Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật TN 4-B Bài 151-156 Chúa Giêsu giảng d

Thứ bảy - 30/01/2021 03:34
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật TN 4-B Bài 151-156 Chúa Giêsu giảng dạy như đấng có thẩm quyền
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật TN 4-B Bài 151-156 Chúa Giêsu giảng dạy như đấng có thẩm quyền
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật TN 4-B Bài 151-156 Chúa Giêsu giảng dạy như đấng có thẩm quyền


TN4-B151: CHÚA GIÊSU – MÔSÊ MỚI 1
TN4-B152: SỨ MẠNG LÀM NGƯỜI 2
TN4-B153: HUẤN LUYỆN VIÊN TÀI BA.. 6
TN4-B154: LỜI NGÔN SỨ.. 9
TN4-B155: CHÚA NHẬT 4 THƯỜNG NIÊN, NĂM B.. 11
TN4-B156: LỜI CHÂN LÝ.. 13

--------------
 

TN4-B151: CHÚA GIÊSU – MÔSÊ MỚI


Lm. Phêrô Nguyễn Văn Quang.

Kính thưa quý ông bà anh chị em,

 

Dân Do thái xưa được Thiên Chúa tuyển chọn, yêu thương và chăn dắt. Để đi về đất hứa, họ TN4-B151


Dân Do thái xưa được Thiên Chúa tuyển chọn, yêu thương và chăn dắt. Để đi về đất hứa, họ đã phải trải qua một thời gian dài 40 năm trong sa mạc. Thiên Chúa đã dùng các tiên tri để nhắc nhở cho dân biết sống theo lề luật và thánh ý Thiên Chúa. Môsê là vị tiên tri đã lãnh đạo dân Do thái từ đất Ai cập để đi đến đất hứa. Ông vừa là nhà lập pháp và cũng là nhà hành pháp. Trước khi vào đất hứa, ông thấy mình sắp lìa trần nên đã cố gắng an ủi, nhắc nhủ dân những lời cuối cùng để họ thi hành khi vào đất hứa. Đàng khác, ông nói cho họ rằng, Thiên Chúa sẽ cho xuất hiện một vị tiên tri tài danh để ở với dân Ngài, và nói cho họ những lời và mệnh lệnh của Thiên Chúa. Vị tiên tri này cũng sẽ rất mạnh mẽ như Môsê trong lời nói và hành động. Đấng Tiên tri tuyệt hảo đó sẽ là Đấng Kitô, như thư Do thái viết: “Thuở xưa nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các ngôn sứ; nhưng vào thời sau hết này,Thiên Chúa đã phán dạy chúng ta qua Thánh Tử”.

Thưa anh chị em, Tiên tri là người được Thiên Chúa tuyển chọn để loan báo Lời Chúa cho mọi người, nhắc nhở mọi người biết sống theo lề luật và thánh ý Thiên Chúa, hướng dẫn dân chúng sống giao ước với Thiên Chúa. Chúa Giêsu khi đến trần gian, trong ba năm đời công khai đã rao giảng lời Thiên Chúa. Lời giảng của Người đã được các thính giả đánh giá cao: “Người gảng dạy như Đấng có uy quyền chứ không như các luật sĩ”. Quả thật, Đấng Kitô là một vị Đại Tiên Tri mà Môsê nhân danh Thiên Chúa loan báo cho dân Israel, Chúa Giêsu thật sự là Đấng Messia, nhân danh Thiên Chúa mà đến nói những lời của Thiên Chúa. Do đó, cần tuyệt đối nghe Lời Người. Chúa Giêsu là Đấng Thánh của Thiên Chúa, là Đấng cứu độ trần gian, mang một uy quyền của Thiên Chúa, nên khi Người giảng dạy, ai nấy đều kinh ngạc về giáo lý của Người. Ngay chính ma quỷ cũng biết Chúa Giêsu là Đấng Thánh của Thiên Chúa và kêu Danh Thánh Người: “Hỡi ông Giêsu Nazarét, phải chăng ông đến để tiêu diệt chúng tôi sao? Tôi biết ông là ai, là Đấng Thánh của Thiên Chúa”. Quả thật đúng như vậy, Chúa Giêsu là Đấng Thánh của Thiên Chúa đầy quyền năng, Người đến để kết thúc quyền lực của ác thần và ma quỉ trên con người. Vì thế, bằng một lời truyền đầy uy quyền: “hãy im đi và ra khỏi người này!”. Thần ô uế liền dằn vặt người ấy, thét một tiếng lớn, rồi xuất khỏi người ấy. Người đã truyền cho ma quỷ ra khỏi người bệnh một cách dứt khoát mạnh mẽ, khiến cho dân chúng chứng kiến đều phải kinh ngạc và tự hỏi: “Cái gì vậy? Ðấy là một giáo lý mới ư? Người dùng uy quyền mà truyền lệnh cho cả thần ô uế và chúng vâng lệnh Người”.

Kính thưa quý ông bà anh chị em,

Có câu chuyện kể rằng, có một ông nông dân rất giàu nhưng cũng lại rất keo kiệt. Thế rồi ông hối hận và muốn làm lại cuộc đời. Ngày kia một người hàng xóm bị cháy nhà, đến gõ cửa và xin ăn. Ông định cho người ấy một đùi heo trong bếp. Trên đường xuống bếp ma quỷ nói thầm bên tai ông: Cho cái đùi bé bé thôi nhé. Ông chiến đấu với tính keo kiệt cố hữu của mình và đã lấy cái đùi heo lớn nhất. Ma quỷ nhạo cười ông: Mày khùng quá. Thế nhưng ông đã nói lớn: Nếu mày không câm miệng lại, thì ta sẽ cho ông ta cả con heo ngay bây giờ.

Vâng, từ câu chuyện trên chúng ta thấy thời buổi cũng có ma quỷ. Cuộc chiến giữa con cái Thiên Chúa và ma quỷ vẫn tiếp tục, nên khi sai các Tông đồ đi rao giảng, Chúa Giêsu vẫn luôn kèm theo mệnh lệnh xua đuổi ma quỷ. Ước chi hôm nay chúng ta nghe tiếng Chúa chiến đấu chống lại ma quỷ bởi những sự dữ, sự ác để làm cho thế giới này bớt đi hận thù, chia rẽ và thay vào đó là một thế giới biết quý trọng sự sống, biết yêu thương và phục vụ nhau trong bình an của Chúa. Amen.


 

TN4-B152: SỨ MẠNG LÀM NGƯỜI


 Lm. Bosco Dương Trung Tín

“Tôi chỉ muốn đề nghị với anh chị em một điều tốt để anh chị em gắn bó cùng Chúa mà không bị giằng co”. (2Cor 7,35)

 

Điều mà thánh Phao-lô muốn nói là,Ngài khuyên những người chưa kết hôn hãy ở vậy thì tốt TN4-B152


Điều mà thánh Phao-lô muốn nói là,Ngài khuyên những người chưa kết hôn hãy ở vậy thì tốt hơn. Vì “Thời gian chẳng còn bao lâu”(x.1Cor7,29) và “Bộ mặt thế giới này đang biến đi”(x.1Cor 7,31). Vậy còn người đã kết hôn thì sao ? Rõ ràng lời khuyên đó của thánh Phao-lô chỉ dành cho thời đó mà thôi. Còn thời đại bây giờ của chúng ta thì khác và đề nghị của thánh Phao-lô cho chúng ta là “Gắn bó cùng Chúa mà không bị giằng co”.

  Thực tế bây giờ dù là Linh Mục; Tu sĩ hay giáo dân sống và hoạt động trong thế giới có nhiều giằng co.

  Đối với Linh mục và Tu sĩ thì có sự giằng co giữa Chúa và việc Chúa; giữa việc Chúa và việc đời; giữa yêu Chúa và yêu người; giữa Chúa và đời.

    Đối với giáo dân thì có sự giằng co giữa Chúa và đời; việc Chúa việc đời; Chúa và tiền; tình và hiếu,…..

  Sở dĩ có những dự giằng co đó là vì ta theo Chúa, ta tin Chúa, nhưng mà…..Cái “Nhưng mà” này làm cho ta bị giằng co đây. Giằng co đây là vì ta muốn được cả hai mà không được, phải chọn một trong hai.

   Thánh Phao-lô nói: “Đàn ông không có vợ thì chuyên lo việc Chúa, họ tìm cách làm đẹp lòng Chúa”(x.”Cor7,32a). Áp dụng câu này vào đời sống các Linh Mục, ta thấy không chắc là như thế. Có nhiều Linh Mục, lo lắng việc đời, lo làm đẹp lòng người đời chứ không lo việc Chúa, không lo làm đẹp lòng Chúa.

“Cũng vậy, đàn bà không có chồng và người trinh nữ thì chuyên lo việc Chúa, để thuộc chọn về Người cả xác lẫn hồn”(x.2Cor 7, 34a). Áp dụng câu này vào đời sống các Tu Sĩ, ta thấy không hẳn là như vậy. Các Tu Sĩ ngày nay, cũng phải lo bao nhiêu việc, nhiều khi lo việc Chúa mà quên cả Chúa; lo làm việc chuyên môn. Lo làm việc có tiền để sống, để tu mà không chăm lo đến đời sống thiêng liêng.

“Người có vợ thì lo lắng việc đời, họ tìm cách làm đẹp lòng vợ”(x.2Cor 7,32b). Người ta nói là “Nhất vợ nhì Trời” đó mà. Nếu được như vậy thì phúc cho người vợ đó quá. Dầu vậy, những người chồng, người cha đó không chỉ có lo việc đời để bao đảm hạnh phúc gia đình, mà họ còn tham gia vào công việc của Chúa nữa. Có khi lo việc bác ái quá, quên cả chăm sóc và dạy dỗ con cái.

“Người có chồng thì lo lắng việc đời, họ lo làm đẹp lòng chồng”(x.2Cor 7, 34b). Nếu được như vậy thì phúc cho ông chồng đó quá. Thế nhưng, người vợ, người mẹ đó không chỉ lo lắng việc gia đình mà còn cộng tác vào công việc của Giáo Xứ, của Xã Hội. Có khi lo việc Giáo Xứ, lo việc Xã Hội quá lại bỏ bê công việc của gia đình.

  Như thế ta thấy, dù sống đời thánh hiến hay đời hôn nhân và gia đình, chúng ta bị giằng co. Làm sao chúng ta gắn bó cùng Chúa mà không bị giằng co đây ? Theo tôi, một trong những cách đó là ta không nên tách rời những công việc đó, mà gom lại thành một; Trừ TÌNH và HIẾU ra.

  Tình và hiếu không thể gom chung làm một được, vì như thế sẽ rất khó giải quyết. Thứ nhất tình và hiếu không cùng phạm trù. Nên không thể so sánh. Ta không thể so sánh giữa cha mẹ với vợ hay chồng được. Cha mẹ là cha mẹ, vợ chồng là vợ chồng.

  Thứ hai, ta không sống đời ở kiếp với cha mẹ mà sẽ nên một với vợ, với chồng của mình và sống đời ở kiếp với nhau. Cha mẹ ta một ngày nào đó cũng sẽ đi trước ta thôi.

  Bởi đó tình là tình và hiếu là hiếu. Đối với cha mẹ, ta phải có lòng hiếu thảo; đối với vợ chồng ta phải có nghĩa, có tình. Không có bên nào được ưu tiên. Không vì tình mà bỏ bê cha mẹ; cũng không vì hiếu mà dứt nghĩa đoạn tình. Làm sao cho tốt đẹp cả hai là OK.

  Thánh Phao-lô có nói: “Bất cứ làm việc gì, anh em hãy tận tâm làm cho Chúa chứ không phải cho người đời. Đức Ki-tô là Chủ, anh em hãy phục vụ Người”(x.Cl 23,23-24). Đây chính là chìa khóa giúp chúng ta gắn bó cùng Chúa mà không bị giằng co đây.

  Đức Ki-tô hay Thiên Chúa là Chủ, là Chúa của Vũ trụ và Thế giới; là Chúa của Giáo Hội và Xã Hội và đương nhiên làm Chúa cả lịch sử của con người luôn. Vậy là con cái Chúa ta phải phụng sự Chúa và làm cho Chúa. Điều ta cần nhớ:

Thứ nhất là:“Bất cứ làm việc gì, ta hãy tận tâm làm cho Chúa chứ không phải cho người đời”.

  Nghĩa là ta là con cái Chúa, ta là đầy tớ của Chúa nên ta chỉ phụng sự một mình Thiên Chúa mà thôi. Tức là dù ta có chăm sóc con cái; có làm việc ở ngoài đồng hay trong công ty; có dạy học, có chữa bệnh; có bán hàng; có cầu nguyện; có dâng lễ; có làm việc bác ái,….đi nữa thì ta phải nhớ ta làm cho Chúa. Bởi vì làm cho Chúa nên ta phải tận tâm, tận lực mà làm; phải lo chu toàn cách tốt đẹp và hoàn hảo.

  Có như thế thì ranh giới của những giằng co không còn; không còn ranh giới cho việc Chúa và việc đời; không còn ranh giới cho yêu Chúa và yêu người; không còn ranh giới cho Xã Hội và Giáo Hội; không còn ranh giới cho con người và Thiên Chúa nữa. Vì Con người ở trong Thiên Chúa và Giáo Hội ở trong Xã Hội và mọi sự đều ở trong Thiên Chúa.

  Thứ hai là ta sắp xếp công việc cho hợp lý, giờ nào việc đó. Sẽ ưu tiên cho những việc thuộc ơn gọi của mình.Vì mỗi người đều có một ơn gọi riêng và có cách thế riêng để chu toàn các bổn phận của mình.

  Trên hết và trước hết của ta vẫn là Chúa, không có gì phải bàn cãi về vấn đề này.

  Sau là ưu tiên cho những việc thuộc ơn gọi của mình. Ưu tiên cho đời sống hôn nhân là người vợ, người chồng: ưu tiên cho người sống đời gia đình là con cái và nghề nghiệp. Ưu tiên cho người sống đời thánh hiến là đọc kinh, cầu nguyện;đời sống thiêng liêng.

  Sau những ưu tiên là những việc khác. Ưu tiên không phải là phải làm trước mà là dành cho những việc đósự quan tâm đặc biệt và không thể không làm, dù việc đó ở một thời điểm nào đó trong ngày. Lý do đơn giản là các việc đó ta không làm thì không ai làm thay cho ta được. Đó là ơn gọi của ta mà.

  Ví dụ, ta làm cha, làm mẹ, ta mà không lo cho con cái ta thì ai sẽ lo thay cho ta đây ? Ta mà không lo làm việc để kiếm tiền nuôi gia đình thì tiền đâu mà ta xài đây. Ta đừng lấy lý do ta phải vào Hội đoàn này, phải vào Hội đoàn kia hay phải bận công tác xã hội mà không còn giờ để chăm sóc con cái và gia đình; không còn giờ để đi làm nữa; không còn giờ dành cho nhau nữa. Không ai chấp nhận“lý sự cùn” này.

  Ta là Linh Mục; là Tu Sĩ mà ta không lo đọc kinh, không lo cầu nguyện, suy gẫm thì ai sẽ làm thay cho ta đây? Ta đừng lấy lý do là phải làm việc bác ái, phải lo giúp người này, người kia mà không lo cho đời sống thiêng liêng của mình. “Phải làm việc này mà không được bỏ việc kia”. Nghĩa là phải làm việc bác ái; phải lo giúp người này người kia, nhưng không được bỏ việc đọc kinh, việc cầu nguyện, việc suy gẫm; hay chỉ làm qua loa.

Thế mới hay, “LÀ NGƯỜI thì dễ nhưng LÀM NGƯỜI không dễ chút nào”. Khi được sinh ra, ta LÀ NGƯỜI, ta có hình hài của một con người. Và từ khi đó cho tới lúc nhắm mắt xuôi tay, ta phải LÀM NGƯỜI, ta phải hoàn thiện con người của ta. Ta phải làm việc này mà không được bỏ việc kia; ta phải biết đâu là việc chính, đâu là việc phụ; đâu là việc ưu tiên và ta phải biết đâu là ơn gọi của ta.

Chỉ có việc phục vụ mới làm cho ơn gọi của ta nên cao quí và hoàn thiện con người của ta. Ta phụng sự Chúa và phục vụ con người. Ta phụng sự Chúa qua cuộc sống gia đình; ta phụng sự Chúa qua cuộc đời thánh hiến. Ta chỉ phụng sự một mình Thiên Chúa mà thôi. Có được như thế, ta mới gắn bó cùng Chúa mà không bị giằng co. Trái lại sẽ giúp ta thăng tiến, an vui, hạnh phúc và hoàn thành sứ mạng LÀM NGƯỜI của mình.


 

TN4-B153: HUẤN LUYỆN VIÊN TÀI BA


Lm. Giuse Nguyễn

 

Như Giáo hội đã hướng dẫn: “Mùa thường niên không có cử hành một khía cạnh nào đặc biệt TN4-B153


Như Giáo hội đã hướng dẫn: “Mùa thường niên không có cử hành một khía cạnh nào đặc biệt về mầu nhiệm Chúa Kitô” (AC43), nhưng cùng bước với Ngài trong cuộc sống đời thường như một cuộc hành trình lên Giêrusalem để thực thi ý Cha. Trong cuộc hành trình đó, Kitô cũng giống như Thầy mình, gặp rất nhiều những khó khăn thử thách, những cám dỗ để chúng ta bỏ cuộc… Nhưng những ai bền đỗ, chiến đấu đến cùng, thì sẽ chiến thắng, bởi vì chúng ta không đi, không chiến đấu một mình, mà có Đức Kitô cùng đi, cùng chiến đấu với chúng ta .

Trong bài đọc thứ nhất 2 Đnl 18, 15-20, khi sắp từ giã cõi đời này, Môsê đã cho biết: “Từ giữa anh em, trong số các anh em của anh em, Đức Chúa sẽ cho xuất hiện một ngôn sứ để giúp anh em, anh em hãy nghe vị ấy.”

Trong đoạn Tin Mừng Mc 1, 21-28 , thánh Maccô giới thiệu nhân vật chính của Tin Mừng, Người đã được Chúa Cha tuyên bố là “Con yêu dấu”, đã được ông Môsê tiên báo là một ngôn sứ quyền năng. Quyền năng trong lời nói khi Ngài vào hội đường giảng dạy khiến mọi người phải nể phục, “vì Người giảng dạy như Đấng có uy quyền chứ không như các kinh sư”. Quyền năng trong việc làm khi Ngài chỉ cần phán một lời, thì thần ô uế liền xuất khỏi người nó ám hại. Từ đó cho chúng ta một sự thật: Đức Giêsu là Đấng quyền năng, Ngài như một huấn luyện viên tài ba mà Thiên Chúa đã gởi đến cho nhân loại. Tuy nhiên, cũng cho chúng ta biết có một thế lực thù địch luôn âm mưu chống đối lại Thiên Chúa và tìm cách hãm hại con cái của Ngài, đó là ma quỷ.

Giáo lý dạy cho chúng ta biết ma quỷ vốn là thiên thần, nhưng vì phản nghịch cùng Thiên Chúa nên đã mất đi hạnh phúc lớn lao mà Ngài đã ban tặng. Vì vậy nó không muốn bất cứ ai có được hạnh phúc đó. Nó đã từng xin phép Thiên Chúa để thử thách ông Gióp, và Thiên Chúa đã cho phép với điều kiện không được đụng đến mạng sống của ông ta. Trong Tin Mừng đã kể lại nhiều lần Đức Giêsu trừ quỷ, có khi là cả một bầy quỷ như lần Ngài cho chúng  nhập vào đàn heo và lao xuống biển chết hết. Hay như bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu đã dùng quyền năng để bắt quỷ phải xuất khỏi người bị nó ám. Chính Đức Giêsu cũng đã từng bị ma quỷ cám dỗ trong sa mạc…

Như vậy chúng ta tin có ma quỷ, nhưng không phải là những hình ảnh đáng sợ như răng nanh, lưỡi đỏ, đít đen, có sừng, hay ở một xác người xanh chành, lạnh cóng. Vậy làm sao chúng ta biết được ma quỷ? Thưa chúng ta biết ma quỷ là nhờ hành động của nó. Hành động của ma quỷ luôn luôn là chống đối lại Thiên Chúa và lôi kéo con người ra khỏi hạnh phúc mà nó đã đánh mất vì tội bất phục tùng. Vì vậy mọi hình thức chống lại Thiên Chúa, mọi hình thức lôi kéo con người ra khỏi Chúa, dù đó là những hành động tốt đẹp đi chăng nữa thì vẫn là những hành động của ma quỷ.

Hình thức dễ nhận ra nhất chính là những hành động xấu xa tội lỗi, một lối sống bất chấp lề luật của Thiên Chúa. Mới đầu người ta còn áy náy về những hành động xấu của mình, dần dà người ta không còn sợ hãi khi làm những điều xấu nữa. Đó mới là điều nguy hiểm, vì người ta đã để cho sự xấu ăn rễ sâu trong lòng của mình, và rồi họ thuộc trọn về ma quỷ. Lúc đó, ma quỷ không cần phải hành động nữa, mà nó chỉ còn điều khiển con người làm tay sai, làm nô lệ cho nó.

Hình thức thứ hai của việc làm tay sai cho ma quỷ tinh vi hơn nhiều, bởi vì người ta cứ nghĩ làm những điều xấu mới là tay sai cho ma quỷ, nhưng không ai có thể ngờ làm điều tốt cũng là tay sai cho ma quỷ. Ma quỷ trong bài Tin Mừng hôm nay cũng đi nghe Đức Giêsu giảng, cũng tuyên xưng Đức Giêsu là “Đấng Thánh của Thiên Chúa”, nó chỉ xuất đầu lộ diện khi đứng trước quyền năng của Đức Giêsu mà thôi. Như vậy, đâu phải hễ ai tuyên xưng Đức Giêsu Kitô, đâu phải ai có bề ngoài đạo đức thánh thiện thì đều là con cái của Ngài, đều thuộc về phe Thiên Chúa cả đâu. Nhiều khi đó là những hình thức của ma quỷ để trấn an người thuộc về nó.

Có một người đạo đức thánh thiện, sáng nào cũng đi lễ. Một hôm ông ta ngủ quên, ma quỷ đến gọi ông dậy để đi lễ. Khi biết người gọi mình là ma quỷ, ông liền thắc mắc: “Tại sao mi lại gọi ta đi lễ?” Ma quỷ trả lời: “Ông không cần thắc mắc tại sao, ông chỉ cần biết ông là một người đạo đức thánh thiện vì đi lễ mỗi ngày thôi”. Ông này làm mạnh hơn: “Nhân danh Thiên Chúa, ta truyền cho người nói tại sao ngươi lại làm như vậy?” Lúc này ma quỷ không thể lặng thinh được nên phải nói: “Sở dĩ ta gọi ông dậy đi lễ, vì ngày nào ông đi lễ, ông tự hào vì mình tốt lành, thánh thiện, ông không lo sửa đổi cuộc sống của mình. Ngược lại, ngày nào ông không đi lễ, ông thấy mình còn sai sót nên lo sửa đổi”. Lúc đó ông già mới nhận ra sự tốt lành của mình từ trước đến giờ là do ma quỷ thúc giục, là vì mình muốn chứng tỏ cho người khác mình tốt lành chứ không phải những hành động tốt đẹp của ông xuất phát từ lòng yêu mến Chúa. Đôi khi những việc tốt là để che đậy những việc xấu xa tệ hại của mình.

Đó là sự huấn luyện tài ba của ma quỷ, nó có những chiến thuật rất tinh vi để chống lại Thiên Chúa. Tuy nhiên những ai làm theo sự hướng dẫn của ma quỷ có khi thắng được ở vòng ngoài, nhưng chắc chắn sẽ thua trong trận chung kết. 

Nhận thấy được hành động của ma quỷ tinh vi như vậy, không phải để chúng ta sợ hãi, nhưng để chúng ta tin tưởng vào quyền năng của Thiên Chúa hơn. Ma quỷ càng hành động, thì chúng ta càng thấy được giá trị của hạnh phúc nước trời lớn lao biết là chừng nào. Nếu Nước Trời là giả tạo hoặc giá trị của nó như cục vàng vậy thôi thì chắc chắn ma quỷ không cần phải khổ cực để ganh tị và lôi kéo con người ra khỏi Nước Trời vậy đâu. Chúng ta cám ơn ma quỷ vì nhờ nó mà chúng ta biết được Nước Trời là rất quý giá. Đồng thời cũng phải đề phòng để mình không thuộc về phe của ma quỷ khi đồng lõa với nó để làm những chuyện xấu xa; hoặc phải cảnh giác khi làm những hành động tốt với mục đích xấu.

Cả đất nước Việt Nam đang nhắc đến vị huấn luyện tài ba người Hàn Quốc đã đưa bóng đá Việt Nam sang một trang sử mới. Nhìn về đời sống đức tin, chúng ta cũng có Đức Giêsu là một huấn luyện viên trên cả tuyệt vời, vì Ngài không chỉ có chiến thuật do trí khôn nhân loại hướng dẫn, mà còn có kinh nghiệm vì chính Ngài đã từng chiến đấu với ma quỷ, nhưng trên hết Ngài có quyền năng khiến ma quỷ phải khuất phục.

Ông Park Hang Seo, đã chia sẻ một trong những bí quyết để ông có thể dẫn dắt đội tuyển bóng đá Việt Nam thành công là: “Hằng ngày tôi vẫn cầu nguyện để đội bóng tiến bộ hơn”. Đó là điều mà Đức Giêsu đã từng chỉ dạy cho các môn đệ của mình: “Giống quỷ ấy chỉ có cầu nguyện mới trừ được thôi” (Mc 9, 29). Đó chính là chiến thuật của Đức Giêsu, vị huấn luyện viên cho đường lối tâm linh của chúng ta. Cầu nguyện qua việc tham dự Thánh lễ và siêng năng lãnh nhận các Bí tích; cầu nguyện qua việc đọc kinh hôm trong gia đình; cầu nguyện qua các việc đạo đức bình dân; cầu nguyện qua việc sám hối chân thành…

Chúng ta mừng chiến thắng, mừng vinh quang của đội tuyển Việt Nam, đồng thời tung hô vị huấn luyện viên tài ba người Hàn Quốc. Chiến thắng đó được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi nước mắt, nhưng quan trọng nhất là tất cả đều tuân theo sự đường lối của vị huấn luyện viên. Chúng ta có nghĩ đến chiến thắng trong đời sống đức tin của mình không? Muốn như vậy phải tuân theo chiến thuật của Đức Giêsu, vì chỉ có sức mạnh của Ngài mới có thể đối đầu với ma quỷ.

Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.


 

TN4-B154: LỜI NGÔN SỨ


Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa

 “Chúng tôi không dám nghe tiếng Đức Chúa, Thiên Chúa của chúng tôi nữa, chúng tôi không dám nhìn ngọn lửa lớn này nữa, kẻo phải chết” (Đnl 18,16).

 

Thấy dân chúng kêu ca có lý, Thiên Chúa hứa sẽ cho xuất hiện một ngôn sứ và Người sẽ đặt TN4-B154


Thấy dân chúng kêu ca có lý, Thiên Chúa hứa sẽ cho xuất hiện một ngôn sứ và Người sẽ đặt lời của Người vào miệng ngôn sứ. Như thế, sứ ngôn là người nói thay cho Thiên Chúa, nói nhân danh Thiên Chúa, nói đúng Thánh ý Thiên Chúa. Sự tồn vong của ngôn sứ hệ tại ở sứ mệnh cao cả và lắm cũng gian truân này. Theo nhãn quan Cựu Ước thì ngôn sứ nào to gan nhân danh Thiên Chúa mà nói lời Người đã không truyền cho nói, hoặc nhân danh những thần khác mà nói, thì ngôn sứ đó phải chết (x.Đnl 18, 20).

Tuy nhiên làm sao để biện phân đâu là ngôn sứ thật và đâu là ngôn sứ giả? Làm thế nào để nhận biết một ngôn sứ thật nhưng không nói lời Thiên Chúa truyền mà chỉ nói lời của mình hay lời của các thần giả trá xui khiến? Một Đại Ngôn sứ, một ngôn sứ trên mọi ngôn sứ đã xuất hiện chính là Đức Kitô. Bài trích Tin mừng thánh Maccô mà Hội Thánh giới thiệu trong thánh Lễ Chúa Nhật IV TN B gợi mở cho chúng ta hai tiêu chí để thẩm định sự chính danh, chính ngôn, chính phận của một ngôn sứ.

Lời có uy quyền: Dân chúng kinh ngạc vì Chúa Giêsu giảng dạy như một Đấng có uy quyền chứ không như các kinh sư. Lời nói của một đấng có uy quyền thì thuyết phục người nghe và làm cho người nghe biết nghe theo. Lời giảng dạy của Chúa Giêsu có uy quyền không chỉ vì nội hàm của chúng mà trên hết vì Người là Ngôi Lời, đồng thời chính Người là người tiên phong sống và thực hiện những gì Người giảng dạy.

Các Kinh sư cũng giảng dạy nhưng họ lại không sống điều mình giảng dạy khiến Chúa Giêsu đã từng nói với dân chúng rằng: “Các kinh sư và các người Pharisêu ngồi trên toà ông Môsê mà giảng dạy. Vậy những gì họ nói thì anh em hãy làm và hãy giữ, nhưng đừng theo hành động của họ mà làm, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất trên vai người ta, nhưng chính họ lại không buồn động ngón tay vào” (Mt 23,2-4). Đức chân phước giáo Hoàng Phaolô VI đã từng nói: ngày nay người ta không thích nghe (nghe theo) những nhà giảng thuyết mà lại nghe theo những chứng nhân. Sở dĩ người ta nghe theo các nhà giảng thuyết vì họ đã là những chứng nhân, tức là đã thực hiện những gì mình giảng dạy.

Lời có sức khử trừ sự dữ và thông ban sự sống: Dân chúng sững sờ nói với nhau: “Thế nghĩa là gì? Lời giảng dạy thì mới mẻ, Người dạy lại có uy quyền. Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh!”(Mc 1,27). Thần ô uế bị trục xuất thì người bị quỷ ám được chữa lành. Lời của ngôn sứ thật là lời phát xuất từ Thiên Chúa. Xưa Thiên Chúa đã phán với Giêrêmia: “Đây Ta đặt lời Ta vào miệng ngươi. Coi, hôm nay Ta đặt ngươi đứng đầu các dân các nước, để nhổ, để lật, để huỷ, để phá, để xây, để trồng” (Gr 1,9-10).

Cả hai hiệu quả là diệt trừ sự xấu, sự dữ và trao ban sự sống luôn cùng đi sánh đôi. Nếu chỉ tuyên phán những lời hứa tốt đẹp hay ngược lại chỉ nói những lời quở trách phê phán mà thôi thì rất có thể là do thần dữ xúi khiến. “Đức Chúa các đạo binh phán như sau: “Đừng nghe lời các ngôn sứ (giả hiệu) tuyên sấm, chúng phỉnh phờ các ngươi; điều chúng nói chỉ là thị kiến do tưởng tượng, chứ không phải do miệng Đức Chúa phán ra. Chúng dám nói với những kẻ khinh miệt Ta: “Đức Chúa phán: anh em sẽ được bình an!” Và với những kẻ lòng chai dạ đá: “Tai hoạ chẳng bao giờ ập xuống anh em” (Gr 22,16-17). Vì tuyên bố những lời dối trá phỉnh phờ dân nên ngôn sứ giả Khanangia đã phải bị trừng phạt nhãn tiền (x.Gr 28,1-17).

Sứ mạng ngôn sứ của mọi Kitô hữu: Từ khi lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, mọi Kitô hữu đều đã được thông phần vào ba chức vụ của Chúa Kitô là ngôn sứ, tư tế và vương giả. Đường lối của Thiên Chúa thì trước sau như một. Xưa nhiều lần, nhiều cách Người đã nói với tổ tiên cha ông chúng ta qua các ngôn sứ, đến thời viên mãn Người đã nói với loài người chúng ta cách trọn vẹn qua chính Người Con Một làm người là Chúa Giêsu Kitô (x.Dt 1,1-2). Và mãi cho đến ngày tận thế, Thiên Chúa vẫn còn tiếp tục nói với loài người qua những con người. Nhân loại này, thế gian này vẫn mãi cần đến sứ ngôn để nhận biết thánh ý Thiên Chúa. Con người, đặc biệt các Kitô hữu được mời gọi làm ngôn sứ của Thiên Chúa để nhân danh Thiên Chúa, nói lời của Người.

Sứ mạng ngôn sứ thật cao cả và cũng thật lắm gian truân, nguy hiểm. Sự hiểm nguy, gian truân không chỉ đến do người đời bách hại mà còn có thể do bởi chính các ngôn sứ, vì lý do nào đó, đã không nói lời của Thiên Chúa mà chỉ nói lời của mình, thậm chí con nói lời do thần dữ xui khiến. Để tránh những tai hoạ này, không gì hơn, Kitô hữu chúng ta, cách riêng những người chuyên lo việc giảng dạy hãy xét xem mình đã thực hiện ra sao điều mình giảng dạy, hãy xét xem những lời mình giảng dạy có sức thuyết phục như thế nào và đồng thời hãy xét xem các lời tuyên dạy của mình có đủ đầy hai phương diện đó là vừa xua trừ sự xấu, sự dữ và vừa làm phát sinh tình yêu, phát sinh sự sống như thế nào?


 

TN4-B155: CHÚA NHẬT 4 THƯỜNG NIÊN, NĂM B


Lm. Antôn

 

Một câu truyện dụ ngôn được kể lại sau đây.  Một nông dân nghèo, chất phác và hiền lành sau TN4-B155


Một câu truyện dụ ngôn được kể lại sau đây.  Một nông dân nghèo, chất phác và hiền lành sau khi qua đời được vào thiên đàng và được thiên thần dẫn đi tham quan.  Khi đi ngang qua một khu vực khang trang ông nhìn thấy những bàn dài trên đó có những vật rất kỳ lạ.  Ông hỏi thiên thần:  “Cái gì thế? Có phải để nấu xúp không?”  Thiên thần đáp lại:  “Không. Đó là những cái tai.  Những cái tai này là của những người khi sống ở dưới trần gian nghe được những điều tốt, điều hay nhưng tâm hồn họ chai đá, cứng cỏi họ không thực hành, không sống. Nên khi chết, tai họ vào thiên đàng, nhưng linh hồn và các phần khác của cơ thể thì không.

Đi được một vòng thì ông lại thấy những kệ khác có những vật kỳ quái. Ông hỏi thiên thần: “Cái gì thế? Có phải để nấu xúp không?” Thiên thần trả lời:   “Không.  Đó là những bộ óc. Chúng là của những người sống ở đời, nghĩ những điều tốt, điều hay nhưng chính họ không sống điều đó, mà sống ích kỷ, tự cao và kiêu căng. Nên khi chết, óc họ vào thiên đàng, nhưng linh hồn và các phần khác của cơ thể thì không.

Ông bà anh chị em thân mến. Bài Tin Mừng hôm nay ghi lại cho chúng ta biết sau khi được nghe Chúa Giêsu giảng dạy dân chúng khâm phục và nghĩ rằng Người giảng dạy người ta như Ðấng có uy quyền, chứ không như các luật sĩ. Tin mừng không cho chúng ta biết hôm đó Chúa Giê-su đã giảng gì, nhưng có lẽ Chúa dạy mọi người phải tôn thờ Thiên Chúa là Đấng tạo dựng con người, và ban cho con người nhiều ơn lành hồn xác, vì thế phải có lòng bác ái, hy sinh và quảng đại.  Chúng ta chỉ biết rõ cách giảng của Chúa thì khác hẳn với các luật sĩ.  Các luật sĩ giải thích Kinh thánh với thẩm quyền, Chúa Giê-su thì giải thích Kinh thánh và giảng dạy với uy quyền của Thiên Chúa.  Kèm theo lời giảng dạy, Chúa Giêsu còn làm một phép lạ chữa một người bị thần ô uế ám. Với những lời có quyền năng, Chúa ra lệnh: “Hãy im đi và ra khỏi người này!”  Thần ô uế chẳng muốn ra khỏi nơi nó đã ở.  Nó chỉ ra khỏi người đó sau khi đã vật ngả người ấy và thét lên.  Phép lạ này chứng minh Ngài là Thiên Chúa, Ngài có toàn quyền trên quỷ dữ.

Chúa Giêsu đến trần gian để khai mở Nước Trời như Ngài tuyên bố: “Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần.” Chúa đã chiến thắng sự dữ và giải phóng con người khỏi nô lệ tội lỗi và sự dữ.  Nhưng cuộc chiến với quỉ dữ còn kéo dài cho đến tận thế, và chúng ta phải cộng tác với Ngài để Nước Chúa mau thành tựu và danh Chúa được cả sáng.

Kinh thánh và đức tin dạy chúng ta có ma quỉ và ma quỉ luôn hoạt động khắp nơi trên trần gian, không phải chỉ có ở thời xưa mà cả thời nay, không phải chỉ ở Do thái mà còn ở khắp nơi trên thế giới, cũng không chỉ ở ngoài xã hội, mà nó còn ẩn nấp trong chính tâm hồn con người. Ma quỉ cố gắng len lỏi vào gia đình để cám dỗ làm cho hôn nhân vợ chồng mất hạnh phúc và tan nát.  Ma quỉ còn tìm cách len lỏi vào cộng đoàn dùng mưu cách gây hận thù, ghen ghét, bất hòa và chia rẽ.  Ma quỉ len lỏi khắp nơi dùng mọi mưu chước, nhất là dùng những thủ đoạn thường làm con người thích, vui và thoải mái, cũng như những lời quyến dũ ngon ngọt để cám dỗ người ta trở nên kiêu căng, gian dối.  Nếu ma quỉ dùng những thủ đoạn làm cho chúng ta sợ hãi, đau khổ, buồn phiền và khó chịu thì làm sao có thể cám dỗ chúng ta được!  Ma quỉ cám dỗ người ta tham lam, nghiện ngập rượu chè, cờ bạc, và mọi thứ tội lỗi, tính mê nết xấu khác, để khích động con người sống ích kỷ, lười biếng.

Để chiến thắng ma quỉ, chúng ta phải làm gì?  Thưa, trước hết chúng ta phải luôn luôn ý thức: ma quỉ là loài khôn ngoan, quỉ quyệt và quyền năng hơn loài người, ẩn nấp dưới mọi hình thức, trà trộn vào mọi nơi mọi chỗ, khi thì rất xấu xa, lúc lại có vẻ rất tốt lành, đạo đức, hy sinh, lợi dụng hết mọi dịp thuận tiện và dùng mọi mưu chước.  Thứ hai, để chống trả lại chúng ta phải sống khiêm nhường, hy sinh và quảng đại; phải năng lãnh nhận các Bí Tích, nhất là 2 Bí tích Thánh Thể và Hòa Giải.  Chúng ta phải xa tránh những lời dụ dỗ hay dịp đưa đến tội lỗi, để sống trong ơn nghĩa Chúa, phải luôn tin cậy, phó thác và hết tình yêu mến Mẹ Maria.   Trên hết, chúng ta phải chân thành lắng nghe và can đảm sống Lời Chúa và giáo huấn của Giáo hội.

Lời Chúa có sức mạnh hoán cải lòng người như đã hoán cải thánh Au-gút-ti-nô trụy lạc và lầm lẫn quay trở về với Chúa.  Lời Chúa đã biến đổi Phanxicô Xavi ê đang là một giáo sứ tài giỏi đầy danh vọng tại một trường đại học nổi tiếng, đã từ bỏ danh vọng để hiến thân làm linh mục và đi truyền giáo mở mang Nước Chúa.  Lời Chúa có sức mạnh dẹp tan bão tố, chữa được những bệnh tật, trừ được quỉ, làm được những việc mà loài người không thể tượng tượng nổi như hóa 5 chiếc bánh và 2 con cá ra nhiều để cho đám đông dân chúng ăn no nê.  Lời Chúa có sứ phục sinh như em bé 12 tuổi con một ông trưởng hội trường, hay con trai của bà góa tại Na-im, đặc biệt là Laza-rô đã chết được 4 ngày. Lời Chúa mang lại bình, ơn sủng, hy vọng và nhất là hạnh phúc Nước Trời.

Ngày nay Chúa còn chia sẻ quyền năng của Ngài cho những người tin Chúa. Chúng ta là những Ki-tô hữu tin vào Chúa, nhưng chúng ta có nhận ra uy quyền và ơn sủng của lời Chúa và chân thành sống những điều Chúa dạy chúng ta không?   Hay chỉ nghe suông?   Xin Chúa giúp chúng ta nhận ra quyền năng của lời Chúa và có niềm xác tín rằng ai biết đón nhận, tin và sống Lời Chúa sẽ thoát khỏi sự xiềng xích cám dỗ của ma quỉ, và được sống trong ân sủng tình yêu Chúa. Xin Chúa ban ơn cho chúng ta để chúng ta thành tâm sống lời Chúa dạy, mỗi ngày chúng ta sống tốt lành hơn, bác ái hơn, quảng đại hơn, biết canh tân đời sống mỗi ngày, để những lời nói và việc làm của chúng ta phản ảnh tình yêu của Chúa và làm sáng danh Người.


 

TN4-B156: LỜI CHÂN LÝ


P. Trần Đình Phan Tiến

Thưa quý vị, thưa các bạn,

 

Chúa Giêsu là Ngôi Lời của Thiên Chúa được loan báo từ ngàn xưa để đem ơn Cứu Độ đến cho TN4-B156


Chúa Giêsu là Ngôi Lời của Thiên Chúa được loan báo từ ngàn xưa để đem ơn Cứu Độ đến cho nhân loại. Ơn Cứu Độ trược hết là “Lời rao giảng”, tức là Tin Mừng Cứu Độ, có nghĩa là “LỜI HẰNG SỐNG” , chúng ta thừơng nghe nói : “Lời hằng sống trong Tân Ứơc” là như vậy. Vì, “Lời “có sức sống, mang lại sự sống là như vậy, Tức là “LỜI” phát sinh ra ơn Cứu Độ, trước khi hoan tất Mầu Nhiệm Cứu Độ trên Thập Giá bởi một cuộc Khổ Hình.

Như vậy, chúng ta biết “Lời” của Thiên Chúa là Đức Giêsu – Kitô được tỏ hiện tại thế gian, nhằm ứng nghiệm Lời Thánh Kinh xưa,  “Lời Chúa “ ngày xưa được phán dạy qua các ngôn sứ, gọi là “ Cựu Ứoc” là Giao Ứơc xưa, như vậy, khi Thiên Chúa muốn phán dạy điều gì cho dân chúng thì phải qua một vị ngôn sứ, gọi là tiên tri. Theo đó, nhiệm vụ ngôn sứ là phải nói “Lời Chúa”, có nghĩa là “ nhiệm vụ phát ngôn nhân”, hay “ nhiệm vụ tiên tri”.

Khởi đi từ bài đọc I hôm nay (Đnl 18 , 15 -20) cho chúng ta thấy “ Nhiệm vụ tiên tri”, như chúng ta biết Sách Đệ Nhị Luật  là cuốn sách Thiên Chúa Truyền dạy lề luật của Ngài cho dân chúng qua Moi-sê. Nhưng, ý nghĩa trong Đoạn sách hôm nay là muốn nhắc đến “hình bóng” một Vị ngôn sứ bằng chính ;” Lời” của Thiên Chúa, nên chi , Đức Giêsu –  Kitô, Vị Mục Tử tối Cao được sai đến , vì vậy, Người được gọi là “Ngôi Lời “ của Thiên Chúa.

Hôm nay đây, Chúa Nhật thứ IV Thường niên 2018, một lần nữa nhắc nhớ cho chúng ta về một  Vị “Ngôi Lời “ đã làm Người và ở giữa nhân loại, hầu để giảng dạy Lời  của Thiên Chúa, đó là Đức Giêsu – Kitô.

Như vậy , Lời Thiên Chúa từ Cựu Ứớc đến Tân Ứơc, minh chứng  một “ chân lý” duy nhất , đó là sự sống hằng hữu từ Thiên Chúa, đó là Lời Chúa  mang lại sự sống , sự bình an, sự hoan lạc tâm can cho nhan thế.

Tai sao lời giảng dạy của Chúa Giêsu có sức thuyết phục người nghe , kể cả ma quỷ?

Một là : Lời Chân lý
Hai là : Lời đem lại sự sống hằng hữu
Ba là : Lời đem lại sự bình an, hoan lạc tâm can.
Vâng, như chúng ta biết, lời nói là ngôn ngữ được diễn đạt bằng ý, Ý tốt , thì lời hay, người ta thường nói lời hay , ý đẹp. Ngôn ngữ là tiếng nói được dệt bằng tư tường đúng, muốn có tư tưởng đúng, chúng ta phải biết suy tư đúng. Làm thế nào để suy tư đúng, nếu như không có sự hướng dẫn từ “tiền nhân”.  Vậy, “tiền nhân” trước tiên là ai ? Há chẳng phải là Thiên Chúa, như có lần Chúa Giêsu nói : “ Lời Thầy nói  là Thần Khí và là Sự Sống “. Vâng, đó là chân lý, chân lý từ thưở đời đời. Bởi vì, thẩm quyền giảng dạy của các kinh sư không có tác dụng đối với thế lực tà thần, nhưng , đối với Lời giảng dạy của Chúa Giêsu thì có sức xua đuổi tà thần. Chúng ta thấy, điểm nầy minh chứng “Lời chân lý”, vì thế lực tà thần , chính là một thế lực tăm tối siêu nhiên, chứ không phải tự nhiên, vì vậy , lời giảng dạy không thuộc chân lý của các kinh sư không có “ thẩm quyền “ đối với thế lực tà thần, vì vậy  không thể xua trừ tà thần được.

Khi Chúa Giêsu  nói, thế lực nơi Người phát ra, bởi vì là “LỜI CHÂN THẬT “ tức chân lý, như vậy, quỷ phát thốt lên và lui ra. Như vậy, “ Lời chân lý” chính là được thế lực tăm tối  làm chứng. Như vậy, cái xấu đối khi cũng có lợi cho cái tốt, vì không có bóng đêm, thì làm sao ánh sáng ban ngày phát ra sự hữu dụng của nó mà người ta nhận ra được. theo đó, có lần Chúa Giêsu nói về dụ ngôn “cỏ lùng và lúa tốt” trong ruộng.

Cỏ lùng là thế lực  không tốt, nhưng , nhờ đó phản ánh về cái tốt của lúa. Lúa là một minh chứng về điều tốt. Nhưng, nếu một mình lúa, thì làm sao nhận ra điều xấu bởi cỏ lùng.

Thiên Chúa không dựng nên điều xấu, điều ác, nhưng tà thần phản nghịch tạo dựng, từ đó phản ánh tình thương , tức ánh sáng từ Thiên Chúa. Tâm hồn con người là mảnh ruộng cho cả hai “lúa tốt và cỏ lùng” ngự trị. Công sức của con người là biết đẩy lùi cỏ lùng, nhờ Lời Chúa là ánh sáng đẩy lùi bóng tối, nhưng, nếu ai tiếp tay với bóng tối, tức tạo điều kiện cho cỏ lùng mọc lên, thì người ấy sẽ bị nhổ bỏ như cỏ lùng vào ngày sau hết.

Trở lại ý nghĩa Lời Chúa hôm nay, chúng ta thấy, Lời chân thật, thì đem lại sự sống hằng hữu, bởi vì Lời nói tốt thì sinh hoa kết trái, lời nói độc địa thì đem lại tai họa, tức sự dữ. Sự dối trá tất không mang lại sự sống, sự sống từ Thiên Chúa qua Lời của Người, chứ không thể qua bất cứ phương tiện nào khác. Như chúng ta biết sự sống nới Thiên Chúa là vĩnh hằng, vì vậy, Lời phát xuất từ Thiên Chúa mặc nhiên đem lại sự sống vô biên, mà thế lực tà thần không thể tiêu diệt được.

Khi chúng ta sống theo Lời Chúa, chúng ta có chân lý, Chúng ta sẽ được bình an và hoan lạc ngay tại thế gian, vì Lời Chúa  là sự sống vĩnh hằng, mặc nhiên thế gian chỉ là tạm bợ, vô nghĩa, khi tin như vậy, cuộc sống trần gian của chúng ta sẽ bình an và hoan lạc.

Theo đó, Bài đọc II hôm nay, ( 1Cr 7, 32 -35), thánh Phao-lô diễn giải rất chí lý, tiếp theo , cũng vậy câu 36 -38, thánh nhân diễn giải thật chí lý đối với ai sống đời giáo dân hoặc tu sĩ. Thánh nhân thay mặt Chúa Giêsu diễn đạt diều mà nhiều người thắc mắc hỏi Chúa về đời sống độc thân và hôn thân, thật tuyệt vời. Nếu ai thêu dệt sai sự thật, thì đừng bao giờ nghe họ, hãy giở Lời Chúa ra mà xem, theo đó, Lời Chúa sẽ đem lại bình an, hoan lạc, và cuối cùng sẽ đem lại sự sống vĩnh hằng.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đến thế gian mang Lời Chân Lý, hầu soi chiếu thế gian, đến độ thế lực tà thần phải lui gót. Xin cho mọi người bước theo Chúa cũng biết dùng Lời Chân Lý mà xua đuổi tà thần, còn nếu ai dùng lời của tà thần, mặc nhiên nghe theo nó dẫn đến sự chết đời đời. Amen

Lạy Chúa Giêsu, xin thương xót chúng con .
 

Tác giả: Nguyễn Văn Mễn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

http://www.giaoxugiaohovietnam.com/
Giáo phận long xuyên
Chuyen ke cho cac gia dinh
Chuyện kể cho các gia đình
Báo công giáo
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây