại không hề nhận thấy, thậm chí còn cảm thấy ghét.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Anh phải đi rồi. Em biết không, mỗi lần gia đình bên em tụ họp, đông vui, anh đều cảm thấy trống trải. Anh cũng rất nhớ bố mẹ, họ cũng già cả rồi…</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những lời đó khiến tôi xúc động vô cùng, tôi thấy mình quá vô tâm, bỗng tôi hiểu ra rằng: Tôi vẫn còn yêu thương anh và không thể xa anh. Đây là người đàn ông tốt. Tôi biết nhiều vụ ly hôn, vợ chồng chửi bới lẫn nhau, trở nên thù ghét nhau vì tài sản. Còn tôi, tôi chưa hề thấy vụ ly hôn nào như thế này:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Nghi thức chia tay thật dịu dàng, thật thâm trầm, thật độ lượng. Một sự chia tay đầy ắp tình thương và sự lưu luyến.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đến tận giây phút này, tôi mới biết: Sống với tôi, anh cũng phải che giấu những cảm xúc không vui, những điều không hợp, chỉ vì tôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Như thế, sao anh không nói sớm? – Tôi nắm chặt tay anh, không còn quan tâm đến lòng kiêu hãnh của mình nữa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Anh yêu em, anh muốn em sống vui vẻ, không phải bận lòng vì những việc vặt ấy.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi thẫn thờ, một lúc sau tôi nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Anh… Anh có thể không đi không?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúng tôi, tay trong tay, bước ra khỏi nhà hàng, bên ngoài gió biển rất mát, tôi ngồi sau xe máy của anh đi về nhà. Tôi ôm chặt lấy anh, cảm thấy thật hạnh phúc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau này, bạn bè hỏi tôi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Đã ly hôn xong chưa?”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi kể cho họ nghe bữa tối hôm đó và nói với họ:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Sự việc vừa rồi đã cho tôi một bài học.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hiện nay, ly hôn ngày càng dễ, nhưng chính vì thế, biết giữ gìn hôn nhân, mới là một việc khó, đòi hỏi phải có lý tính, trí tuệ, độ lượng và nhường nhịn”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450021">Bài 8:&nbsp;Tuổi Tác khác với Sự Già Cỗi</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 375</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người ta không già đi, chỉ vì đã sống quá nhiều năm. Mà chỉ thực sự trở nên cằn cỗi, khi tâm hồn khô héo, khi đánh mất niềm tin và lý tưởng sống của bản thân.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Năm tháng có thể hằn trên gương mặt ta những dấu chân chim, nhưng đừng để nó làm mất đi sự nhiệt tình trong tâm hồn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những nỗi lo lắng, nghi ngờ, những cảm giác tự ti, nỗi sợ hãi hay sự tuyệt vọng... tất cả đều có thể chất nặng lên vai ta theo năm tháng, nhưng hãy tự hỏi: Chúng còn là gì, một khi ta trở về với cát bụi ?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cuộc đời, như một giấc mộng. Ta đến cõi đời, như một cuộc chơi. Giấc mộng rồi sẽ tan biến. Cuộc chơi chỉ duy nhất một lần...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tại sao ta không mở tâm hồn mình để đón nhận những hương sắc của đời? Dù bảy mươi hay chỉ vừa bước vào tuổi mười bảy chăng nữa, vẫn luôn có những điều kỳ diệu chờ đón ta vào mỗi sớm mai của một ngày mới.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hãy nhìn xem, vạn vật muôn đời vẫn mang theo vẻ quyến rũ diệu kỳ, những vì sao vẫn lấp lánh trên bầu trời mỗi đêm. Và mặc cho thời gian luân chuyển, biển vẫn một màu xanh mát, nắng vẫn rực rỡ sắc vàng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi nào tâm hồn ta vẫn còn bị lôi cuốn bởi cái đẹp, con người ta vẫn tràn đầy niềm lạc quan, tin yêu, thì khi đó ta vẫn luôn tươi trẻ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đó chính là chiếc chìa khóa vạn năng để mỗi người nắm giữ tuổi trẻ, tình yêu và hạnh phúc cho mình!..</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúng ta không già đi theo năm tháng, mà đúng hơn là chúng ta lớn lên qua từng ngày.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="tab-stops:152.25pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Emily Dickinson</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450022">Bài 9:&nbsp;Cái chết sẽ thật đẹp đẽ, nếu…</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chuyện Đời Đạo - Sách 18- Bài 376</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Có những người có cái nhìn lạc quan về cuộc đời: Họ công nhận cuộc đời có ý nghĩa của nó.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng có <b><i><u>những người nhìn đời bằng con mắt bi quan</u></i></b>:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Họ theo cái nhìn của triết học hiện sinh vô thần của J.P Sartre. Họ đặt ra những câu hỏi cụ thể:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Tại sao tôi sinh ra trong đau khổ, sống trong đau khổ và chết trong đau khổ ?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Họ không tìm ra được giải đáp cho những thắc mắc của họ, nên họ theo chủ trương và kết luận của J.P Satre: <b><i><u>Đời là phi lý</u></i></b>.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Qua chủ trương bi quan này, người ta lao vào cuộc sống hưởng thụ vật chất, hưởng thụ cho nhiều, để rồi ngày mai sẽ kết thúc cuộc đời trong trống rỗng, vì chết là hết mà !</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thi sĩ Tản Đà trước đây, chưa biết gì về triết học hiện sinh, nhưng thấy người ta có những thái độ khác nhau về cuộc sống, nên đã đặt ra câu hỏi:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>Đời đáng sống hay không đáng sống,</i></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>Cất chén quỳnh, xin hỏi bạn tri âm ?</i></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Câu trả lời tiêu cực.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Có những người sống, mà không biết tại sao mình sống, sống để làm gì, rồi sau này sẽ ra sao ?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Họ chỉ biết sống cho qua ngày, để rồi ngày mai chết là trôi vào dĩ vãng, cho nên họ&nbsp; mới kết luận:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>Sống bữa nào hay bữa ấy</i></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>Hơi đâu ngồi nghĩ chuyện đâu đâu.</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nếu họ hiểu được ý nghĩa cao qúi của đời sống như Hội thánh dạy thì họ được yên ủi biết bao, vì đối tượng của cuộc sống là hạnh phúc, một thứ hạnh phúc tròn đầy và bất diệt:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>”Ta sống ở đời này để nhận biết, thờ phượng kính mến Đức Chúa Trời là Cha chúng ta và thương yêu mọi người như anh em, cùng nhau xây dựng một xã hội tốt đẹp, cho ngày sau được hạnh phúc đời đời”(Sách Giao lý Công giáo Tân định, số 1).</i></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>Những người có đức tin nhìn cuộc đời dưới khía cạnh lạc quan và tích cực</u></i></b>.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Họ coi cuộc đời chỉ là một cuộc hành trình về quê trời. Chúng ta chỉ là khách lữ hành nơi trần thế.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong cuộc hành trình, họ phải nỗ&nbsp; lực, vừa chịu đựng, vừa vượt qua khó khăn, để đi tới đích.&nbsp;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Họ nhớ lời Chúa đã dặn dò:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>”Thầy đi để dọn chỗ cho các con... Thầy sẽ trở lại đón các con...” </i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Họ cũng tin tưởng và lạc quan với lời thánh Phaolô nói với tín hữu Philipphê:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>”Quê hương chúng ta ở trên trời, và chúng ta nóng lòng chờ đợi Đức Giêsu Kitô từ trời đến cứu chúng ta”(Pl 3,20). </i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đồng thời, thánh Phaolô cũng cho tín hữu Corintô biết thêm về ngôi nhà vĩnh cửu của chúng ta ở trên trời:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>”Chúng ta biết rằng: nếu ngôi nhà chúng ta ở dưới đất, là chiếc lều này bị phá hủy đi, thì chúng ta có nơi ở do Thiên Chúa dựng lên, ngôi nhà vĩnh cữu ở trên trời, không do tay người thế làm ra” (2 Cr 5,1)</i></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>&nbsp;</i></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những người có lòng tin như thế thì coi đời sống là một cuộc thử thách, đau khổ sẽ qua đi và chính đau khổ sẽ là phương tiện tiến tới vinh quang.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>Cho đến lúc hồn ta trong hơi thở</i></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>Vẫn yên vui về cõi chết xa xôi.</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>Và u buồn là những đoá hoa tươi,</i></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>Và đau khổ là chiến công rực rỡ.</i></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>&nbsp;(Chế Lan Viên)</i></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đối với họ:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>Giờ chết là giờ về với Chúa,<br />
về nơi Chúa đã dọn sẵn cho mình<br />
(x. Ga 14,1-6). </i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nên, ngày đó không phải là ngày sầu thương tang tóc, mà là một ngày vui mừng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chính vì thế, Giáo Hội thiờ sơ khai và những giáo dân đầu tiên đã gọi ngày chết là <b><i><u>Dies natalis, ngày Sinh nhật trong Nước Trời</u></i></b>.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Với ý nghĩa đó, ông Walfany Goethe đã gọi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>“Con người chết, là một vì sao lặn, để mọc huy hoàng hơn ở một bán cầu kia”. </i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Giờ chết là ngày khải hoàn, sau bao năm phải chiến đấu khổ cực ở trần gian.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Truyện: Cây hoa “bách niên”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cây bách niên (agravé, avila) cứ một trăm năm một lần nở hoa, nhưng hoa đẹp lạ lùng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong 100 năm, cây bách niên đã sửa soạn cho ngày tươi đẹp ấy: Nó dồn sức lực, nó trang điểm, nó làm cho đẹp, bằng công việc kín đáo, không ai trông thấy.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cả một thế kỷ!!!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Và khi đã hết thời nó nở những cánh hoa trắng muốt, để làm đẹp lòng người đến xem cái phi thường của nó.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;(T. Toth, Chí khí người thanh niên, tr 182)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>CÁI NHÌN ĐÚNG ĐẮN VỀ CUỘC ĐỜI</u></i></b>.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúa thương yêu chúng ta, Ngài dựng nên chúng ta, để được hạnh phúc, chứ không phải đẩy chúng ta vào chốn hư vô.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Mà hạnh phúc ở đâu ?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chắc chắn không phải ở trần gian này, vì con người phải trải qua 4 giai đoạn của cuộc sống: <b><i><u>Sinh, lão, bệnh, tử</u></i></b>.&nbsp;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sinh ra, lớn lên, bệnh tật rồi chết, đều mang trong mình mầm mống của đau khổ, mà còn đau khổ, thì chưa có hạnh phúc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chỉ ở Thiên Đàng thì đau khổ mới hết. Đây chính là nơi chúng ta được chiêm ngưỡng thánh nhan Chúa nhãn tiền. Chính Chúa là hạnh phúc của chúng ta.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trần gian không phải là quê hương thật của ta, nó chỉ là nợi tạm trú hay nơi dừng chân.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cuộc hành trình còn phải kéo dài, mà cuộc hành trình nào cũng gặp nhiều trắc trở, gian nan, nhục nhằn, đau khổ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vì thế, sống ở trần gian này con người còn phải trải qua đau khổ, phải vượt thắng con người ươn hèn của chúng ta, mới mong đạt tới quê hương: Per crucem ad lucem.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thánh Phaolô còn khuyên chúng ta phải nỗ lực hợn:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>”Anh em hãy kiên tâm bền chí, và càng ngày càng tích cực tham gia vào công việc của Chúa, vì biết rằng: trong Chúa, sự khó nhọc của anh em sẽ không trở nên vô ích” </i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vì thế:</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người đời hữu tử hữu sinh</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sống lo xứng phận, chết dành tiếng thơm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Truyện: Cái chết này mới đẹp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đôi vợ chồng nọ đã sống với nhau hơn 60 năm. Lúc đau nặng gần chết, ông kêu vợ lại và nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Tôi sắp chết, tôi chết đi, bà sẽ làm gì cho tôi ?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Khi ông chết, tôi sẽ nằm vật vã bên xác ông, khóc lóc thảm thiết, làm cho ai nấy đều phải cảm động.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Tôi biết bà thương tôi lắm, nhưng bà khóc lóc khi đó cũng không giúp ích gì cho tôi được. Bởi khi đó. tôi đã không nghe, không thấy được gì nữa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Vậy thì tôi sẽ đóng một quan tài thật đẹp, mua hoa thật nhiều, xếp chúng quanh và trên quan tài thật nhiều.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Tôi cảm ơn bà, nhưng khi đã chết, hoa đối với tôi cũng vô ích thôi, bời vì tôi đâu còn ngửi được mùi hoa thơm của nó nữa đâu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Vậy thì tôi sẽ mua đèn sáp, để tràn quanh quan tài ông.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Cũng vô ích thôi, vì khi đó tôi không còn mắt để xem thấy nữa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Vậy thì khi chôn xác ông xuống đất, tôi sẽ ở lại nơi mồ, khóc lóc thảm thiết, cố làm sao cho các giọt nước mắt, thấm xuống đất và thấm vào thân xác ông.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Cũng vô ích thôi, vì khi đó tôi không còn biết gì nữa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Ôi ! Bà vợ kêu lên, cái chết xấu xa và dễ sợ đến chừng nào !</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Nhưng <b><i><u>cái chết sẽ thật đẹp đẽ người sắp chết thấy rằng: Trong đời sống, mình đã làm được nhiều việc thiện, nhiều việc lành phúc đức….</u></i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Nói xong, ông tắt thở bình an.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lm Giuse Đinh lập Liễm</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450023">Bài 10:&nbsp;Ki-tô hữu trước sự chết: Vui mừng và hi vọng...</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 377</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Xưa nay, người ta vẫn thường liên tưởng đến sự chết, như là một giấc ngủ ngàn thu. Vì thế rất nhiều người đã thường viết ba chữ in hoa R.I.P, là chữ tắt của cụm từ “Yên nghỉ trong bình yên”, nghĩa của câu tiếng la-tinh “Requiescat In Pace”, để hướng về người chết và về những nơi chôn cất những người qua đời.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thực vậy, “Người chết (tiếng la-tinh là defungi) là người đã vĩnh viễn hoàn tất đời mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Là người Kitô hữu, chúng ta phải biết đón nhận sự hoàn tất đó với một tâm hồn bình an cao cả, vì mạc khải Kitô giáo đã cho biết rằng cái chết như cánh cổng to lớn mở vào thánh điện an vui vĩnh hằng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Như thánh Phaolô đã xác định:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>Vào ngày cuối cùng, cái hư hoại trong ta sẽ trở nên bất hoại, cái khả tử sẽ nên bất tử (x. 1Cor 15, 53)” (LM Thái Nguyên, bài “Suy gẫm về sự chết”, nguồn simonhoadalat.com).</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thực ra, chết không phải là yên nghỉ, mà là tiếp tục sống. Vì cái chết chính là ngưỡng cửa đi vào đời sống vĩnh cửu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Với người Ki-tô hữu, “Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời” (Thánh Phanxicô Assisi).</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Quả thật, với một cái nhìn đầy lạc quan và hy vọng, một sự cảm nhận thâm sâu về thực tại vĩnh cửu ngay bên cạnh giờ phút lâm chung, thi sĩ Tagore đã thốt lên:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>“Bởi yêu cuộc đời nên tôi cũng yêu cả sự chết”. </i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sách Khải Huyền cũng đã mở ra một viễn ảnh tươi sáng, huy hoàng, huyền diệu về một trời mới đất mới:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>“Rồi tôi nghe từ phía ngai có tiếng hô to: “Đây là nhà tạm Thiên Chúa ở cùng nhân loại, Người sẽ cư ngụ cùng với họ. Họ sẽ là dân của Người, còn chính Người sẽ là Thiên-Chúa-ở-cùng-họ. Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ. Sẽ không còn sự chết; cũng chẳng còn tang tóc, kêu than và đau khổ nữa, vì những điều cũ đã biến mất’ ” (Kh 21, 3-4). </i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Aug. Trần Cao Khải</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450024">Bài 11:&nbsp;Chút suy tư về cuộc sống</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chuyện Đời Đạo - Sách 18- Bài 378</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">1. Lòng tin là thứ mà một khi ta đã mất, thì khó có thể trở lại như ban đầu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vì vậy, hãy sống đúng ngay từ đầu, bởi trường học thì có bút xóa, nhưng trường đời thì không.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">2. Đừng nghĩ mãi về quá khứ, nếu nó chỉ mang tới những giọt nước mắt.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đừng nghĩ nhiều về tương lai, nó chỉ mang lại sự lo sợ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hãy cố sống ở hiện tại, với nụ cười trên môi như trẻ thơ, nó sẽ mang lại niềm vui cho bạn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">3. Cuộc đời vốn chẳng có thứ gì hoàn hảo, nhưng mỗi người đều có nét đẹp riêng. Thiên tài ở chỗ, là mỗi người tìm ra được nét đẹp của chính mình và hoàn thiện nó.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">5. Con người tạo ra để được yêu thương.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vật chất tạo ra là để sử dụng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng vì một lí do nào đó, vật chất lại được yêu thương, còn con người thì lại bị lợi dụng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">6. Đồng xu tuy có hai mặt, nhưng chỉ có một mệnh giá.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Con người chỉ có một mặt, cớ sao lại sống hai lòng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">7. Ngay cả ngõ cụt cũng là điểm xuất phát, nếu bạn biết quay lưng lại.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">8. Làm người nhất định phải có lương tâm!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhất định không được quên người đã từng giúp đỡ bạn, nếu không bạn sẽ ngày càng ít bạn bè, đường đi sẽ ngày càng hẹp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">9. Có những người quên những lần ta giúp đỡ họ, nhưng họ lại sẽ nhớ mãi một lần ta từ chối họ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">10. Quan tâm nhiều quá thì đồng nghĩa với làm phiền.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Yêu thương nhiều quá, thì người ta lại không biết trân trọng!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450025">Bài 12:&nbsp;Bí quyết đem lại niềm vui</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 379</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Có một người phụ nữ tìm đến vị thông thái nhất trong vùng, để xin thọ giáo. Bà nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Thưa ngài, tôi luôn cảm thấy bất an, tâm hồn cứ buồn bã về một chuyện không vui đã xảy ra trong cuộc sống của mình. Mỗi lần nghĩ đến chuyện buồn đó, lòng tôi lại nặng trĩu và tôi không thể nở nụ cười với bất cứ ai, thậm chí là với chính mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhà thông thái im lặng, lắng nghe những chia sẻ của bà, với tất cả sự đồng cảm, rồi ông nhẹ nhàng nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Hãy nghe tôi kể cho bà câu chuyện vui này.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Rồi ông kể cho bà nghe một câu chuyện cười khá thú vị.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người phụ nữ cười ngặt nghẽo vì câu chuyện nhà thông thái kể quá hài hước.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau khi kể dứt câu chuyện ấy, nhà thông thái lại bắt đầu kể câu chuyện vừa rồi một lần nữa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lần này, nghe xong câu chuyện, người phụ nữ chỉ nhoẻn miệng cười.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Và nhà thông thái lại bắt đầu kể lại câu chuyện đó lần thứ ba.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lần này, người phụ nữ không mấy chú tâm vào câu chuyện và khi nhà thông thái kể xong, gương mặt bà không còn vui vẻ nữa, mà còn có vẻ hơi khó chịu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhà thông thái hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Tại sao bà không cười nữa, khi nghe câu chuyện cười của tôi?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người phụ nữ trả lời:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Xin lỗi ngài. Tôi đã nghe một câu chuyện đó đến ba lần rồi, thì còn thú vị gì nữa mà cười, thưa ngài?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhà thông thái mỉm cười nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– Bà không thể cười, khi nghe một câu chuyện cười chỉ có ba lần. Vậy tại sao bà lại cứ mãi đau buồn, vì một câu chuyện buồn đã xảy ra như vậy?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cuộc sống của bà hiện đang có những điều gì, khiến cho bà mỉm cười, khi nghĩ đến hay không?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thí dụ như:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Sức khỏe của bà; những đứa con, đứa cháu đáng yêu và sự thành đạt của chúng?...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Hay những người hàng xóm thân thiện, người bạn già nào đó sẵn sàng ngồi nghe bà kể lể?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Hãy thôi nghĩ đến chuyện buồn ấy và hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp và đáng yêu khác trong cuộc sống, để lòng bà được thanh thản và tràn đầy niềm vui.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450026">Bài 13:&nbsp;Đôi điều suy nghĩ về cách chọn cái chết của nhà văn Quỳnh Dao</a> </span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 380</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Quan điểm theo tinh thần Công giáo về chọn cách chết của nhà văn Quỳnh Dao:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sự việc nhà văn Quỳnh Dao chọn cách tự kết thúc cuộc đời, đặt ra nhiều câu hỏi triết lý và nhân sinh. Nhưng từ góc nhìn Kitô giáo, điều này cần được nhìn nhận với sự cẩn trọng và lòng yêu thương.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Công giáo nhấn mạnh rằng:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Sự sống là món quà vô giá, mà Thiên Chúa ban tặng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Và con người được kêu gọi trân trọng, bảo vệ sự sống ấy, từ khi thụ thai, cho đến cái chết tự nhiên.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Quyền quyết định sự sống và cái chết thuộc về Thiên Chúa, chứ không phải con người​​. Hành động tự tử, dù có được lý giải bởi sự đau khổ hay mong muốn giải thoát, đều không phù hợp với giáo huấn của Hội Thánh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>Đau khổ và ý nghĩa trong ánh sáng đức tin</u></i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong Kitô giáo, đau khổ không phải là điều vô nghĩa hay cần phải loại bỏ bằng mọi giá, mà là cơ hội để kết hiệp với cuộc khổ nạn của Chúa Kitô.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đức Giêsu đã chịu đau khổ và cái chết trên thập giá, để mang lại ơn cứu độ cho nhân loại. Người dạy chúng ta rằng, ngay cả trong đau khổ lớn nhất, vẫn có ý nghĩa, nếu chúng ta sống trong niềm tin cậy vào Thiên Chúa​.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sự đau khổ, mà bà Quỳnh Dao trải qua, có thể liên quan đến tuổi già, bệnh tật, hoặc cảm giác mất phương hướng, là một thực tế cần được mọi người, đặc biệt là cộng đồng, quan tâm hơn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đây cũng là lời nhắc nhở chúng ta: Cần quan tâm chăm sóc, nâng đỡ những người già yếu và cô đơn trong xã hội.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>Lời nhắn gửi đến cộng đồng.</u></i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Công giáo kêu gọi mỗi tín hữu trở thành nguồn hy vọng và đồng hành, cho những người đang chịu đựng đau khổ, khủng hoảng tinh thần, hay cảm thấy cuộc đời không còn ý nghĩa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đức Giáo hoàng Phanxicô nhấn mạnh:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>&quot;Một Kitô hữu không dám lội ngược dòng thì không phải là Kitô hữu&quot;.</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Điều này nhấn mạnh rằng: Chúng ta cần mang tình yêu và hy vọng đến với mọi người, nhất là trong thời điểm họ cảm thấy tuyệt vọng​.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>Lời nhắc nhở trong niềm tin</u></i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cái chết của bà Quỳnh Dao là một bi kịch, nhưng cũng là lời cảnh tỉnh, để chúng ta trân trọng sự sống và thấu hiểu nỗi đau của người khác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúng ta không được phán xét, nhưng cần cầu nguyện cho bà và những ai đang trải qua khủng hoảng tương tự.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hội Thánh cũng mời gọi mỗi người lắng nghe và hỗ trợ những ai đang chịu đau khổ, giúp họ tìm thấy ý nghĩa cuộc đời trong ánh sáng của Thiên Chúa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúng ta nên nhớ, sự sống và cái chết, là những điều linh thiêng, thuộc về Thiên Chúa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong niềm tin Kitô giáo, hãy sống trọn vẹn từng ngày, tìm kiếm ý nghĩa trong đau khổ và trao hy vọng cho những người xung quanh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chúng ta không cô đơn trong cuộc hành trình này, vì Chúa luôn đồng hành và ban sức mạnh cho chúng ta.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Jos Tạ Duy Tuyền</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450027">Bài 14:&nbsp;Phép lạ Thánh Thể</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 381</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Câu chuyện xảy ra vào thế kỷ thứ VI, tại thành phố cảng Dade, đảo Chypre.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong thành phố này có cặp vợ chồng tên Isidore sinh sống. Hai vợ chồng cùng theo lạc giáo do Sévère khởi xướng chống lại Bí Tích Thánh Thể. Nhóm lạc giáo Sévériens cấm ăn thịt và uống rượu, để có lý do chỉ dùng nước lã thay vì rượu trong Thánh Lễ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một ngày, khi trở về nhà, ông Isidore nghe tin vợ đã trở về với Giáo Hội Công Giáo và đang tham dự Thánh Lễ. Tức giận ông ta hớt hơ hớt hải chạy đến nhà thờ, vừa đúng lúc vợ đang rước Mình Thánh Chúa. Ông túm lấy cổ vợ bóp chặt và buộc vợ phải nhả ra Mình Thánh Đức Chúa GIÊSU KITÔ. Bà vợ kinh hoàng nhả ra Bánh Thánh còn đang ngậm trong miệng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Isidore cầm lấy Mình Thánh Chúa đem ra khỏi nhà thờ, vừa ném tung lên vừa buông lời xúc phạm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau cùng, Mình Thánh Chúa rơi xuống vũng bùn. Kẻ phạm thượng chưa hả cơn giận, vội vàng chạy đến định lấy chân đạp lên Mình Thánh Đức Chúa GIÊSU. Nhưng cũng chính lúc đó, ông kinh hoàng dừng lại và đứng im như bị trời tròng, bời Isidore trông thấy ánh sáng chói chang, tỏa ra từ Bánh Thánh đã truyền phép và đang treo lơ lửng trên không. Isidore thất kinh hồn vía ôm đầu bỏ chạy một mạch về nhà.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng Isidore không hề nghĩ đến chuyện ăn năn, cũng như đền bù về tội trọng đã xúc phạm đến Mình Thánh Đức Chúa GIÊSU KITÔ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hai ngày sau, bỗng ông trông thấy xuất hiện trước mặt ông một hình thù đen đủi, xấu xa. Ông ta nhe răng nhìn Isidore, với dáng điệu chế nhạo ngăm đe.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người này nói: “Isidore à, ông và tôi, cả hai chúng ta cùng bị kết án muôn đời chịu chung một hình khổ”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tên lạc giáo Isidore run lẩy bẩy hỏi lại: “Ông là ai?”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người này trả lời: “Tôi là kẻ đã vả vào mặt Đức Chúa GIÊSU, nơi nhà thượng tế Cai-pha, trong cuộc Khổ Nạn của Người”, (Gioan 18,22). Nói xong, người này biến mất.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Câu nói và hình thù kinh tởm của người chết hiện về, đủ để mở mắt tinh thần ông lạc giáo.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông Isidore đã nhận ra ngay tội lỗi tầy trời mình đã phạm. Ông thật lòng thống hối và xin ẩn mình vào một đan viện. Nơi đây, ông dành cuộc đời cuộc đời còn lại, để sống Chay tịnh, đền bù tội lỗi của mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">... Câu chuyện sau đây cũng xảy ra vào thế kỷ thứ VI, tại thành phố Engine, ở Cilicie, miền Nam nước Thổ-nhĩ-kỳ..</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nơi thành phố này cũng có hai người đang sinh sống: Một là tín hữu Công Giáo đạo đức. Một là đồ đệ nhóm lạc giáo Sévère.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhóm lạc giáo thì tìm mọi cách để đánh phá niềm tin vào Đức Chúa GIÊSU Thánh Thể.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tạm gọi tín hữu Công Giáo là Bartolomeo và tên lạc giáo là Cyrus.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cyrus không bỏ lỡ cơ hội nào mà không chế nhạo tín hữu Công Giáo.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông Bartolomeo thì nhẫn nhục giữ thinh lặng, không hề hé môi đáp lại.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Để chấm dứt một cuộc nhạo báng kéo dài khá lâu, ông Bartolomeo quyết định ra tay hành động:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông xin tên Cyrus gởi cho ông mẩu bánh, mà nhóm lạc giáo Sévériens vẫn rước mỗi khi cử hành thánh lễ theo nghi thức của họ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tên Cyrus hớn hở chấp nhận, vì nắm chắc phần thắng. Cyrus sai người mang mẩu bánh đến cho ông Bartolomeo.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong khi đó, ông Bartolomeo cẩn thận dọn một thùng nước sôi. Khi sứ giả nhóm lạc giáo mang mẩu bánh đến, ông Bartolomeo mạnh tay vứt ngay vào thùng nước. Mẩu bánh tan mất trong nháy mắt trước sự chứng kiến của sứ giả lạc giáo.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Liền ngay sau đó, ông Bartolomeo trang trọng mang Mình Thánh Đức Chúa GIÊSU KITÔ ông đang cất giữ và cũng bỏ vào thùng nước sôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trái với hiện tượng trước đó, Mình Thánh Chúa không chìm xuống, nhưng nằm im trên mặt nước, khô ráo. Nước trong thùng cũng đổi từ độ nóng sang độ lạnh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trước sự kiện lạ lùng này, ông Bartolomeo dõng dạc nói với các sứ giả lạc giáo:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Các anh hãy về nói với các ông bạn đồ đệ lạc giáo rằng:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i>“Chỉ có Mình Thánh Đức Chúa GIÊSU trong Thánh Lễ do Giáo Hội Công Giáo cử hành mới là Mình Thánh Chúa thật”. </i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Các anh này đã chứng kiến phép lạ Đức Chúa GIÊSU dùng để đánh bại những kẻ nào cả gan xúc phạm đến Ngài.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>(Cha Eugène Couet, “Những phép lạ lịch sử của Bí tích Thánh Thể”, Éditions D.F.T, Tái bản 1998)</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450028">Bài 15:&nbsp;Sự huyền nhiệm của ánh mắt Mẹ tôi</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 382</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Paul Nagai, một bác sĩ người Nhật, từ sau quả bom nguyên tử ném xuống Nagasaki, đã trở thành con người bất hủ, vì sự tận tụy và tấm lòng hy sinh vô bờ bến của ông.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Từ vô thần, ông đã trở thành người có niềm tin.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông đã giải thích như sau:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&quot;Trong kỳ nghỉ mùa xuân, lúc đó tôi học hết năm thứ hai y khoa, mẹ tôi trúng phong. Tôi hối hả chạy đến đầu giường của người. Trong cơn hấp hối, người nhìn tôi và thở ra. Cái nhìn cuối cùng của cặp mắt người mẹ đã sinh ra, đã giáo dục và đã thương tôi đến cùng, cặp mắt này đã nói với tôi một cách rõ rệt rằng:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>Cho dù khuất núi, người vẫn ở bên tôi luôn mãi... </i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi không tin gì ở sự hiện hữu của linh hồn. Bỗng nhiên, trong ánh mắt của mẹ tôi, tôi đã nhìn thấy linh hồn của người...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Từ đó, con người tôi thay đổi hẳn, tôi tin rằng: Mẹ tôi, người đã sinh ra tôi, đã yêu thương tôi, không thể bị tiêu diệt hoàn toàn sau cái chết&quot;.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Congduc Bui</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450029">Bài 16:&nbsp;Được đề cử làm giám mục, khi còn đang là dự tòng</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 383</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trường hợp thánh Ambrosiô Giám mục (Lễ ngày 7/12) là một trong những ơn gọi hết sức đặc biệt, vì khi được đề cử làm giám mục, thánh nhân còn đang là dự tòng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Con đường của Thiên Chúa thật là kỳ diệu.</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- Cách chọn lựa con người của Ngài cũng hết sức diệu kỳ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ambrosiô sinh tại Trêve năm 339, trong một gia đình thế giá, làm công chức cao cấp ở đế quốc Roma.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Quả thực, danh vọng, chỗ đứng của Ngài trong xã hội lúc đó quả thực đầy bảo đảm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Số là ông hoàng Probus thấy Ambrosiô có óc thông minh, cầu tiến, trí khôn hết sức minh mẫn, tính ngay thẳng, cương nghị và có tài hùng biện, ăn nói lưu loát, lợi khẩu, nên đã đề cử Ngài giữ chức tổng đốc hai miền Liguria và Emilia phía bắc nước Ý.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>Thiên Chúa luôn có con đường của Ngài. </u></i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Điều gì thế gian cho là danh vọng, cho là thế giá, mang lại nhiều lợi nhuận cho bản thân, cho cuộc sống, thì Thiên Chúa lại nghĩ khác hẳn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đây là cái đảo lộn của Tin Mừng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Phúc Âm của Chúa luôn là thách đố cho mọi người muốn theo chân Ngài. Thánh Ambrosiô đang sống trong nhung lụa, thế giá của xã hội ban tặng. Thiên Chúa lại có khúc ngoặt của Ngài.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Số là Đức Giám mục thành Milan qua đời, tòa Giám mục trống ngôi, vì thế hàng giáo phẩm và giáo dân tụ họp để chọn một Giám mục kế vị Đức Cha vừa mới tạ thế.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tuy nhiên, tất cả từ hàng giáo phẩm, tới giáo dân đều bất đồng ý kiến không sao có thể chọn được vị Giám mục mới.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Giữa lúc hoang mang, lộn xộn, Ambrosiô với tư cách là chính quyền địa phương, đến để hòa giải và tìm cách động viên mọi người chọn vị Giám mục mới.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong lúc hỗn độn, có một em bé la to lên:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&quot;<b><i>Ambrosiô Giám mục</i></b> &quot;.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lạ lùng thay tất cả mọi người có mặt đều đồng ý bầu Ngài là Giám mục năm 374.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ambrosiô sau đó được lãnh nhận bí tích rửa tội, rồi lãnh nhận các chức thánh và rồi lên làm Giám mục thành Milan.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Là mục tử nắm giữ địa phận Milan, củng cố đức tin cho mọi người, thánh Ambrosiô đã thẳng thắn, cương quyết đứng lên chống lại bè rối Ariô và các bè rối khác, bênh vực chân lý và kỷ cương của Giáo Hội.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Với tài hùng biện, sự thánh thiện, khôn ngoan Chúa ban cho, thánh Ambrosiô đã dùng tài giảng thuyết và các văn thư để đưa nhiều người lạc giáo quay trở về với Giáo Hội Chúa Kitô, trong đó có thánh Augustinô.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một con người đã hiến trọn cuộc đời mình cho Thiên Chúa, thánh Ambrosiô đã làm chứng cho Chúa Cứu Thế bằng chính đời sống gương mẫu của mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trên ngai Giám Mục, thánh Ambrosiô đã sống hết mình vì đoàn chiên, Ngài đã củng cố đức tin cho nhiều người và đưa rất nhiều người trở về với Chúa, với Giáo Hội.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ngài đã được Chúa gọi về ngày 04/4/397, khi Ngài mới 58 tuổi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lạy Chúa, Chúa đã làm cho thánh Ambrosiô Giám mục trở nên một bậc thầy giảng dạy đức tin công giáo và một tông đồ trung kiên mẫu mực. Xin cho Hội Thánh ngày nay được thêm nhiều mục tử vừa ý Chúa, biết khôn ngoan và dũng cảm chăm sóc đoàn chiên ( Lời nguyện nhập lễ, lễ thánh Ambrosiô ngày 07/12 ).</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lm. Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT&nbsp;&nbsp;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450030">Bài 17:&nbsp;Vài thắc mắc trong cuộc sống.</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 384</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vì sao Chúa cho một số người có cuộc sống thật dễ dàng, còn những người khác thì thật chật vật?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đôi khi ta có cảm giác: Dường như tình yêu thương của Chúa không đồng đều, thậm chí có thể nói là bất công nữa, vì cuộc sống của một số người dường như luôn được thoải mái hơn người khác, ngay cả khi họ là những người “tội lỗi”.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng mà này bạn,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>1. Tất cả chúng ta, ai ai cũng đều có những khó khăn trong cuộc sống</u></i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thường ta dễ phán xét một người chỉ qua những gì ta thấy được cách hời hợt ở bề ngoài.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tuy nhiên, mỗi người đều có những góc khuất, mà ta không biết, đó là những tội lỗi, những khó khăn, những đau khổ… Không ai mà không có Thánh giá. Người ngoài thì thấy nó nhẹ, nhưng chỉ những ai vác nó, mới hiểu, mới nếm cảm được thôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>2. Thánh giá không phụ thuộc vào công phúc của chúng ta.</u></i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tôi vẫn còn nhớ một câu chuyện của Cha xứ giảng trong một Thánh lễ:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh chàng nọ than phiền, là Thánh giá mình vác sao nặng quá, nên đã xin Chúa cho anh được đổi Thánh giá với người khác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Anh đến thử hết Thánh giá này, rồi Thánh giá kia, lựa mãi cho tới khi tìm thấy một Thánh giá có vẻ vừa sức mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bỗng nhìn kỷ lại, anh mới nhận ra đó chính là Thánh giá cũ, mà Chúa vốn đã trao cho anh từ lúc đầu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thật vậy, Thánh giá Chúa trao cho ai thì luôn là phù hợp với mỗi người. Đó cũng chính là con đường nên Thánh, mà Chúa dành cho riêng họ và cũng đã ban những ơn thánh phù trợ cần thiết kem theo.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Thánh giá đó không phụ thuộc vào những việc ta thánh thiện ta làm tới mức nào. Nó cũng không phải là do công phúc của chúng ta, mà là do kế hoạch của Chúa đã dành cho mỗi người chúng ta. Chúa hoàn toàn tự do trong mọi việc Ngài làm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>3. Cỏ lùng và lúa tốt</u></i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>“Không được, kẻo khi nhổ cỏ lùng, các anh lại nhổ luôn cả lúa chăng. Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt. Và đến mùa, ta sẽ dặn thợ gặt: “Các anh hãy nhổ cỏ lùng trước, rồi bó lại từng bó mà đốt đi, sau mới thu lúa lại chất vào lẫm cho ta” ” (Mt 13, 29-30)</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Mùa gặt của ngày sau hết vẫn chưa đến. Cho nên cả cỏ lùng và lúa tốt vẫn được Thiên Chúa cho mọc lên.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tuy nhiên, tất cả đều nằm trong sự quan phòng của Thiên Chúa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vì vậy, ta hãy tuyệt đối tin tường và phó thác vào kế hoạch của Chúa. Và hãy tin rằng: Công tội của mỗi người đều sẽ nhận sự phán xét của Thiên Chúa, là đấng rất công bình vào ngày sau hết.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những hi sinh, hãm mình, bác ái, hoán cải của chúng ta sẽ không bao giờ vô nghĩa đâu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vì vậy, đừng bao giờ chúng ta thoái chí hay nản lòng. Hãy luôn cố gắng bước từng bước theo sự sắp xếp, an bài theo sự quan phòng đầy yêu thương của Thiên Chúa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lạy Chúa, xin dìu dắt và nâng đỡ những cố gắng của chúng con. Amen.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450031">Bài 18:&nbsp;Giá trị của Thánh Lễ</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 385</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những điều bạn cần biết:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">1. Thánh lễ Misa là một thể thức cầu nguyện hoàn hảo nhất. (Giáo Hoàng Phaolô VI)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">2. Mỗi Thánh lễ khi dự với sự sốt sắng, khi chết Chúa sẽ sai một vị Thánh xuống an ủi bạn (Lời Chúa tiết lộ với bà Thánh Gertrude)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">3. Thế giới có thể tồn tại dễ dàng nếu không có nắng, nhưng không thể không có Thánh lễ Misa. (Lm. Stigmatic Padre Pio)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">4. Nếu chúng ta biết giá trị của Thánh lễ, chúng ta có thể chết trong sự vui mừng. (Thánh Jean Vianney)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">5. Mỗi Thánh lễ bạn tham dự lúc còn sống, có giá trị hơn cả ngàn Thánh lễ khi bạn qua đời, người ta cầu cho bạn. (Thánh Anselmô)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">6. Mỗi Thánh lễ có ích cho bạn lúc còn sống, hơn nhiều Thánh lễ người ta cầu cho bạn khi bạn đã qua đời. (Giáo Hoàng Benedict XV)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">7. Có lần Thánh Têrêsa cảm thấy Chúa quá tốt lành, nên hỏi Chúa, làm sao để cảm tạ ơn Chúa. Chúa đáp: “Hãy tham dự Thánh lễ Misa.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">8. Con Ta rất yêu mến những ai tham dự Thánh lễ Misa, nếu cần Người cũng chết cho họ nhiều lần nữa khi thấy họ tham dự Thánh lễ Misa. (Đức Mẹ nói với Alain, đầy tớ trung thành của Mẹ)</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">NguyễnHyVọng sưu tầm</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450032">Bài 19:&nbsp;Chuyện ông Panov gặp Chúa đêm Giáng Sinh</a></span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 386</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Truyện ngắn hay nhứt trong mùa Giáng Sinh, do Leo Tolstoy phóng tác thành văn xuôi, từ vở thoại kịch có tựa đề là ‘Le père Martin’ (Ông Panov) của Ruben Saillens, ngày nay đã có hàng ngàn phiên bản bằng văn, thơ, kịch khác, phổ biến trong văn học thế giới, như một thông điệp về sự nhân ái và hạnh phúc, nhất là trong dịp Lễ Giáng Sinh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*****</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hôm đó là ngày vọng (trước) Lễ Giáng sinh, mặc dù chỉ mới là xế chiều, thế mà đèn đã được thắp sáng lên khắp nơi, từ nhà ở cho đến các cửa tiệm trong ngôi làng nhỏ của nước Nga này, bởi vì những ngày mùa đông thì ngắn ngủi và rất chóng tàn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những đứa bé, vốn lúc nào cũng hớn hở, vui đùa, chạy nhày lon ton ở bên trong nhà khép kín vì trời lạnh. Nhất là hôm nay, lúc này lễ Giáng Sinh gần kề, những cuộc trò chuyện và những tiếng cười đùa đó bỗng lớn hơn, được thoát ra bên ngoài, qua những khung cửa chớp hé mở, như là những âm thanh, giống như đã bị bóp nghẹt từ thuở nào.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lão Panov, ông thợ giày của làng, bước ra bên ngoài để có một cái nhìn rảo khắp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Những âm thanh của hạnh phúc, những ánh đèn chớp nháy, rực rỡ, lung tinh và những mùi vị thoang thoảng cùa những món ăn Rê-vei-don (Réveillon) thật ngon của mùa Giáng Sinh, gợi lên những kỷ niệm thời vợ ông còn sống và những đứa con thời vẫn còn bé bỏng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bây giờ thì mọi người đều đã đi xa rồi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khuôn mặt tươi vui tự nhiên của ông xưa kia, thường đi đôi với một cặp mắt xe lại. Nhưng nay, nụ cười của ông, lại ẩn nấp dưới một khuôn mặt, đầy những vết nhăn của thời gian, sau cặp kính tròn, mà bây giờ trông buồn rời rợi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Tuy nhiên, ông đã bước vào trong nhà một cách dứt khoát, kéo các cửa chớp xuống và đặt bình cà phê lên bếp than.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sau đó, với một tiếng thở dài, ông ngả người lên chiếc ghế bành lớn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lão Panov thường không đọc sách, nhưng tối nay, ông với lấy cuốn sách Kinh Thánh cũ của gia đình, và từ từ dùng ngón tay trỏ, lân lê theo dòng chữ, ông đọc lại câu chuyện Chúa Giêsu Giáng Sinh.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông đọc tới đoạn Bà Maria và Ông Giuse, mệt mỏi, sau cuộc hành trình dài đi Bêlem, không tìm được một chỗ nào nơi nhà trọ, nên phải sinh đứa con nhỏ trong một chuồng bò.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i>“Trời đất ơi, Trời đất ơi!”</i></b> Lão Panov kêu lên, <b><i>“nếu mà họ đến đây! Tôi sẽ nhường chiếc giường của tôi cho họ và tôi bảo đảm sẽ lấy tấm chăn bông của tôi để bao bọc cho đứa bé.”</i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi ông đọc tiếp theo, tới đoạn: Các nhà đạo sĩ (Ba Vua) đến thăm em bé Giêsu, đã tặng cho em nhiều món quà thật tuyệt vời, đắc giá, nào là vàng bạc, nhủ hương và mộc dược, thì sắc mặt của Lão Panov bỗng xụ xuống.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Tôi chẳng có món quà nào cho em cả”, ông buồn bã nghĩ thế.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Rồi, bỗng một lúc, gương mặt của ông lại tươi lên. Ông bỏ cuốn Kinh Thánh xuống, đứng thẳng dậy và vươn cánh tay dài, với lên một ngăn tủ ở trên cao gần đó. Ông lấy xuống một chiếc hộp nhỏ đã phủ đầy bụi và mở ra. Bên trong là một đôi giày nhỏ bằng da hoàn hảo.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lão Panov mỉm cười hài lòng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Vâng, đôi giầy vẫn còn tốt như trước - đôi giày tốt nhất, mà ông từng làm ra.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“<b><i>Tôi phải cho em đôi giầy này</i></b>”. Ông định bụng như thế, rồi nhẹ nhàng cất chúng đi và ngồi xuống ghế một lần nữa.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, và rồi lấy cuốn Kinh Thánh ra đọc tiếp. Nhưng càng đọc thì ông càng buồn ngủ hơn. Những dòng chữ bắt đầu nhảy múa lung tung trước mắt, cho đến khi ông phải nhắm mắt lại, để nghỉ thêm một phút. Nhưng chẳng bao lâu thì Lão Panov đã ngủ vùi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Trong giấc ngủ, ông thấy một giấc mơ:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông nằm mơ thấy một người nào đó đang ở trong phòng của mình và ông nhận biết, giống như mọi người đều nhận biết khi ở trong những giấc mơ của họ. Ông nhận ra ngay người đó là ai, là Chúa Giêsu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>“Panov, nếu con muốn gặp Ta” </i>Chúa nói một cách dịu dàng<i> “thì con hãy tìm Ta vào ngày mai. Đúng ngày Giáng Sinh, Ta sẽ đến thăm con. Nhưng hãy chú ý cẩn thận, Ta sẽ không tỏ cho con biết rõ Ta là ai.”</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cuối cùng thì Lão Panov tỉnh dậy, khi chuông nhà thờ reo vang và một luồng sáng mỏng manh luồn lọc qua khung cửa chớp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>“Chao ôi, vui quá là vui!” </i>Lão Panov reo lên.<i> “Đây là ngày Giáng sinh rồi!”</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông đứng dậy và duỗi mình thẳng ra, cho qua cơn nhức mỏi. Rồi thì khuôn mặt của ông rực lên một niềm vui hạnh phúc, vì hồi tưởng lại giấc mơ đêm vừa qua. Đây sẽ là một ngày Giáng sinh đặc biệt hơn tất cả, vì Chúa Giêsu đến thăm ông.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng, Ngài sẽ trông giống như thế nào nhỉ?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Sẽ còn là một em bé như lúc Giáng sinh đầu tiên? Hay, sẽ là một người trưởng thành, một anh thợ mộc, hay là một vị vua huy hoàng, xứng đáng với danh phận là Con Đức Chúa Trời?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông tự nghĩ: Phải cẩn thận canh chừng từng giây phút của ngày, để có thể nhận ra Ngài, khi Ngài ngự đến.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lão Panov pha một bình cà phê thật đặc biệt cho bữa ăn sáng Giáng Sinh, kéo cửa chớp của cửa sổ lên và nhìn ra ngoài.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đường phố vẫn còn vắng tanh, không thấy có ai cả, ngoại trừ ông già quét đường quen thuộc ở bên kia đường. Ông ta có vẻ khổ sở và bẩn thỉu hơn bao giờ hết, và cũng là đáng kiếp, vì ai mà lại đi làm việc vào ngày Lễ Giáng sinh bao giờ. Và lại, làm việc trong cái lạnh cay đắng của lớp sương muối dày đặc, trong một buổi sáng như thế này chớ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lão Panov lại mở cửa ra, một làn khí lạnh mỏng lùa vào nhà.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Vào đây!&quot; ông hô to, qua phiá bên kia đường, bằng một giọng vui vẻ: “Vào đây uống một chút cà phê cho ấm bụng, mừng Giáng Sinh!”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông quét đường nhìn lên, gần như không tin vào tai mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Rõ ràng, ông ta đã quá sức vui mừng, khi được đặt cây chổi xuống và đi vào căn phòng ấm áp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Quần áo của ông bay phất phới, nhẹ nhàng, trong cái hơi nóng từ cái lò sưởi thoát ra, và ông đã dùng cả hai bàn tay đỏ như gấc vì lạnh, siết chặt vào cái ly, để tìm sự ấm áp và hạnh phúc.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lão Panov hài lòng nhìn ông ta, nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc mắt qua khung cửa sổ. Ông quyết tâm không muốn bỏ lỡ người khách đặc biệt của mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Anh đợi ai đó?” Ông quét đường hỏi, nên Lão Panov đã kể cho ông ta nghe câu chuyện về giấc mơ của mình.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Vâng, tôi hy vọng ông ta sẽ tới, và anh xứng đáng để được như thế,&quot; ông quét đường nói, “vì anh cũng vừa tặng cho tôi một chút niềm vui Giáng sinh, mà tôi đã không bao giờ mong đợi hay nghĩ tới. Tôi cũng muốn nói rằng: Đúng lá anh rất xứng đáng để giấc mơ đó trở thành sự thực.” Và ông ta đã mỉm cười một cách thực lòng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi ông ta đi rồi, Lão Panov cắt nhỏ bắp cải đưa vào nồi súp để dọn bữa ăn, sau đó đi ra cửa nữa, quét mắt nhìn quanh đường phố. Ông vẫn không thấy ai. Nhưng trông kìa, từ xa có người đang đi đến.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cô gái bước đi rất chậm chạp và lặng lẽ, dựa sát vào các bờ tường của các cửa hàng và nhà ở, phải mất một thời gian dài trước khi ông nhận ra cô nàng. Cô ta trông thật mệt mỏi và đang mang một cái gì đó.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi cô gái tiến gần ông hơn, ông mới nhận ra rằng &#039;cái gì đó&#039; là một đứa bé, được bọc trong một chiếc khăn choàng mỏng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Có một nỗi buồn u uẩn phảng phất trong khuôn mặt của cô gái và trong khuôn mặt bị ép chặt của đứa bé, đến nỗi trái tim của Lão Panov muốn rơi ra vì họ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Xin mời vào nhà” ông bước ra ngoài để gặp họ. “Cô và em bé cần có chút lửa ấm và chút nghỉ ngơi.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bà mẹ trẻ để cho ông ta dẫn cô vào nhà và đưa tới gần lò sưởi, với sự thoải mái của chiếc ghế bành. Cô thở dài nhẹ nhõm.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Tôi sẽ hâm nóng một chút sữa cho em bé” Lão Panov nói, “Tôi cũng đã từng có con, nên tôi có thể giúp cho con bé bú.”&nbsp;</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông lấy sữa từ bếp lò và cẩn thận cho đứa con gái nhỏ bú bằng muỗng, đồng thời hơ ấm đôi bàn chân nhỏ của nó lên bếp.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Con bé cần phải có đôi giày”, ông thợ đóng giày lê tiếng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng bà mẹ trẻ trả lời:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Không, tôi không có tiền mua giày đâu. Tôi không có chồng để lo chu cấp cho chúng tôi. Tôi phải đi đến làng bên cạnh để tìm việc làm đây.”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một ý nghĩ chợt lóe lên trong trí của Lão Panov. Ông nhớ lại đôi giày nhỏ ông đã coi lại đêm qua. Nhưng ông muốn giữ đôi giầy ấy cho Chúa Giêsu. Ông nhìn xuống đôi chân lạnh của đưa bé một lần nữa và rồi làm một quyết tâm:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Thử đôi giầy này cho con bé”. Ông vừa nói, vừa trả đứa bé cho mẹ nó, cùng với đôi giày ông biếu cho.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Đôi giày nhỏ xinh đẹp, mang vào thật vừa vặn với chân bé. Cô gái mỉm cười hạnh phúc và con bé cũng riú rít lên vì vui sướng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“Ông tốt với chúng tôi quá”. Cô gái vừa nói vừa bế đứa bé lên và đi ra. Co ngoái lại nói: “Chúc tất cả những ước mơ Giáng sinh của ông trở thành sự thật!”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng đến lúc này, sắp hết này rồi, nên Lão Panov đã bắt đầu nghi ngờ cái ước mơ Giáng sinh đặc biệt của mình, có thể sẽ không trở thành sự thật. Có lẽ ông đã bỏ lỡ người khách của mình rồi chăng?</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông lo lắng nhìn lên các đường phố, phía trên, lẫn phía dưới. Tuy vẫn còn có nhiều người đi qua lại, nhưng toàn là những gương mặt mà ông từng quen biết.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Có nhiều người hàng xóm đi gọi người nhà về.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Họ gật đầu chào và mỉm cười chúc ông Giáng sinh vui vẻ!</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Hoặc những tên hành khất mà Lão Panov vội vã gọi họ vào nhà, để biếu họ một tô súp nóng và một ổ bánh mì kha khá, rồi cũng vội vã chạy ra cửa để đề phòng , không bỏ lỡ Người khách Lạ Mặt Quan Trọng.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Rồi thì chẳng mấy chốc mà cảnh hoàng hôn của mùa đông tối mịt bắt đầu rơi xuống.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi Lão Panov đi ra cửa một lần nữa và dù có căng đôi mắt của mình ra đến mấy, ông cũng không còn nhìn thấy một ai trên đường. Mọi người đều đã về nhà.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông chậm rãi thất thểu đi vào phòng, đóng các cửa lại, và ngồi xuống một cách mệt mỏi chán chường trên chiếc ghế bành.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Chỉ là một giấc mơ thôi mà. Chúa Giêsu nào có đến đâu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng, bỗng nhiên ông thấy có đông người tới, xông nhà. Đây không không phải là một giấc mơ, bởi ông đang hoàn toàn tỉnh táo,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông thấy trước mắt một hàng rất dài những người đã đến với ông ngày hôm nay: Đấu tiên la ông già quét đường, đếb người mẹ trẻ cùng đứa con và những người hành khất rất đông mà ông đã cho ăn ngày nay.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Khi họ lần lượt đi qua ông, mỗi đều thì thầm một câu: “Ông không thấy tôi, ông không biết tôi à, ông Panov?”</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">- “Bạn là ai?” ông Panov kêu lên trong hoang mang.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Lập tức, một giọng nói khác, rất to đã trả lời cho ông, đó là giọng nói của Chúa Giêsu, mà ông đã từng nghe trong giấc mơ đêm qua:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><i>“Vì Ta đã đói, ngươi đã cho Ta ăn. Ta khác, người đã cho ta uống. Ta mình trần ngươi đã cho mặc. Ta lạnh, ngươi đã sưởi ấm cho Ta. Hôm nay Ta đến thăm ngươi qua tất cả những người mà ngươi đã mời vào mà cứu giúp.”</i></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Rồi sau đó, là một sự tĩnh mịch, yên lặng trở lại. Chỉ còn nghe tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ lớn.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một sự bình an và hạnh phúc lớn lao lấp đầy căn phòng nhỏ, tràn ngập trái tim của Lão Panov, đến nỗi Lão phải phá lên cười, hát vang và nhảy múa trong hân hoan:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">“<b><i><u>Ngài đã đến thật rồi</u></i></b>!”. Ông chỉ nói được như thế mà thôi.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">&nbsp;Trần Mạnh Trác dịch&nbsp; 22/12/2014</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
&nbsp;
<h1><span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="color:red"><a name="_Toc185450033">Bài 20:&nbsp;</a>Chỉ có Chúa mới biết được lời nguyện cầu nặng bao nhiêu</span></span></span></h1>
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);">Chuyện Đời Đạo - </span></span>Sách 18- Bài 387</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn thân mến,</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Một phụ nữ bước vào cửa tiệm tạp hóa lớn, cô ngó quanh, dáo dát, rồi đến bên quầy tính tiền nói với ông chủ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– “Thưa ông, tôi cần mua một ít thức ăn, nhưng tôi không có tiền ngày hôm nay. Ông có thể cho tôi mua chịu được không? Tôi hứa sẽ đem tiền đến trả ngay, sớm nhất có thể“, cô cuối đầu ngượng ngùng nói.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– “Oh, không được đâu. Tôi đâu biết cô là ai? Làm sao tôi có thể bán chịu cho cô, khi cô chưa từng là khách quen ở cửa tiệm tôi?“. Ông chủ lắc đầu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nước mắt lưng tròng, người phụ nữ van xin:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– “Chồng tôi bị bệnh nặng, không thể đi làm được. Chúng tôi có 5 đứa con, và chúng đang rất đói. Xin ông hãy rủ lòng thương giúp đỡ cho một lần này thôi. Tôi hứa khi có tiền sẽ đem đến trả ông ngay!“</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông chủ tiệm chỉ tay ra phía cửa nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– “Cô vui lòng lui ra khỏi đây ngay. Đừng cản trở tôi mua bán. Khách đang xếp hàng dài sau lưng cô kia kìa ...“</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Từ phía sau người phụ nữ, một người đàn ông nãy giờ đã nghe 2 người đối thoại, bước lên. Ông nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– “Hãy để tôi ứng tiền cho cô ấy, ông cứ để cô ấy lấy những gì cô ấy cần.“</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người chủ tiệm nhìn 2 người, lưỡng lự một chút, rồi ông ta chợt nảy ra ý tưởng hay. Ông hỏi người phụ nữ:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– “Cô có biết viết không? Nếu biết thì cô hãy viết những thứ cần giấy đưa cho tôi.“</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người phụ nữ mừng rỡ nói:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– “Vâng, thưa ông. Tôi xin viết ngay đây.“</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng ông chủ tiệm lại tiếp:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">– “Viết xong, hãy đưa tờ giấy đó lại cho tôi, tôi sẽ bỏ lên bàn cân này. Nó nặng bao nhiêu thì cô cứ tự nhiên lấy những gì cô cần cho đến khi đủ. Tôi sẽ không tính tiền những gì cô lấy!“.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông chủ tiệm cúi xuống gầm, rồi lôi lên bàn một cái cân to tướng, và chỉ vào một phía cân.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người phụ nữ và ông khách phía sau ngạc nhiên trước thái độ ông chủ, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người phụ nữ lục trong túi xách một mảnh giấy nhàu nát, cô run run viết lên tờ giấy đó ... Rồi cô gấp đôi tờ giấy lại, đưa cho ông ta. Ông ta không thèm mở ra xem, vì dù có ghi cái gì đi nữa, thì miến giấy đó có nặng là bao.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông chủ tiệm nhếch mép cười đắc chí, vì cái trò “quảng đại” của mình. Ông bỏ tờ giấy lên một bên cân, và giục cô ta chọn hàng bỏ lên phía bên kia cân.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Nhưng lạ thay, mảnh giấy từ từ chìm xuống cho đến đụng đáy, trước sự ngạc nhiên của 3 người.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Người phụ nữ vội đi gom thức ăn bỏ vào bên thau bên kia, nhưng dù cô có bỏ lên bao nhiêu, phía bên tờ giấy vẫn không nhúc nhích.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông chủ tiệm nhìn kỹ 2 bên cân, nhưng rõ ràng nó không có gì khác thường ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Cho đến khi thau đồ đã đầy, ông chủ tiệm đành để người phụ nữ ôm túi đầy thức ăn bước ra khỏi tiệm, mà không thể tính tiền trước sự ngạc nhiên của người khách lạ.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông chủ tiệm lật hẳn cái cân lên coi, thì ra phía dưới một bên cân đã bị gãy.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông tức tối nhặt tờ giấy người phụ nữ gấp lại, mở ra để xem cô đã lấy đi những gì cho ông, thì ra cô chẳng hề viết list đồ cô cần mua, mà chỉ vỏn vẹn có một dòng chữ:</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i>« Lạy Chúa, Chúa biết chúng con đang cần gì, con xin phó thác tất cả trong tay Người. »</i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Ông chủ tiệm nhắm mắt ngước lên trời, giờ thì ông đã hiểu ...</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">Bạn, xin đừng bao giờ đánh giá thấp một lời cầu nguyện. Chỉ có Chúa mới biết được lời nguyện cầu nặng lá bao nhiêu.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">*** Cre: The chicken soup for the soul</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u><span style="font-size:24.0pt">Những sách cha Mễn đã in (72 cuốn):</span></u></i></b></span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">như lương thực tinh thần hổ trợ bà con qua lại thời Covid,<br />
từ khi nhà thờ không có thánh lễ, không có giảng dạy, không có các lớp Giáo Lý và không có các sinh hoạt đoàn thể....</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/news/kho-sach-quy/nhung-sach-da-in-1654.html" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/kho-sach-quy/nhung-sach-da-in-1654.html</a></span></span><br />
<br />
*** Bạn muốn có những sách này, hãy chép đường link trên của sách vào thẻ nhớ, hoặc vào USB, đưa cho tiệm Photo, họ sẽ in, chỉ khoảng 15 phút là xong, vì mỗi sách đều đã có sẵn bìa, và mỗi sách không quá 100 trang A5. (Chỉ khoảng 24 tờ A4).<br />
<br />
*** Bạn cũng có thể đọc trực tiếp các bài này, trên Điện Thoại cảm ứng, khi bạn dùng ngón tay chạm vào đường link trên: https://...<br />
<br />
*** Và&nbsp; bạn cũng có thể chép đường link trên: https://... &nbsp;gởi qua Zalo, Messenger, Line, Viber, Tango... làm quà tặng cho các bạn bè, nhiều người được đọc, sẽ có nhiều lợi ích.</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">---------------------------------</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><b><i><u>I.</u></i></b><b><i><u>&nbsp;- Chuyện minh họa Tin Mừng Chúa Nhật: (10 cuốn)</u></i></b></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;"><span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/news/chuyen-minh-hoa-tin-mung/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/chuyen-minh-hoa-tin-mung/</a></span></span></span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">1. Chuyện người đàn ông say mê quảng cáo - sách 1<br />
2. Chuyện linh mục vào Thiên Đàng - Sách 2<br />
3. Chuyện con két đi khám bác sĩ – Sách 3<br />
4. Chuyện gà mái ấp trứng đại bàng – Sách 4<br />
5. Chuyện “Số Con Rệp” – Sách 5<br />
6. Thiên Chúa là Đấng hay quên &nbsp;– Sách 6<br />
7. Chuyện một người con chọn mẹ để sinh ra – Sách 7<br />
8. Family, một định nghĩa hay về gia đình – Sách 8<br />
9. Hộ Chiếu Nước Trời – Sách 9<br />
10. Chuyện bán linh hồn cho ma quỉ, để đổi lấy danh tiếng – Sách 10<br />
<br />
<br />
<b><i><u>II. – Chuyện đời chuyện đạo: (18 cuốn)</u></i></b><br />
<span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/news/chuyen-doi-chuyen-dao/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/chuyen-doi-chuyen-dao/</a></span></span><br />
1. Hãy vui hưởng hạnh phúc ta đang có - sách 1<br />
2. Chuyện đời to và nhỏ - Sách 2<br />
3. Những lời khuyên hữu ích - Sách 3<br />
4. Những chuyện nhỏ mang nhiều ý nghĩa cho cuộc sống - Sách 4<br />
5. Một phép lạ từ một tình thương cho đi - Sách 5<br />
6. Phút thánh hoá gia đình đầu năm mới - Sách 6<br />
7. Năm Mão nói chuyện con mèo - Sách 7<br />
8. Một kiểu sống lại không vui - Sách 8<br />
9. Chuyện con gà trống - Sách 9<br />
10. Kinh cầu các thánh chẳng hề&nbsp; được phong - Sách 10<br />
11. Làm phúc giúp các linh hồn nơi Luyện Ngục - Sách 11<br />
12. Các linh hồn nơi Luyện Ngục sẽ không quên sự giúp đỡ của chúng ta - Sách 12</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">13. Tình Mẫu Tử trong dịp Lễ Giáng Sinh - Sách 13<br />
14. Năm Thìn, nói chuyện con rồng - Sách 14</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">15. Nhật ký của một linh hồn sau khi chết - Sách 15<br />
16. Những lời tâm sự của người cận kề cái chết - Sách 16<br />
17. Tội nhân trở thành thánh nhân - Sách 17<br />
18. Chuyện ông Panov gặp Chúa đêm Giáng Sinh - Sách 18<br />
<br />
<br />
<b><i><u>III. - Chuyện kể cho các gia đình: (30 cuốn)</u></i></b><br />
<span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/news/chuyen-ke-gia-dinh/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/chuyen-ke-gia-dinh/</a></span></span><br />
1. Chuyện người thu thuế và Người biệt phái - sách 1<br />
2. Đừng bỏ cuộc - sách 2<br />
3. Bí quyết hạnh phúc - Sách 3<br />
4. Một chuyện không ngờ thê thảm - Sách 4<br />
5. Đi tìm một bảo hiểm -Sách 5<br />
6. Một mẫu người sống đạo đáng khâm phục - sách 6<br />
7. Yêu là yêu cho đến cùng - Sách 7<br />
8. Những chuyện lạ có thật – Sách 8<br />
9. Một niềm vui bất ngờ - Sách 9<br />
10. Chuyện mẹ ghẻ con chồng - Sách 10<br />
11. Chứng nhân giữa đời thường - Sách 11<br />
12. Cho Chúa mượn thuyền - Sách 12<br />
13. Nét đẹp của lòng thương xót - Sách 13<br />
14. Chuyện tôi vào đạo Chúa - Sách 14<br />
15. Chuyện cô giáo năm xưa - Sách 15<br />
16. Kinh nghiệm của những người trở về “Từ Cõi Chết” nói với ta - Sách 16<br />
17. Quyển nhật ký của mẹ - Sách 17<br />
18. Phép lạ từ việc sùng kính Đức Mẹ - Sách 18<br />
19. Ngày của bố - Sách 19<br />
20. Chuyện 2 cha con hoang đàng - Sách 20<br />
21. Chuyện Kẻ “tự bắc thang lên trời” - Sách 21<br />
22. Chuyện Quỷ Ám là có thật - Sách 22<br />
23. Chuyện bán linh hồn cho ma quỉ - Sách 23<br />
24. Thảm họa: Một Thiên Đường không có Thiên Chúa – Sách 24<br />
25. Nếu Thiên Chúa không có, thì tại sao lại chống Ngài ? – Sách 25<br />
26. Ông già Noel không mặc đồ đỏ – Sách 26<br />
27. Tình yêu có sức mạnh biến đổi – Sách 27</span></span><br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">28. Chuyện một mối tình thật đẹp – Sách 28<br />
29. Một kinh ngiệm truyền giáo thật dễ thương – Sách 29<br />
30. Tháng các đẳng linh hồn và những ước nguyện – Sách 30<br />
<br />
<br />
<b><i><u>IV.- Chuyện lẽ sống: (8 cuốn)</u></i></b><br />
<span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/news/chuyen-le-song/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/chuyen-le-song/</a></span></span><br />
1. Chuyện Chúa Giêsu đi xem bóng đá - Sách 1<br />
2. Tình yêu là sức mạnh vạn năng - Sách 2<br />
3. Ðời là một chuyến đi - Sách 3<br />
4. Căn hầm bí mật - Sách 4<br />
5. Thất bại, là khởi điểm của thành công - sách 5<br />
6. Lịch sử ngày của mẹ - Sách 6<br />
7. Chuyện tình Romeo và Juliet - Sách 7<br />
8. Một cách trả thù độc đáo - Sách 8<br />
<br />
<br />
<b><i><u>V. – Kho sách quý: (6 cuốn)</u></i></b><br />
<span style="background:white"><span style="color:rgb(51, 51, 51);"><a href="https://linhmucmen.com/news/kho-sach-quy/" style="color:blue; text-decoration:underline">https://linhmucmen.com/news/kho-sach-quy/</a></span></span><br />
1. Bí mật đầy kinh ngạc về các linh hồn trong luyện ngục – Sách 1<br />
2. Lần hạt mân côi – Thánh Josémaria Escrivá– Sách 2<br />
3. Tiếng nói từ luyện ngục – Sách 3<br />
4. Sách tháng các linh hồn – Sách 4<br />
5 300 Chuyện ngắn giúp minh họa lời Chúa (Phần I) – Sách 5<br />
6 300 Chuyện ngắn giúp minh họa lời Chúa (Phần II)– Sách 6</span></span><br />
<br />
<span style="font-size:16pt"><span style="font-family:&#039;Times New Roman&#039;">----------------------------------------------</span></span><br />
&nbsp;
		</div>
				<div id="author">
						<p>
				<strong>Tác giả:</strong>
				<a href="http://www.linhmucmen.com/news/author/Nguyen-Van-Men/">Nguyễn Văn Mễn</a>
			</p>
		</div>
	</div>
	<div id="footer" class="clearfix">
		<div id="url">
			<strong>URL của bản tin này: </strong><a href="http://linhmucmen.com/news/savefile/kho-sach-quy/chuyen-ong-panov-gap-chua-dem-giang-sinh-chuyen-doi-chuyen-dao-sach-18-3677.html" title="Chuyện ông Panov gặp Chúa đêm Giáng Sinh - Chuyện Đời Chuyện đạo - Sách 18">http://linhmucmen.com/news/savefile/kho-sach-quy/chuyen-ong-panov-gap-chua-dem-giang-sinh-chuyen-doi-chuyen-dao-sach-18-3677.html</a>

		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div class="copyright">
			&copy; Linh mục Mễn
		</div>
		<div id="contact">
			<a href="mailto:ngchinhan@gmail.com">ngchinhan@gmail.com</a>
		</div>
	</div>
</div>
        <div id="timeoutsess" class="chromeframe">
            Bạn đã không sử dụng Site, <a onclick="timeoutsesscancel();" href="http://www.linhmucmen.com/#">Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập</a>. Thời gian chờ: <span id="secField"> 60 </span> giây
        </div>
        <div id="openidResult" class="nv-alert" style="display:none"></div>
        <div id="openidBt" data-result="" data-redirect=""></div>
<script src="http://www.linhmucmen.com/assets/js/jquery/jquery.min.js"></script>
<script>var nv_base_siteurl="/",nv_lang_data="vi",nv_lang_interface="vi",nv_name_variable="nv",nv_fc_variable="op",nv_lang_variable="language",nv_module_name="news",nv_func_name="savefile",nv_is_user=0, nv_my_ofs=7,nv_my_abbr="+07",nv_cookie_prefix="nv43c_v5ADUh",nv_check_pass_mstime=1738000,nv_area_admin=0,nv_safemode=0,theme_responsive=0,nv_recaptcha_ver=2,nv_recaptcha_sitekey="6LfuW3sUAAAAAE8k4ppIy3Ta4WPIB-zWwmXQ7fo-",nv_recaptcha_type="image",XSSsanitize=1;</script>
<script src="http://www.linhmucmen.com/assets/js/language/vi.js"></script>
<script src="http://www.linhmucmen.com/assets/js/DOMPurify/purify3.js"></script>
<script src="http://www.linhmucmen.com/assets/js/global.js"></script>
<script src="http://www.linhmucmen.com/assets/js/site.js"></script>
<script src="http://www.linhmucmen.com/themes/default/js/news.js"></script>
<script src="http://www.linhmucmen.com/themes/default/js/main.js"></script>
<script src="http://www.linhmucmen.com/themes/default/js/custom.js"></script>
<script type="application/ld+json">
        {
            "@context": "https://schema.org",
            "@type": "Organization",
            "url": "http://www.linhmucmen.com",
            "logo": "http://www.linhmucmen.com/uploads/logo_1.png"
        }
        </script>
<script src="http://www.linhmucmen.com/themes/default/js/bootstrap.min.js"></script>
</body>
</html>