GIÀU CÓ TRONG TẦM TAY - Chuyện cha Mễn kể cho các gia đình Bài 132

Thứ năm - 25/11/2021 05:21
GIÀU CÓ TRONG TẦM TAY - Chuyện cha Mễn kể cho các gia đình Bài 132
GIÀU CÓ TRONG TẦM TAY - Chuyện cha Mễn kể cho các gia đình Bài 132
GIÀU CÓ TRONG TẦM TAY
(Chuyện cha Mễn kể cho các gia đình Bài 132)
---------------------------------

Hồi ấy, có một người Ba Tư tên là Ali Ha-phet, chủ một nông trại rộng lớn, cạnh bên sông Indus, có vườn trái cây, có đồng lúa xanh, có dòng suối mát chảy qua.

Hơn nữa, ông còn có tiền cho vay kiếm lời. Nói chung, là ông rất hài lòng với cuộc sống, vì ông rất giàu có.

Hay nói một cách khác: Ông rất giàu có, vì ông rất hài lòng với cuộc sống.

Thế nhưng rồi một hôm, có một nhà sư lão thành nổi tiếng là một bậc hiền sĩ, đến thăm Ali, đã kể cho ông nghe việc Thượng Đế tạo dựng trời đất vũ trụ.

Và nhà sư nói: Thế gian này, thoạt đầu, chỉ là một dải sương mù, tự nó xoáy thành vòng tròn. Thượng Đế gia tăng tốc độ, đến nỗi dải sương mù xoáy quá nhanh, và cuối cùng biến thành quả cầu lửa khổng lồ. Khối lửa đó xoáy tiếp trong vũ trụ, xuyên qua những  dải sương mù khác, dần dần lớp ngoài cùng đọng lại thành nước mưa rơi xuống quả cầu lửa. Với thời gian, nước làm nguội và làm cứng lớp vỏ bên ngoài.

Khi đó, khối nóng bỏng bên trong cứ bị dồn nén và bắn ra ngoài, tạo thành núi đồi, tạo thành đồng bằng, tạo thành thung lũng. Chất nóng bắn ra đó, nếu nguội dần sẽ thành đồng, nhanh hơn nữa sẽ thành bạc, nhanh hơn nữa sẽ thành vàng, và sau cùng thành Kim Cương.

Vị sư kết luận: Kim cương là những hạt kết tinh của ánh sáng mặt trời.

Rồi ông nói với Ali: Nếu ông có được một viên kim cương bằng ngón tay cái thôi, ông có thể làm cho các con của ông trở thành vua khắp các nước thiên hạ, do sự giàu sang của ông từ viên kim cương đó.

Từ khi nghe nói có sự hiện hữu của viên kim cương và giá trị tuyệt vời của nó, Ali bắt đầu không ngủ được. Ông cảm thấy mình còn nghèo, nghèo vì không có viên kim cương. Tuy ông chưa mất gì cả, nhưng ông cảm thấy mình nghèo, vì ông không hài lòng với cái mình có.

Suốt đêm, ông cứ chập chờn, rồi giật mình lẫm bẩm: Tôi muốn có một viên kim cương.

Sáng sớm hôm sau, ông đánh thức nhà sư dậy, vì ông tin rằng: Các vị hiền sư đều rất thông minh.

Khi tỉnh táo Ali hỏi vị sư: Xin thầy cho tôi biết thêm, người ta có thể tìm được viên kim cương ở đâu ?

Vị sư bảo: Ông hãy đi tìm, rồi ông sẽ gặp.

Nhưng Ali hỏi thêm: Tôi biết phải đi tìm nó ở nơi đâu ?

Nhà sư trả lời: Nếu ông tìm gặp một con sông, con sông đó chảy qua bãi cát trắng, ở giữa những đỉnh núi cao, thì thế nào cũng có kim cương.

Ali nóng lòng: Tôi không tin là có những dòng sông như vậy.

Nhà sư trả lời: Chắc chắn là có, ông hãy đi tìm đi, rồi ông sẽ gặp.

Ali đồng ý đi tìm.

Ông bán hết tất cả tài sản, gom góp tiền bạc, phần lớn tài sản mang theo, để tìm kim cương.

Bắt đầu từ Ba Tư, ông ta đi đến Palestina, đoạn sang Âu Châu. Ông đi mãi, dần dần hết tiền, hết của, quần áo tả tơi, nghèo khổ, đói khát, mà vẫn chưa tìm được viên kim cương.

Sau cùng, ông đã đến bờ biển Barcelona ở Tây Ban Nha.

Bỗng một chiều nọ, khi ngắm nhìn những đợt sóng bạc đầu to lớn, đập vào ghềnh đá, sủi bọt trắng. Ông liên tưởng đến việc tìm kim cương của mình, cũng đã vỡ tan thành như thế.

Chán nản, thất vọng, ông gieo mình xuống biển và đã chết giữa những đợt sóng vô tư.

*****

Trong khi đó, ở tại quê nhà, người mua nông trại của ông, một hôm dẫn lạc đà đến bờ suối, ở trong vườn, để cho những con lạc đà đó uống nước. Bỗng ông nhìn thấy dưới làn suối trong mát, nơi mõm lạc đà đang uống nước, bỗng thấy có một vật gì phản chiếu ánh mặt trời lóng lánh, ông moi lên, thì ra đó là một tảng đá màu đen. Trong đó, có một vật gì giống như con mắt, phản chiếu ánh sáng mặt trời, đủ màu, đủ sắc. Thấy đẹp, ông đem về trưng ở trong nhà. Và rồi dần dần quen mắt, ông không còn quan tâm đến nó nữa.

Sau một thời gian, nhà sư trở lại thăm người chủ cũ ở nông trại. Vừa mở cửa ra thấy vật chiếu sáng giữa nhà, vị sư chạy lại và lên: Kim cương đây rồi. Ali đã về tới nhà phải không ?

Ông chủ mới trả lời: Ali không có trở về. Và thửa đất này tôi đã mua lại của Ali.

Còn cái vật này đâu phải là kim cương, đó chỉ là hòn đá tôi lượm được ở dòng suối, ở trong vườn nhà.

Vị sư bảo: Không, đây là viên kim cương. Tôi biết chắc, đây là viên kim cương. Tôi đã nhận ra nó khi vừa bước vào nhà.

Và họ chạy bổ ra vườn, tiếp tục đào bới, để hy vọng có thể tìm thấy được nhiều viên kim cương nữa.

Và đúng như thế, càng đào, họ lại càng thấy có rất nhiều viên kim cương, đủ loại, đủ cỡ. Có viên còn đẹp hơn, còn to hơn, còn quý hơn viên kim cương hiện ở trong nhà.

Bạn có biết không: Đây chính là mỏ kim cương có tên là  Gold Kolda, một mỏ kim cương nổi tiếng nhất trong lịch sử nhân loại, mà sự khám phá ra nó, đơn giản chỉ có thế thôi.

Những viên kim cương quý giá nhất trên thế giới hiện nay, như viên Cô-hy-nô, như viên Ok-lét, hiện giữ tại Anh quốc, hoặc ở Nga, đều được tìm thấy ở mỏ này.

Đây chính là điều chẳng ai ngờ. Ali cứ nghĩ, là kim cương thì phải tìm ở tận phương trời xa xăm nào đó, nên ông đã bỏ hình bắt bóng. Trong khi cả một kho tàng quý báu, nằm ở ngay trong vườn nhà của ông, mà ông không hề hay biết.

Cho nên, nếu chúng ta muốn thành công ở nơi này, nơi nọ, thì trước hết, chúng ta hãy cố gắng mà thành công ở nơi mảnh đất quê hương của mình mà mình đang sống, với những phương tiện mà mình đang có.

Đừng bao giờ chúng ta có ý nghĩ:

- Phải chi tôi được như kẻ này, được như người kia.
- Phải chi tôi làm được điều này, phải chi tôi làm được điều khác.
- Phải chi tôi được ở nơi này hoặc ở nơi khác,


Chắc là tôi sẽ không đến nỗi như thế này. Chắc là tôi sẽ không đến nỗi tệ như thế này.

Coi chừng, những ước mơ như thế sẽ làm cho chúng ta quên là mình đang ở đâu, quên là mình cần phải làm gì, và nhất là coi chừng nó sẽ làm cho chúng ta lỡ mất nhiều cơ hội, lỡ mất nhiều dịp thuận lợi, những thuận lợi trong tầm tay, những cơ hội sẽ giúp chúng ta thành công.

Lạy Chúa, xin cho con biết làm sinh lợi những nén bạc, mà Chúa đã trao ban cho con, cho dù đó chỉ là những ném bạc nhỏ bé thôi.

Xin cho con luôn xác tín rằng: Người đứng núi này, mà trông núi nọ, sẽ là kẻ thiệt thòi nhất.

Xin cho con đừng quá vui, khi thành công. Cũng đừng quá buồn bã chán chường, khi gặp phải buồn lòng, trái ý, hay gặp những thất bại.

Xin cho con luôn biết sống an bình, vui tươi, hài lòng với chính cuộc sống hiện tại, mà Chúa đã an bài, đã sắp xếp cho cuộc đời con. Amen.

-------------------
 

Mời nghe: https://www.youtube.com/watch?v=h9HogYSl1jo


 

Tác giả: Nguyễn Văn Mễn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

http://www.giaoxugiaohovietnam.com/
Chuyen ke cho cac gia dinh
Chuyện kể cho các gia đình
Báo công giáo
Giáo phận long xuyên
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây