Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 2 TN-C Bài 101-150

Thứ bảy - 19/01/2019 09:48
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 2 TN-C Bài 101-150: Tiệc cưới Cana
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 2 TN-C Bài 101-150: Tiệc cưới Cana
TN 2-C Phần III Bài 101-150: Tiệc cưới Cana
TN2-C101:ĐỂ CHO TÌNH MẶN NỒNG.. 2
TN2-C102: NIỀM VUI TRONG THỜI ĐẤNG THIÊN SAI 5
TN2-C103: TIỆC CƯỚI CA-NA.. 7
TN2-C104: HAI DẤU CHỈ Ở CANA.. 9
TN2-C105: NIỀM VUI VỠ OÀ.. 12
TN2-C106: HÃY MỞ CỬA ĐÓN CHÚA ĐẾN NHÀ.. 15
TN2-C107: Tiệc cưới Cana, hình ảnh công cuộc cứu độ. 20
TN2-C108: Mẹ Maria. 22
TN2-C109: MỘT KIỂU MẪU CỦA SỨ VỤ.. 23
TN2-C110: Chúa đến xây dựng hạnh phúc cho con người. 25
TN2-C111: Bình an, êm xuôi là ơn Chúa. 27
TN2-C112:  DẤU LẠ CANA.. 28
TN2-C113: CẢM THÔNG.. 33
TN2-C114:  ĐỔ NƯỚC LÃ VÀO CHUM... 36
TN2-C115:  KHI LỬA TẮT, BÌNH KHÔ RƯỢU…”. 38
TN2-C116: NHỮNG ƯỚC MƠ MÃI KHÔNG LÀ HIỆN THỰC.. 41
TN2-C117: Ý nghĩa phép lạ Cana. 42
TN2-C118: Chứng Minh Thư. 47
TN2-C119:  VỊ KHÁCH QUYỀN NĂNG.. 49
TN2-C120: CHÚA GIÊSU ĐI ĂN CƯỚI 51
TN2-C121: Ý NGHĨA DẤU LẠ Ở CA-NA.. 54
TN2-C122: TÀU TITANIC XÔ PHẢI TIỀM LONG.. 60
TN2-C123: MT, HAI, BA: DZÔ.. 62
TN2-C124:  Phép lạ. 64
TN2-C125: Ngài là ai? – Lm. Giuse Phạm Thanh Liêm.. 65
TN2-C126: Họ hết rượu rồi – ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt 67
TN2-C127:  Tiệc cưới Cana – Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ. 69
TN2-C128: Gia đình có Mẹ – Lm Phêrô Bùi Quang Tuấn. 72
TN2-C129: Có Chúa gia đình mới hạnh phúc. 75
TN2-C130: Chúa đến mang lại niềm vui và hạnh phúc. 76
TN2-C131: Năm đức tin, sống điều Chúa dạy. 78
TN2-C132: Có Mẹ chở che – Lm. Nguyễn Nguyên. 81
TN2-C133: Tiệc cưới Cana – Lm. PX. Vũ Phan Long. 83
TN2-C134: TIỆC CƯỚI CANA.. 101
TN2-C135: CÓ CHÚA, NIỀM VUI SẼ TRỌN VẸN.. 102
TN2-C136: KÍNH MỜI ĐỨC GIÊSU ĐẾN DỰ TIỆC CƯỚI 105
TN2-C137:  TẾ NHỊ 109
TN2-C138: Tiệc cưới Cana - ViKiNi 114
TN2-C139: Cuộc sống luôn cần sự quan tâm.. 116
TN2-C140: Có Mẹ ở kề bên - Huệ Minh. 120
TN2-C141: Cơ hội làm việc thiện. 122
TN2-C142: Hạnh phúc mong manh – Thiên Phúc. 123
TN2-C143: Rượu ngon sẽ không thiếu - Dã Quỳ. 125
TN2-C144: SỰ TẾ NHỊ CỦA MẸ MARIA.. 126
TN2-C145: Noi gương Đức Mẹ vững tin vào Chúa. 128
TN2-C146: Hễ Người bảo gì, thì phải làm theo. 131
TN2-C147: Ca-na là dấu hiệu đổi mới hôn ước Thiên Chúa với nhân loại 133
TN2-C148: Phép lạ Ca-na và cuộc Tái tạo dựng. 135
TN2-C149: Có Chúa Là Có Niềm Vui 137
TN2-C150: TIỆC CƯỚI Ở CANA - VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI: 139

 

TN2-C101:ĐỂ CHO TÌNH MẶN NỒNG

Ga 2, 1 – 11
 

Trăm năm hạnh phúc là lời chúc không thể thiếu trong các tiệc cưới. Tình duyên mãi sắt son và : TN2-C101

Trăm năm hạnh phúc là lời chúc không thể thiếu trong các tiệc cưới. Tình duyên mãi sắt son và mặn nồng là điều ai cũng ước mong khi bước vào đời sống hôn nhân - gia đình. Nói về chữ tình thì có lẽ tình hôn nhân đứng hàng đầu so với các thứ tình nhân loại khác như tình mẫu tử, phụ tử, bằng hữu... Đức Bênêđictô XVI đã nhận định: "Tình yêu này, tình yêu giữa người nam và người nữ, trong đó hồn xác kết hợp bất khả phân ly và mở ra cho con người một lời hứa hạnh phúc dường như không cưỡng lại được, có vẻ là kiểu mẫu của tình yêu; bên cạnh tình yêu này, thoạt nhìn mọi hình thức khác của tình yêu hầu như mờ nhạt đi" ( TĐ Thiên Chúa Là Tình Yêu số 2 ).

Tình yêu hôn nhân được đề cao không nguyên chỉ vì người ta thoáng nhận ra nét đẹp là sự hết lòng và tính vô cầu nơi tình yêu này mà còn thấy được tầm quan trọng của nó là làm nên gia đình vốn là tế bào của xã hội. Quả thật lịch sử minh chứng rằng ở đâu mà tình yêu hôn nhân bị hạ giá thì ở đó đời sống xã hội dễ bị xuống cấp, bất ổn và nền đạo đức dễ bị băng hoại. Thánh Tông đồ dân ngoại đã dùng tình yêu đôi lứa làm dấu chỉ cho tình yêu của Đức Kitô dành cho Hội Thánh. Nhiều Ngôn sứ như Hôsê, Isaia cũng dùng hình ảnh tình yêu hôn nhân để diễn tả tình yêu của Thiên Chúa dành cho dân Người. " Như trai tài sánh duyên cùng thục nữ, Đấng tác tạo người sẽ cưới ngươi về. Như cô dâu là niềm vui cho chú rể, ngươi cũng là niềm vui cho Chúa ngươi thờ" ( Is 62,5 ).

Con Thiên Chúa đã làm người, chào đời trong một mái gia đình. Khởi đầu công cuộc rao giảng tin mừng và trong lần đầu tiên thể hiện quyền năng, Chúa Giêsu đã cứu giúp một đôi tân hôn khỏi bẽ mặt trước quan khách trong một tiệc cưới. Qua bài tường thuật của tin mừng thánh Luca về phép lạ hóa nước thành rượu ngon của Chúa Giêsu tại tiệc cưới Cana chúng ta có thể rút ra đôi điều nhận định về đời sống hôn nhân gia đình:

- Luôn có đó nhiều sự kiện hay biến cố dù không mong vẫn cứ đến, dù chẳng muốn vẫn cứ xảy ra. Đã tổ chức tiệc cưới thì việc chuẩn bị rượu cách đủ đầy và có dư là điều như tất yếu. Với người Do Thái thời bấy giờ thì đây là chuyện hẳn nhiên, vì theo phong tục tập quán thì tiệc cưới có thể kéo dài từ ba đến bảy ngày. Tiệc cưới tại Cana có thể nói là đám tiệc không nhỏ. Chúng ta có thể luận suy điều này vì có người quản tiệc và số lượng chum nước dùng cho việc thanh tẩy ( sáu chum nước, mỗi chum khoảng tử 80 dến 120 lit nước ). Tiệc lớn, ắt gia đình phải khá giả. Nhà khá giả thì chuyện chuẩn bị rượu cho khách không phải là chuyện quá sức và dĩ nhiên ít khi bị xao lãng. Thế mà tiệc chưa tàn thì rượu đã hết !

Từng hỏi nhiều đôi hôn nhân chung sống từ muời, hai muơi năm trở lên rằng các bạn đã bất hòa với nhau bao nhiêu lần, thì được câu trả lời là đếm không hết. Lại hỏi tần suất những lần mà những chuyện không như ý lớn nhỏ xảy ra là bao nhiêu, thì được trả lời là khoảng trên dưới một tuần một lần. Quả thật khi đã chung sống, chung mâm, chung nhà, chung... thì khó tránh được sự "chung đụng" do nhiều nguyên nhân khách quan hay chủ quan từ phía này hoặc phía kia. Nhìn nhận hiện thực cuộc sống để rồi chủ động tìm cách giải quyết, khắc phục, nghĩa là để duy trì và phát triển sự mặn nồng của tình yêu.

- Ngoài nỗ lực của bản thân người trong cuộc là đôi bạn thì rất cần đến sự giúp đỡ của người thân và cả những người hữu quan miễn là họ vốn có tầm lòng và sự bén nhạy với các tình huống. Tấm lòng và sự nhạy bén của Mẹ Maria trong tiệc cưới Cana thì chúng ta đã rõ. Không kể Chúa Giêsu, có lẽ khách dự tiệc hôm ấy đang ở cao trào của tiệc vui vì tình trạng " ngà ngà say", nên dường như chẳng có ai phát hiện sự cố thiếu rượu. Với tấm lòng nhạy bén, Mẹ Maria đã nhận ra sự cố này để rồi đến xin Chúa Giêsu ra tay can thiệp, cứu giúp.

"Chuyện mình thì quáng, chuyện người thì sáng". Sự thường người ngoài cuộc thì dễ có sự bình tâm để nhìn nhận vấn đề hơn. Tuy nhiên người ở ngoài này phải có cái tâm, cái tình và cái nhìn cách nào đó như tình người trong cuộc, nghĩa là xem như chuyện của mình. Để cho tình yêu hôn nhân vững vàng trước những sóng gió bễ đời, thì sự góp phần của mẹ cha, ông bà, thân bằng quyến thuộc là điều đáng trân trọng và đáng cầu mong. Xin đừng quên vai trò thiết yếu và hữu hiệu của người Mẹ đã nhận nhân loại chúng ta làm con khi Người đứng dưới chân thập giá năm nào ( x.Ga 19,26-27 ). Đến với Mẹ thì chắc chắn chúng ta sẽ được Mẹ dẫn đến với Giêsu, Con của Mẹ là Đấng mà không có sự gì là không thể làm được.

- Đã yêu thì không chờ cơ hội cũng chẳng đợi đến thời đến buổi. Dù chưa đến giờ bày tỏ vinh quang, nhưng vì yêu thương Chúa Giêsu đã ra tay giáng phúc cho đôi tân hôn hôm ấy. Dù đã cùng với các môn đệ lánh riêng một nơi để nghỉ ngơi thế mà trước đoàn lũ dân chúng đông đảo như chiên không người chăn thì Chúa Giêsu đã tiếp tục giảng dạy họ nhiều điều ( x. Mc 6,30-34 ). Tình yêu đòi hỏi chúng ta phải làm ngay hôm nay những gì ở trong tầm tay. Thiên Chúa là Tình Yêu và với Người thì mọi sự đều là hiện tại. Đã yêu hay sẽ yêu thì chưa hẳn là yêu. Động từ yêu cần phải luôn ở trong thì hiện tại.

- Sự kiện Chúa Giêsu làm cho sáu chum nước tức là khoảng sáu đến bảy trăm lít nước lã hóa thành rượu ngon hảo hạng khiến chúng ta nhận ra một quy luật của tình yêu đó là phải nhiều và mặn nồng hơn mãi. Có lẽ nhiều đôi bạn như chưa nhận thức đủ quy luật này. Tương tự như sự học, chuyện tình yêu như con thuyền đi dòng nước ngược. Không tiến thì ắt lùi.

- Để mặn nồng trong tình yêu thì lời căn dặn của Mẹ Maria quả là rất đáng lắng nghe và tuân giữ: "Người bảo gì thì hãy làm theo". Thực thi lời Chúa dạy là điều tất yếu, nếu muốn vẹn chữ tình. Xin chớ dong dài luận lý trước mệnh lệnh Chúa truyền nếu chúng ta đã tin nhận Người là Đấng toàn tri và nhân hậu vô cùng. Vẫn có đó nhiều lứa đôi than vãn rằng con cầu xin mãi mà Chúa chưa ban cho gia đình ấm êm, thuận hòa. Trong nhiều lý do thì thường có lý do này là họ vẫn mãi cố chấp biện minh cho mình mà không thực thi điều Chúa phán trong lương tâm hay qua sự hướng dẫn của các mục tử hay qua sự khuyên bảo của những người khôn ngoan và đầy thiện ý.
- "Hãy đổ nước đầy các chum !" Đây là nước dùng cho việc thanh tẩy theo tục lệ của người Do Thái thời bấy giờ. Tập tục lúc bấy giờ, khi dùng bữa người Do Thái không ngồi trên ghế mà nằm nghiêng giữa sàn nhà. Vì thế việc rửa chân tay không chỉ mang tính lễ nghi thanh tẩy theo truyền thống mà còn để giữ vệ sinh cho sàn nhà, nơi các thực khách nằm mà dùng bữa. Để giữ sự mặn nồng tình yêu thì Chúa Giêsu lại ra lệnh làm một việc của sự thanh tẩy. Điều này nhắc nhớ chúng ta sự thật này: những bất hòa, bất ổn trong tình yêu hôn nhân gia đình thường có nguyên nhân là lỗi hay tội của ai đó hay của cả đôi bên. Thanh tẩy tâm hồn là điều cần thực hiện liên lĩ. Thanh tẩy không nguyên chỉ để cho tâm hồn mình trong sáng, tinh sạch mà còn vì hạnh phúc của người mình yêu thương.

Tu thân -Tề gia - Trị quốc - Bình thiên hạ. Cái nhìn của người xưa vẫn chưa hề lỗi vậy.
Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa

 

TN2-C102: NIỀM VUI TRONG THỜI ĐẤNG THIÊN SAI

Ga 2, 1 – 11
 

Con người sống trên trần gian ngoài cơm áo gạo tiền, danh vọng địa vị, vậy còn có điêù gì làm thoả: TN2-C102

1/ Con người sống trên trần gian ngoài cơm áo gạo tiền, danh vọng địa vị, vậy còn có điêù gì làm thoả mãn cho cuộc sống nữa hay không? Chắc chắn là có. Bởi những cái mau qua của trần thế không bao giờ đem đến hạnh phúc thật cho con người. Điều mang đến hạnh phúc đích thực cho con người là chính Chúa. Vì thế Chúa chính là nguồn vui của con người, như lời Thánh Vịnh đã nói: "Con sẽ bước tới bàn thờ Thiên Chúa, tới gặp Thiên Chúa, nguồn vui của lòng con." (Tv 43.4) Vì Chúa là sự hoan lạc, cho nên nơi đâu có sự hiện diện của Chúa, thì nơi đó niềm vui cùng với hạnh phúc sẽ dâng trào.

2/ Trang Tin mừng trong thánh lễ hôm nay sẽ là bằng chứng nói lên niềm vui bắt nguồn từ Thiên Chúa:

Trong khung cảnh tiệc cưới tại Cana, ta thấy Chúa Giêsu đã đem niềm vui đến cho gia đình chủ hôn và những người dự tiệc rất nhiều: Trước hết bằng sự hiện diện trong tiệc cưới để chia vui với gia đình chủ hôn, thì Chúa Giêsu đã làm tăng thêm niềm vui cho gia đình này. Thứ đến, niềm vui ấy còn được nhân rộng hơn, không những cho gia đình chủ hôn, mà còn cho Mẹ Maria, các Tông đồ và những thực khách dự tiệc, khi Chúa đã làm dấu lạ hoá nước thành rượi ngon, để nối dài niềm vui cho hết mọi thành phần đang tham dự bữa tiệc hôm nay. Chắc chắn những ai tham dự bữa tiệc có một không hai này, họ rất cảm phục và vui sướng trước việc tốt lành mà Thiên Chúa đã thực hiên cho họ.

3/ Việc Chúa Giêsu hoá nước thành rượu đó là biển hiện thời của Đấng Thiên Sai:

Trong thời hạnh phúc ấy: nước mắt sẽ thay cho tiếng cười, tang chế đau khổ sẽ biến thành niềm vui, mọi người sẽ được Thiên Chúa tiếp đãi bữa tiệc trong Vương quốc của Ngài. Vì thế thật ý nghĩa khi Tiên tri Isaia đã báo trước thời của Đấng Thiên Sai như sau:" Ngày ấy, trên núi này, Đức Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc: tiệc thịt béo, tiệc rượu ngon..... trên núi này, Người sẽ xé bỏ chiếc khăn che phủ mọi dân,và tấm màn trùm lên muôn nước."(Is 25.6)

4/ Hình ảnh muôn dân được Thiên Chúa quy tụ trên Núi thánh để tiếp đãi bữa tiệc, hay là hình ảnh tiệc cưới tại Cana sau khi Chúa Giêsu hoá nước thành rượu ngon, đó là dấu chỉ báo trước"Giờ" Đức Giêsu sẽ đến sau này. "Giờ" Đức Giêsu đến là "Giờ" gì? Đó không phải là giờ Chúa tiếp tục đãi dân chúng bữa tiệc với thịt béo và rược ngon. Và đó cũng không phải là lúc Chúa Giêsu lại làm dấu lạ hoá nước thành rượu ngon nữa. Nhưng "Giờ' Chúa Giêsu đến đó là thời gian để Chúa quyết định hoàn tất chương trình cứu độ Chúa Cha đã trao phó. "Giờ" đó chính là lúc Chúa phải đổ máu để rửa sạch tội lỗi con người. "Giờ" đó chính là lúc Chúa phải hy sinh để cứu sống con người.

Nếu như trong nghi lễ thanh tẩy của người Do Thái, máu các con dê, bò được rẩy lên mình những người nhiễm uế để họ được thanh tẩy, thì trong giờ hy sinh của Đức Giêsu, Máu Chúa được đổ ra sẽ mạng lại hiệu lực cho muôn người rất nhiều. Vì nhờ Máu hy sinh của Chúa, nhiều người sẽ được thanh tẩy lương tâm đen tối, nhờ đó "nhiều người được tha tội".

Nếu như dấu lạ hoá nước thành rượu Chúa đã làm tại tiệc cưới Cana đem lại rất nhiều niềm vui cho nhiều người, thì trong "Giờ" hy sinh của Đức Giêsu, Máu Chúa được đổ ra đem lại niềm vui trọn vẹn đích thực cho hết mọi người. Niềm vui trọn vẹn đích thực đó là niềm vui vì được Chúa Cứu Độ, được ơn Cứu Độ. Vì thế, chén rượu mà Đức Giêsu cầm trên tay để chúc tụng Thiên Chúa trong bữa tiệc Vượt Qua trước lúc Chúa chịu chết, đó chình là chén Máu Chúa đổ ra để cứu độ con người. Chén Máu đó là chén Máu của niềm vui, chén Máu đem lại sự sống đời đời cho nhân loại.

5/ Ngày hôm nay khi mỗi lần chúng ta đến dâng thánh lễ, đó cũng là thơì gian chúng ta đang chứng kiến "Giờ" hy sinh của Đức Giêsu. Giờ hy sinh của Chúa trong thánh lễ không phải là thời gian của quá khứ, nhưng là "Giờ" hiện tại; "Giờ" thánh hoá chúng ta; "Giờ' đem đến hạnh phúc vĩnh cửu cho chúng ta.

Vậy khi đang sống trong môi trường quá ồn ào, bởi vì người ta đang chạy đua với nhau để tìm kiếm:ảnh hưởng, tiền bạc, lợi nhuận, danh vọng, địa vị, thú vui ...... Sống trong môi trường như thế, là người Công giáo chúng ta còn cảm thấy "Giờ" của Chúa còn cần thiết cho cuộc sống nữa hay không? Nếu cảm thấy "Giờ" của Chúa không còn cần thiết, thì đó là sự sai lầm và nguy hiểm nghiêm trọng cho đời sống chúng ta. Chính cái sai lầm và nguy hiểm ấy, nó sẽ lôi kéo chúng ta ra khỏi Bàn tiệc hạnh phúc mai sau trong Vương quốc Thiên Chúa. Còn một khi chúng ta tin rằng "Giờ'của Chúa luôn cần thiết cho cuộc sống, luôn luôn đem lại giá trị cho con người đó là niềm vui hạnh phúc mai sau, thì chúng ta hãy cùng tham dự vào "Giờ" hồng phúc này. Phải gắn liền đời sống với "Giờ" Vượt qua của Chúa hằng ngày trong Thánh lễ, vì "Giờ" Vượt qua của Chúa đó là "Giờ" thánh, "Giờ" biến đổi chúng ta để được nên một vơí Ngài.

Khi ý thức tầm quan trọng "Giờ" cứu độ của Đức Giêsu : mỗi người chúng ta trong cuộc sống hãy"bước tới bàn thờ Thiên Chúa, tới gặp Thiên Chúa niềm vui của lòng ta". Đến bàn thờ Thiên Chúa để được hiệp thông vào sự sống của Thiên Chúa, để "nâng chén mừng ơn cứu độ" mà Chúa ban cho chúng ta. Vì hôm qua, hôm nay và mãi maĩ : chỉ có Chúa chính là niềm vui đích thực của đời ta. Amen.

LM Nguyễn Minh Chánh

 

TN2-C103: TIỆC CƯỚI CA-NA

Ga 2, 1 – 11
 

Sau khi kêu gọi và tuyển chọn những môn đệ đầu tiên, Chúa Giêsu đã làm một việc không ai ngờ,: TN2-C103

Sau khi kêu gọi và tuyển chọn những môn đệ đầu tiên, Chúa Giêsu đã làm một việc không ai ngờ, là cùng môn đệ đi ăn cưới ở Ca-na. Và tại tiệc cưới này, Chúa lại làm một việc đặc biệt không ai ngờ nữa, là qua sự can thiệp của Đức Maria, Chúa đã biến nước lã thành rượu ngon. Đây là phép lạ đầu tay của Chúa Giêsu, phép lạ đầu tiên Chúa làm khi công khai rao giảng Tin Mừng. Phép lạ này có ý nghĩa thế nào và dạy chúng ta những bài học gì ?

Trước hết, ý nghĩa trực tiếp của phép lạ là một sự chữa lành. Mỗi lần chữa bệnh tật thân xác cho người ta, Chúa Giêsu đều nghĩ đến bệnh tật của linh hồn. Ở đây, khi cứu vãn tình yêu hôn nhân của con người. Đôi vợ chồng kia hôm nay đang yêu nhau tha thiết, nhưng tình yêu của họ sẽ kéo dài được bao lâu ? Hay rồi cũng như rượu đang nửa chừng thì hết, tình yêu của họ sẽ sớm khô cạn ? Giữa những bất trắc của tình vợ chồng, sự bất trung thật đáng sợ. Chúa Giêsu muốn cứu vãn tất cả. Ngài muốn cứu vãn lòng trung thành chung thủy trong cuộc sống hôn nhân.

Như vậy, sự có mặt của Chúa Giêsu ở tiệc cưới này mở màn cho hôn nhân một kỷ nguyên mới, nghĩa là trang sử mới của chế độ bí tích hôn nhân Ki-tô giáo đã bắt đầu. Đây là lễ hôn phối đầu tiên trong đạo mới : đã được chính Chúa Giêsu làm phép cưới, trước sự chứng giám của Mẹ Maria và các tông đồ. Bí tích hôn phối của đạo mới khai nguyên từ đám cưới này. Từ nay hôn nhân phải nhất phu nhât phụ, hôn nhân phải bất khả phân ly, hôn nhân phải được Chúa chúc phúc và Hội Thánh chứng nhận.

Điều quan trọng thứ hai của phép lạ này là sự can thiệp của Đức Maria. Đức Mẹ đã phát hiện ra sự thiếu rượu và nỗi bối rối lo lắng của chủ nhà, của đôi tân hôn, và Đức Mẹ đã can thiệp. Ở đây chúng ta thấy có hai lời của Đức Mẹ, hai lời ấy bổ sung cho nhau và rất đầy ý nghĩa. Lời thứ nhất hướng về Chúa Giêsu để cầu xin : "Họ hết rượu rồi". Lời thứ hai hướng về các người giúp việc để đưa họ đến với Chúa và làm theo ý của Chúa : "Người bảo gì các anh cứ việc làm theo". Mẹ không ép Chúa làm phép lạ và Mẹ cũng chẳng có quyền đó. Phép lạ Ca-na là do quyết định cuối cùng của Chúa Giêsu, nhưng chắc chắn có sự đóng góp, can thiệp của Mẹ Maria, một người mẹ nhạy cảm và từ ái. Nói rõ hơn, phép lạ Ca-na Chúa Giêsu đã làm theo ý mẹ mình để minh xác đã đến "giờ" mẹ có một sứ mệnh đặc biệt đối với Chúa và đối với nhân loại.

Đối với chúng ta hôm nay, nhìn những đôi tân hôn tươi cười bước đến nhà thờ, nắm tay nhau công khai hứa trọn đời yêu nhau, ai lại không vui, ai lại không cảm động.Niềm vui ấy lại được củng cố thêm bằng bữa tiệc vui, khi bà con hai họ và bạn bè nâng ly chúc mừng đôi tân hôn được tràn đầy hạnh phúc. Nhưng niềm vui ấy có khi nào lụi tàn không ? Tàn lụi khi hạ ly xuống, khi bước xuống xe hoa, sau một vài tuần hay sau vài năm ? Câu hỏi đó không thừa với thời nay khi mà rất nhiều gia đình, trong đó có gia đình Công giáo, sau một thời gian chung sống đã cạn chén rượu tình thương.

Trong niềm tin, người Ki-tô hữu biết rằng : Đức Maria vẫn ở với loài người, vẫn chia sẻ niềm vui và nỗi lo lắng của con người. Mẹ là Đấng chuyển cầu cho những ai trong hoàn cảnh khốn cùng, lo âu, đau khổ. Mẹ thưa với Chúa về mọi nhu cầu cần thiết của từng người và tình trạng của từng gia đình lên Chúa Giêsu : "Họ hết rượu rồi", nghĩa là gia đình họ đang gặp đau khổ, có nguy cơ tan rã. Đó là tư tưởng mà Kinh Thánh thường dùng để nói lên tình trạng đau khổ của mọi người. Nhưng muốn có rượu ngon phải tuân thủ một điều kiện tiên quyết : "Người bảo gì thì cứ làm theo". Đó là lời Đức Mẹ nói với những người giúp việc trong tiệc cưới Ca-na. Đó cũng là lời Đức Mẹ nói với nhân loại ở mọi nơi, mọi thời. Đó là điều kiện không thể thiếu để lời chuyển cầu của Đức Mẹ đạt kết quả. Hãy làm theo lời Chúa, để rượu tình thương không bao giờ cạn trong gia đình.

Còn đối với giới trẻ, chưa lập gia đình hay sắp lập gia đình, cần biết : hôn nhân liên hệ đến hạnh phúc cả một cuộc đời, nên cần phải được chuẩn bị cẩn thận. Tạo nên một gia đình, một tổ ấm cho suốt cuộc đời quả thực là một việc hết sức quan trọng và khó khăn. Các bạn đừng bao giờ bồng bột, hấp tấp, vội vàng trong việc hệ trọng này, để rồi khi về với nhau thì : giai đoạn đầu : hai người nhìn nhau mà no. Giai đoạn hai : hai người nhìn nhau mà ngáp. Giai đoạn ba : nhìn chén dĩa bay. Hay cuộc sống gia đình trở thành một bi hài kịch, bi hài kịch của Pát-can, cũng gồm ba giai đoạn : giai đoạn đầu : chàng nói nàng nghe, nàng nói chàng nghe. Giai đoạn hai, chàng nói chàng nghe, nàng nói nàng nghe. Giai đoạn ba : cả hai cùng nói, hàng xóm nghe.

Vậy muốn cho đời sống hôn nhân mai ngày trở nên "dễ thở", nếu không được là thiên đàng hạ giới, ít là không phải địa ngục trần gian, các bạn phải chuẩn bị cẩn thận và chu đáo. Việc cần thiết trước khi lập gia đình là học hỏi : học hỏi để biết mình và biết người. Hai người xa lạ khác biệt nhau, nhưng rồi sẽ chung sống với nhau, bổ túc cho nhau : hai mà phải nên một : "Mình với ta tuy hai mà một, ta với mình tuy một mà hai". Chuẩn bị là đối thoại, là trao đổi ý kiến để đi đến mẫu số chung về cuộc sống mai sau. Chuẩn bị là cầu nguyện, cầu nguyện sóng đôi, để tìm hiểu, để đi dần đến mầu nhiệm hôn nhân của bí tích mà hai người sẽ trao và sẽ nhận trước bàn thờ Chúa.

Chúng ta cầu nguyện cho gia đình chúng ta hôm nay, cho tất cả các gia đình, và cầu nguyện cho nhau.

Lm. Giacôbê Phạm Văn Phượng,OP.

 

TN2-C104: HAI DẤU CHỈ Ở CANA

Ga 2, 1 – 12
 

Cana bây giờ là một làng cách Nadarét 6km về phía đông bắc, nhô cao trên nó là gác chuông của: TN2-C104

Cana bây giờ là một làng cách Nadarét 6km về phía đông bắc, nhô cao trên nó là gác chuông của một ngôi nhà thờ dòng Phanxicô. Nhà thờ này đã được xây dựng để kỷ niệm "dấu chỉ" đầu tiên trong bảy dấu chỉ mà Tin Mừng Gioan mô tả cho chúng ta. Như đã biết, "dấu chỉ" là từ mà tác giả Tin Mừng thứ tư dùng để gọi tên các phép lạ Đức Giêsu làm: chúng như bằng chứng cho thấy một ý nghĩa sâu xa hơn so với hành vi kỳ diệu và gây kinh ngạc mà Đức Giêsu hoàn tất. Nơi trình thuật "dấu chỉ" Cana, chúng ta thấy ý nghĩa sâu xa là ý nghĩa về Đấng Mêsia. Như câu chuyện rất giàu tính biểu tượng của chúa nhật tuần trước (các chiêm tinh gia), kết cấu trình thuật của Gioan hôm nay cũng khuyên chúng ta từ bỏ ý nghĩ muốn biết đích xác sự việc xảy ra như thế nào, trái lại hãy theo Gioan mà lẩy ra ý nghĩa thần học sâu xa tiềm ẩn trong một sự việc cụ thể. Trong câu chuyện duy mình ông kể, cũng thấy xuất hiện Đức Maria, mà Tin Mừng thứ tư không bao giờ nói rõ tên, một chỉ nêu tước hiệu: "thân mẫu ĐGS" (được nhắc tới 4 lần trong bản văn này). Các sách ngoại/ngụy kinh, bao giờ cũng với một chút tò mò hay tưởng tượng, cho chúng ta biết sở dĩ Đức Giêsu tham dự bữa tiệc cưới này vì Đức Maria là dì của chú rể.

1. Dấu chỉ tiệc cưới

Chìa khóa thứ nhất dẫn vào lối đọc ý nghĩa biểu tượng của trình thuật là việc lặp đi lặp lại ngay từ đầu chữ "tiệc cưới", một chữ vốn đã giàu ý nghĩa tiên trưng ngay từ Cựu Ước. Chìa khóa thứ hai là việc quy chiếu các nhân vật và hành động của họ về Đức Giêsu: "thân mẫu Người", "các môn đệ Người".
Đang giữa tiệc cưới thì sự cố xảy ra. "Thân mẫu Đức Giêsu nói với Người: Họ hết rượu rồi. Đức Giêsu đáp....". Ta hãy dừng lại một chút trên cuộc đối thoại có phần lạnh lùng này giữa Đức Giêsu với mẹ Người, đặc biệt trên câu nói gây lúng túng đã khiến các nhà chú giải và nhà thần học đổ không biết nhiêu mực: "Chuyện đó can gì đến bà và tôi". Thật thế, câu nói có nhiều ý nghĩa khác nhau tùy như đã được thốt lên với âm điệu nào, nhưng có lẽ nó chẳng có ý bày tỏ sự bực mình mà chỉ diễn tả thái độ chống đối theo quy tắc lịch sự đông phương là không muốn dấn thân vào một hành động đề nghị. Tước hiệu "bà" chẳng phải là dấu xa cách lạnh lùng song là một cách gọi nhằm nêu bật vai trò của Đức Maria, Eva mới. Rồi đây nó sẽ được dùng lại với Mẹ một lần nữa trong cảnh cuối cùng bên thập giá ("Thưa bà, này là con bà").

Thoạt tiên, từ chối làm theo yêu cầu của thân mẫu, Đức Giêsu chỉ nhằm cho thấy điều kiện cần thiết để Người can thiệp, tức "giờ" của Người, còn chưa đến. Đối với Gioan, "giờ" tiêu biểu là giây phút trọng đại, lúc Đức Kitô chịu tử nạn và được tôn vinh để trở thành nguồn ơn cứu rỗi cho nhân loại, để "ban rượu Giao ước mới" (Mt 26,27). Như thế, cử chỉ Người sắp thực hiện phải được coi như một "dấu chỉ", nghĩa là như một mũi tên chỉ về kết cục vinh quang. Đức Giêsu không muốn làm một dấu lạ ngoạn mục để vừa lòng mẹ mình hay giải quyết một khó khăn thường nhật cụ thể. Qua các hành vi quyền phép và kỳ lạ của mình, Người chỉ muốn trao ban mạc khải về mầu nhiệm thần linh tối hậu của mình thôi. Chính dưới ánh sáng đó mà Đức Maria hiểu ngay ý nghĩa đích thật trong câu trả lời xem ra tiêu cực của Đức Giêsu, thành thử đã không do dự nói với các kẻ giúp việc: "Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo".

Lúc ấy, trước đôi mắt sửng sốt của mọi người, xảy ra "dấu chỉ" lớn: sáu chum đá, mỗi chum đựng từ 80 đến 120 lít đã biến thành rượu nho thượng hạng đến độ khiến viên quản tiệc phải kinh ngạc thán phục. Chúng ta chớ nên quên rằng tiệc cưới trong Kinh Thánh là một biểu tượng lớn về Đấng Mêsia, về thời mêsia, như được xác nhận qua cảnh đẹp như tranh của "bữa tiệc thịt béo, tiệc rượu ngon, thịt béo ngậy, rượu ngon tinh chế" đã được Isaia phác họa (25,6) và như được xác nhận bởi chính Đức Giêsu trong dụ ngôn Tiệc cưới của mình (Mt 22,1-14). Quả thế, Đấng Mêsia đã luôn được trình bày như hôn phu của dân Người, và rồi đây Khải huyền Gioan cũng nói vậy qua hình ảnh thời danh là tiệc cưới giữa Con Chiên và Giêrusalem. Trong bài đọc thứ nhất của phụng vụ hôm nay, chính TC cũng được trình bày như hôn phu: "Như cô dâu là niềm vui cho chú rể, ngươi cũng là niềm vui cho TC ngươi thờ" (Is 62,4-5).

2. Dấu chỉ rượu ngon

Nhưng sự dư thừa rượu nho "làm phấn khởi lòng người" (Tv 104,15) còn là một biểu tượng khác của thời mêsia theo các ngôn sứ (Am 9,13-14; Hs 14,7; Gr 31,12), đến độ truyền thống Do thái giáo đã mô tả thời Đấng Mêsia đến như sau: bấy giờ mỗi cây nho sẽ có ngàn cành, mỗi cành sẽ có ngàn chùm, mỗi chùm sẽ có ngàn quả, mỗi quả sẽ sản xuất được 460 lít rượu nho! Do đó, rõ ràng là qua tất cả diễn tiến của trình thuật, "dấu chỉ" tiệc cưới Cana muốn chuyển cho chúng ta một sứ điệp thần học: Đức Kitô là "rượu ngon" và là "rượu cuối cùng", nghĩa là hồng ân tuyệt hảo của Chúa Cha. Và chính Đức Maria, người "đàn bà" hoàn hảo, Eva mới, giới thiệu Đức Kitô cho chúng ta trong sứ mệnh cứu thế của Người, trong "giờ" long trọng của Người, nguồn suối hân hoan và sức mạnh giải phóng khỏi mọi cái cũ. Việc nước hóa thành rượu trong bữa tiệc cưới ở làng quê thành thử tượng trưng cho việc Luật cũ chuyển qua Luật mới, Giao ước mới đậm đà như rượu thay thế cho Giao ước cũ đã nên nhạt phèo.

Các chương tiếp theo trong Gioan sẽ lần lượt cho thấy các kiểu thay cũ đổi mới như thế: việc sinh lại bởi ơn trên tiếp sau việc sinh ra từ lòng mẹ (Ga 3), việc thờ phượng trong Thần Khí và Sự Thật thay thế việc thờ phượng ở Giêrusalem hay Garizim (Ga 4), Bánh Hằng Sống thay thế cho manna thời Xuất hành (Ga 6), Mục tử nhân lành thay thế các mục tử giả hiệu (Ga 10), Sự Sống Thật tiếp sau sự sống tự nhiên (Ga 11)...

Tâm điểm của bản văn hôm nay do đó là chính Đức Kitô, nhưng Đức Maria cũng ở bên cạnh Người với niềm tin trong suốt và toàn diện, xác tín rằng cần "làm theo tất cả những gì Người bảo". Và "bà" sẽ lại xuất hiện đúng vào "giờ" của Người, dưới chân thập giá, sẵn sàng đón nhận lời cuối cùng của Con, sẵn sàng "làm theo những gì Người bảo" trong giây phút quyết định đối với tương lai của mình, tương lai làm mẹ Giáo Hội. Chính qua đó mà Đức Maria trở nên gương mẫu của tín hữu đích thật, như điệp ca tuyệt vời của phụng vụ Anh giáo sau đây: "Hỡi đấng mang Lời vĩnh cửu, nghe Lời vĩnh cửu, thực hành Lời vĩnh cửu, Bà là người trung tín và xót thương, hãy ngợi khen Chúa đi nào!".

Vậy là cuối cùng, Vương quốc mới, Đấng cứu độ chung quyết đã xuất hiện. Hết rồi những nghi thức bất toàn, những tập quán cũ kỹ, những lề luật trói buộc. Đức Kitô đã mang đến hân hoan, tự do, an bình. Vậy tại sao có biết bao kitô hữu vẫn bằng lòng với sự trói buộc phi lý của quyền lực nghịch đạo, vẫn cam chịu sống trong nỗi bất an vì sợ thế gian không "ban phép", "cho quyền", vẫn buồn bã hay khiếp nhược chấp nhận thân phận bị khống chế của tôn giáo và lẳng lặng xót thương cho ách nô lệ của anh em? Họ hãy noi gương người tín hữu Rumani sau đây:

Lúc ấy, trong một buổi học tập chính trị, tay diễn giả vô thần lên tiếng thóa mạ Đức Kitô, gọi Người là tên bịp bợm. Ông ta nói: "Phép lạ Cana chỉ là trò ảo thuật của Giêsu. Tôi có thể làm lại việc ông đã làm!". Thế rồi diễn giả huơ huơ tay trên một ly nước để sẵn trên bàn. Đang lúc ai nấy chăm chú nhìn bàn tay của ông, thì một viên hóa chất bé tí từ trong tay áo ông rơi nhẹ vào ly và nước hóa nên đỏ thẫm. Vài tiếng vỗ tay lẹt đẹt. Diễn giả đắc chí: "Thấy chưa, ông Giêsu cũng chỉ lợi dụng lúc người ta sơ ý để bỏ một chất gì đó vào các lu nước thôi!". Bấy giờ một Kitô hữu lên tiếng: "Xin ông vui lòng uống ly rượu đó!" - "Xin lỗi! Không thể được! Đây là một chất độc!"

Người tín hữu liền mạnh dạn nói: "Với rượu của Người, Đức Giêsu đã cho chúng tôi hai ngàn năm hoan lạc! Còn với rượu các ông, các ông đã đầu độc chúng tôi!"

Lm Phạm Văn Lợi

 

TN2-C105: NIỀM VUI VỠ OÀ

Ga 2, 1 – 12
 

Có lắm lúc quý vị không thể giữ cho một ai đó im lặng được. Chẳng hạn, một người bạn lần đầu: TN2-C105

Có lắm lúc quý vị không thể giữ cho một ai đó im lặng được. Chẳng hạn, một người bạn lần đầu tiên lên chức bà ngoại. Chúng ta thậm chí không kịp hỏi thăm đứa con gái đang mang thai của bà. Ngay khi ngồi vào bàn cùng với chúng tôi ở nhà hàng, bà đã reo lớn tiếng thông báo rằng: "Ôi! tôi đã lên chức bà ngoại rồi đấy!" Những người ngồi ở các bàn khác quanh chúng tôi đều mỉm cười, có người vỗ tay, có người thì nói lớn: "chúc mừng bà ngoại!" Bạn tôi không những vui mừng, mà còn thấy nhẹ nhõm, vì con gái bà rất khó thụ thai. Đối với ai cũng thế, những tháng ngày chờ đợi dường như dài vô tận.

Hôm nay cũng có một lời loan báo đầy hoan hỉ như thế trong bài đọc của ngôn sứ Isaia. Niềm vui này diễn ra sau một khoảng thời gian dài chờ đợi. Phần đầu của sách ngôn sứ Isaia (chương 1-39) nói đến một dân tộc đang lưu đày. Bây giờ chúng ta đang ở phần sau của cuốn sách đó, được gọi là phần thứ ba của sách ngôn sứ Isaia (chương 40-55), lúc này dân tộc Dothái đang mong mỏi được trở về Giêrusalem, quê hương của mình. Vị ngôn sứ tựa như một thành viên trong gia đình, loan báo đầy hân hoan, nhưng không chỉ như niềm vui của một đứa trẻ ra đời, mà còn là niềm vui từ việc tái sinh của một dân tộc đã bị hủy diệt.

Một xứ sở đã từng mang tiếng là "Đồ bị ruồng bỏ!" và "Phận bạc duyên đơn." Nhưng nay, dân tộc này đang được tái sinh và họ sẽ được gọi bằng tên mới: "Ái khanh lòng ta hỡi!" và "Duyên thắm chỉ hồng". Vị ngôn sứ làm tôi nhớ đến một người bạn, một người mới lên chức bà, vì ngài không thể giữ tin vui đó cho chính mình, bởi lẽ "vì lòng mến Giêrusalem, tôi sẽ không nín lặng..." Lời công khai tin vui của bạn tôi lan ra khắp những người xung quanh trong nhà hàng. Niềm vui cho dân Dothái cũng vậy. Những ai biết đến nỗi gian truân trước đó của "bà ngoại" và gọi bà là "Đồ bị ruồng bỏ!" và "Phận bạc duyên đơn", thì bây giờ họ sẽ thấu hiểu được những điều Thiên Chúa đã thực hiện cho dân Dothái, đồng thời biết được mối tương quan mới giữa dân tộc này với Thiên Chúa.

Dân tộc này hiểu rằng họ bị lưu đày vì đã phạm tội thờ các thần ngoại. Do đó, một sự trở về từ miền lưu đày là niềm vui mừng còn hơn được trở về nhà. Lúc bấy giờ, đó chính là dấu hiệu họ được tha thứ và được giao hòa với Thiên Chúa. Những tên mới được ban cho họ sẽ mạc khải một mối tương quan mới và mật thiết với Thiên Chúa.

"Thiên Chúa của Cựu Ước" là Đấng nào? Ngôn sứ Isaia đã phác họa rất rõ ràng. Trong câu cuối của bài đọc một, ông nói đó chính là: "Đấng tác tạo ngươi". Như thể Thiên Chúa đã thực hiện công trình của Người cách đây rất lâu. Nhưng Thiên Chúa không chỉ dựng nên dân này. Mà, cả khi họ phạm tội thì Thiên Chúa cũng đã đem họ trở về với Người, không phải vì miễn cưỡng, mà vì tình yêu nồng thắm của tình nghĩa phu thê. "Như trai tài sánh duyên cùng thục nữ, Đấng tác tạo ngươi sẽ cưới ngươi về. Như cô dâu là niềm vui cho chú rể, ngươi cũng là niềm vui cho Thiên Chúa ngươi thờ." Đó chẳng phải là ngôn ngữ trong hôn nhân sao? Nhờ thế, chúng ta có thể thấy được lý do bài đọc một hôm nay được liên kết với bài Tin mừng, tiệc cưới Cana.

Có những âm hưởng của việc cử hành trong bối cảnh của bài Tin mừng hôm nay, và suy cho cùng đó là một tiệc cưới. Đó là nơi chốn và cơ hội mà thánh Gioan đã cho mọi người biết được Đức Giêsu bắt đầu sứ vụ công khai, tại một tiệc cưới. Vì đã nghe bài đọc một của ngôn sứ Isaia, nên khi bước sang lời tường thuật của thánh Gioan tại tiệc cưới Cana, chúng ta nhớ đến hình ảnh của một Thiên Chúa giữ lời giao ước với dân Người. "Ngươi được gọi: "Ái khanh lòng ta hỡi" và xứ sở ngươi nức tiếng là "Duyên thắm chỉ hồng."

Rõ ràng thánh Gioan không chỉ đơn thuần kể cho chúng ta biết về việc Đức Giêsu cung cấp dồi dào rượu cho đôi tân hôn trong tiệc cưới tại Cana. Bối cảnh gia đình nhỏ bé này làm nổi bật lên một ký ức lớn hơn về toàn bộ dân tộc Israel, một dân tộc có mối tương quan không chặt chẽ với Thiên Chúa. Trong khi đó, Thiên Chúa lại đang thực hiện những gì ngôn sứ Isaia đã hứa khi xưa, chính Thiên Chúa đã đi bước trước để thiết lập giao ước vững bền với một dân tộc. Vì thế, một tiệc cưới là nơi phù hợp để loan báo việc Đức Giêsu bước vào công khai trong đời sống của dân tộc Israel. Chàng rể đã đến để công bố cô dâu là "Duyên thắm chỉ hồng."

Hãy nhớ rằng, ở chỗ khác ngôn sứ Isaia cũng đã hứa: "Ngày ấy, trên núi này, Đức Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc: tiệc thịt béo, tiệc rượu ngon, thịt béo ngậy, rượu ngon tinh chế" (Is 25,6). Nhưng tiệc cưới Cana không không chỉ là một tiệc cưới tại miền quê nhỏ bé. Đức Giêsu là chủ nhà trong một đám cưới giữa Thiên Chúa với dân của Người và Đức Giêsu chính là người cung cấp "rượu ngon." (Đức Giêsu bắt đầu sứ vụ của Người, nhưng Người cũng cho chúng ta cái nhìn sơ lược về cánh chung, lúc đó chúng ta sẽ được dự yến tiệc với Thiên Chúa và với nhau - "trên núi này.")

Tin Mừng theo thánh Gioan không có trình thuật về việc thiết lập Bí tích Thánh Thể. Nhưng trình thuật này là một "Tin Mừng có tính Thánh Thể" rất cao với những ám chỉ về Thánh Thể xuyên suốt trình thuật. Thánh sử đúc kết câu chuyện Cana bằng câu nói: "Đức Giêsu đã làm dấu lạ đầu tiên này tại Cana miền Galilê và bày tỏ vinh quang của Người". Thánh Thể mà chúng ta lãnh nhận hôm nay là một trong những dấu lạ Đức Giêsu tiếp tục tặng ban. Lời tiên tri của ngôn sứ Isaia được ứng nghiệm khi chúng ta họp nhau "trên núi này" và chúng ta được thết đãi "rượu ngon" để cùng uống. Đức Giêsu không chỉ là chủ nhà trong tiệc cưới Cana hay trong Bữa tiệc Thánh Thể, nhưng Người chính là của ăn và của uống cho chúng ta.

Cách đây hai tuần chúng ta đề cập rằng: lễ Hiển Linh đã mở ra một chuỗi những tỏ hiện của Đức Giêsu: trước đó là chính lễ Hiển Linh, tiếp theo là lễ Chúa Giêsu chịu phép Rửa tuần vừa qua và hôm nay sự xuất hiện của Đức Giêsu tại Cana. Trong tiệc cưới, thánh Gioan cho chúng ta biết: Đức Giêsu "bày tỏ vinh quang của Người" cho các môn đệ, và họ "đã tin vào Người." Đó chính là một kết thúc có hậu cho câu chuyện hấp dẫn, và còn hơn thế nữa... Khi nghe câu chuyện này, liệu chúng ta có thấy vinh quang của Đức Giêsu hay không?

Chúng ta thường dùng từ "vinh quang" để nói về sự nổi tiếng của một người, có được là từ những hành động ngoạn mục. Chúng ta cũng nói những điều tương tự như: "một bữa ăn tuyệt vời làm sao!" để khen một đầu bếp. Nhưng trong Kinh Thánh, vinh quang ám chỉ phẩm chất bên trong của một người hoặc quyền năng làm cho người khác tỏ lòng kính trọng. Vinh quang là thuộc tính phù hợp nhất với Thiên Chúa tựa như ngày nay chúng ta chúc tụng ca khen Thánh Thể, "Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời."

Phép lạ tại Cana đã mạc khải về phẩm chất bên trong và căn tính đích thực của Đức Kitô. Phép lạ đó cũng giúp chúng ta nhìn thấy sự tỏ hiện vinh quang của Thiên Chúa nơi Đức Kitô. Thánh Gioan hứa còn nhiều vinh quang hơn nữa sẽ đến và sẽ có nhiều "dấu lạ" khác để biểu lộ vinh quang của Thiên Chúa nơi Đức Kitô. Chúng ta sẽ rảo qua Tin Mừng theo thánh Gioan với ân sủng bên trong mà phép rửa mang lại cho chúng ta - tất cả những con đường dẫn đến vinh quang đều được tỏ lộ nơi Đức Kitô trên thập giá. Vì thế, ở đoạn kết ở tiệc Cana, khi trình bày việc Đức Giêsu tỏ lộ vinh quang của Người cho các môn đệ, thì thánh Gioan hướng chúng ta đến cuộc khổ nạn khi "giờ" của Đức Giêsu đến.
Lm Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: Anh Em HV. Đaminh Gò Vấp

Nguồn vietcatholic.org

 

TN2-C106: HÃY MỞ CỬA ĐÓN CHÚA ĐẾN NHÀ

CHÚA NHẬT II THƯỜNG NIÊN C
Is 62,1-5 ; 1 Cr 12,4-11 ; Ga 2,1-11
I.HỌC LỜI CHÚA
1.TIN MỪNG: Ga 2,1-11
(1) Ngày thứ ba, có tiệc cưới tại Ca-na miền Ga-li-lê. Trong tiệc cưới, có thân mẫu Đức  Giê-su. (2) Đức Giê-su và các môn đệ cũng được mời tham dự. (3) Khi thấy thiếu rượu, thân mẫu Đức Giê-su nói với Người : “Họ hết rượu rồi”. (4) Đức Giê-su đáp : “Thưa Bà, chuyện đó can gì đến Bà và Con? Giờ của Con chưa đến. (5) Thân mẫu Người nói với gia nhân : “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo”. (6) Ở đó có đặt sáu chum đá dùng vào việc thanh tẩy theo thói tục người Do thái, mỗi chum chứa được khoảng tám mươi hoặc một trăm hai mươi lít nước. (7) Đức Giê-su bảo họ : “Các anh đổ đầy nước vào chum đi !” và họ đổ đầy tới miệng. (8) Rồi Người nói với họ : “Bây giờ các anh múc và đem cho ông quản tiệc”. Họ liền đem cho ông. (9) Khi người quản tiệc nếm thử nước đã hóa thành rượu (mà không biết rượu từ đâu ra, còn gia nhân đã múc nước thì biết), ông mới gọi tân lang lại (10) và nói : “Ai ai cũng thết rượu ngon trước, và khi khách đã ngà ngà mới đãi rượu xoàng hơn. Còn anh, anh lại giữ rượu ngon cho đến mãi bây giờ”. (11) Đức Giê-su đã làm dấu lạ đầu tiên này tại Ca-na miền Ga-li-lê, và bày tỏ vinh quang của Người. Các môn đệ đã tin vào Người.

2.Ý CHÍNH:
 

Đức Giê-su và các môn đệ đã cùng với Mẹ Ma-ri-a đến tham dự một bữa tiệc cưới tại thành Ca-na: TN2-C106

Đức Giê-su và các môn đệ đã cùng với Mẹ Ma-ri-a đến tham dự một bữa tiệc cưới tại thành Ca-na miền Ga-li-lê. Bữa tiệc mới được nửa chừng thì rượu sắp hết. Mặc dù chưa tới Giờ hành động, nhưng do lời Mẹ Ma-ri-a cầu bầu mà Đức Giê-su đã làm dấu lạ đầu tiên biến nước lã thành rượu ngon. Qua dấu lạ này Đức Giê-su biểu lộ quyền năng hầu giúp các môn đệ mới đi theo tin Người là Đấng Thiên Sai.

3.CHÚ THÍCH:          
-C 1-2: +Có thân mẫu Đức Giê-su: Tin mừng Gio-an 2 lần nhắc đến Đức Ma-ri-a trong thời gian Đức Giê-su ra giảng đạo: Lần đầu khi Đức Giê-su bắt đầu đi thi hành sứ mệnh Thiên Sai, Đức Ma-ri-a đã hiện diện trong bữa tiệc cưới tại thành Ca-na và đã can thiệp khiến Đức Giê-su làm phép lạ biến nước lã thành rượu ngon, dù chưa đến Giờ của Người. Lần hai nhắc đến việc Đức Ma-ri-a đứng dưới chân thập giá trong cuộc tử nạn của Đức Giê-su, để hiệp công cứu độ loài người.
-C 3-5: +Thiếu rượu: Người Do thái vẫn thường ăn uống tiết độ. Nhưng trong dịp cưới xin, họ lại hay uống quá chén. Vì thế bữa tiệc cưới này mới nửa chừng thì đã hết rượu. +Thân mẫu Đức Giê-su nói với Người: “Họ hết rượu rồi”: Đức Ma-ri-a tỏ ra nhạy cảm trước nhu cầu của đôi tân hôn, nên đã nói với Đức Giê-su rằng: “Họ hết rượu rồi” với hy vọng Người sẽ giúp đỡ đôi tân hôn. +Thưa Bà: Ở đây và trên cây thập giá (x Ga 19,26), Đức Giê-su đều dùng từ “Bà” (gune) để gọi thân mẫu của Người, giống như bà E-và xưa cũng đã được gọi là “Bà” (x. St 3,15.20). Điều này ngầm ám chỉ Đức Ma-ri-a là “E-và Mới” của thời Tân ước, là Mẹ của một “nhân loại mới” được ơn cứu độ. +Chuyện đó can gì đến Bà và Con?: Đây là một kiểu nói Do thái nhằm từ chối một sự can thiệp không đúng lúc (x. 2 Sm 16,10). +Giờ của Con chưa đến: Đức Giê-su không làm gì trước Giờ của Người (x. Ga 7,30). Ở đây có ý nói rằng: tuy Giờ được tôn vinh chưa đến, vì Người chưa trải qua cuộc tử nạn và phục sinh, nhưng ngay bây giờ Người muốn biểu lộ Giờ ấy cho các môn đệ thấy hầu tin vào Người, qua dấu lạ Người sắp thực hiện. +“Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo”: Trực giác khiến Đức Ma-ri-a tin cậy chắc chắn Đức Giê-su sẽ can thiệp, nên đã căn dặn gia nhân hãy làm theo lệnh Người truyền. Câu này nhắc lại lời Pha-ra-on vua Ai Cập vào thời tổ phụ Gia-cóp và Giu-se xưa: “Cứ đến với Giu-se. Ông bảo gì, các ngươi hãy làm theo” (St 41,55).           
-C 6-8: +Sáu cái chum đá dùng vào việc thanh tẩy: Theo phong tục Do thái, người ta thường để những cái chum đựng nước trong sân trước hay sân sau nhà mỗi khi có đám tiệc, để khách mới đến có thể rửa tay rửa mặt theo tục lệ thanh tẩy trước khi dùng bữa (x. Mt 15,2). Ở đây có 6 chum đá, mỗi chum chứa được hai hay ba thùng 40 lít, tức vào khỏang từ 80 đến 120 lít nước ! +“Các anh đổ đầy nước vào chum đi !” và họ đổ đầy tới miệng: Đức Giê-su ra lệnh cho gia nhân đổ đầy nước vào sáu cái chum đá. “Đổ đầy tới miệng” cho thấy ơn Chúa được ban cho đôi tân hôn cách dư đầy. Với khoảng 600 lít rượu thì cả làng sẽ được uống no nê thỏa thích!
-C 9-11: +Dấu lạ đầu tiên: Dấu lạ là một việc làm khác thường, diễn tả một điều thiêng liêng đang ẩn dấu. Dấu lạ đầu tiên tại tiệc cưới Ca-na này để tỏ bày vinh quang và quyền năng của Đức Giê-su trước các môn đệ (c 11b), giúp các ông vững tin vào Người là Đấng Thiên Sai (x. Ga 2,11c).
4.CÂU HỎI: 1) Qua việc nhắc đến Đức Ma-ri-a vào lúc đầu và cuối thời gian rao giảng Tin mừng của Đức Giê-su, thánh Gio-an muốn nói gì về vai trò của Đức Giê-su và thân mẫu Người trong công trình cứu độ? 2) Tại sao Đức Giê-su lại dùng tiếng “Bà” khi thưa chuyện với Đức Ma-ri-a? 3) Qua câu “Giờ Con chưa đến”, Đức Giê-su muốn nói gì về sứ mệnh Thiên Sai của Người? 4) Tại sao Đức Ma-ri-a lại dạy gia nhân làm theo lệnh truyền của Đức Giê-su? 5) Đức Giê-su làm phép lạ đầu tiên này tại tiệc cưới Ca-na nhằm mục đích gì?

II. SỐNG LỜI CHÚA
1.LỜI CHÚA: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo” (Ga 2,5)
2.CÂU CHUYỆN: MỜI CHÚA ĐẾN NHÀ.
Cách đây ít lâu, có một phụ nữ đã kể lại câu chuyện xảy ra trong gia đình bà như sau : “Từ trước đến nay hai vợ chồng tôi luôn nhất trí trong việc mua sắm và trang trí nhà cửa. Tuy nhiên, gần đây, chồng tôi tự nhiên mang về một khung ảnh Thánh Tâm Chúa Giê-su bằng kiếng, có kích thước 40x50 cm, bên trong có thiết kế ánh sáng đèn điện. Mỗi khi đèn sáng thì hình Thánh Tâm Chúa lại sáng lên trông rất đẹp mắt. Ông chồng tôi đòi treo bức ảnh này ở nơi trang trọng nhất trong phòng khách. Theo ý tôi thì không nên treo tại phòng khách vì nhà chúng tôi có nhiều khách lạ thường lui tới. Nhưng lần này chồng tôi quyết tâm bảo thủ ý muốn của mình. Trong lúc tranh cãi, tự nhiên lời Chúa xuất hiện trong tâm trí tôi : “Ai nhìn nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời” (Mt 10,32). Cuối cùng tôi đã bằng lòng theo ý của chồng tôi. Giờ đây, sau mấy năm, tôi thực sự không hối tiếc gì về việc đã chiều theo ý muốn của chồng. Vì bức ảnh Thánh Tâm Chúa đã phát sinh hiệu quả tốt trên gia đình tôi và các khách đến thăm ngôi nhà của chúng tôi. Ngày nọ, có một ông khách sau khi chăm chú nhìn vào bức hình, đã phát biểu như sau: “Bà biết không? Khi nhìn vào khuôn mặt Đức Giê-su trên bức hình này, tôi có cảm tưởng như Người đang nhìn thấu qua tâm hồn tôi !”. Rồi vào một buổi tối kia, một bà bạn sau khi ngồi ngắm bức hình khá lâu cũng đã thốt lên : “Mỗi lần đến đây, lúc nào tôi cũng có cảm giác trong nhà chị chan hòa sự bình an”... Nói chung, khi nhìn vào hình Chúa Giê-su, thì tâm hồn của các người khách đều được nâng cao ! Có thể mọi người sẽ cười nhạo những nhận xét này của tôi, nhưng tôi không quan tâm. Theo thiển ý của tôi: Một khi bạn mời Chúa vào nhà, chắc chắn bạn sẽ được ơn biến đổi nên tốt hơn, không giống như lúc trước nữa !”.

3.SUY NIỆM:
          Tin Mừng Chúa nhật hôm nay thuật lại câu chuyện Đức Giê-su dù chưa tới Giờ bày tỏ quyền năng, nhưng nhờ lời Đức Ma-ria cầu bầu, Người đã làm dấu lạ biến nước lã thành rượu ngon, để bày tỏ quyền năng giúp các môn đệ mới theo nhận biết, tin Người là Đấng Thiên Sai như Tin Mừng Gio-an đã kết luận: “Những điều đả được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su chính là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống, và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người” (Ga 20,31). Ngoài ra, phép lạ đầu tiên này cũng cho thấy ơn cứu độ do Đức Giê-su thực hiện có Mẹ Ma-ri-a hiệp công và bắt đầu từ việc xây dựng hạnh phúc của gia đình tín hữu.
-Hãy mời Chúa Giê-su đến nhà: Trong Tin mừng, những ai đón nhận Đức Giê-su đến nhà đều nhận được những ơn lành hồn xác. Chẳng hạn: Đức Giê-su đến thăm gia đình ông Si-mon và đã chữa cho bà nhạc mẫu của ông khỏi cơn sốt nặng (x. Mt 1,29.31); Người cũng đến nhà ông Gia-ia để phục sinh con gái của ông vừa chết nằm trên giường (x. Mc 5,22.38-43); Người đến dự tiệc tại nhà viên thủ lãnh nhóm Pha-ri-sêu và đã chữa lành cho một người mắc bệnh phù thủng (x. Lc 14,1-4); Người đến ở trọ nhà viên trưởng thu thuế Gia-kêu để biến ông từ một kẻ tham lam trở thành người lương thiện, là con cháu của tổ phụ Áp-ra-ham. (x. Lc 19,8-10); Người vào ở trọ nhà hai môn đệ làng Em-mau để mở lòng hai ông tin vào Người đã từ cõi chết sống lại qua nghi thức “bẻ bánh” (x. Lc 24,13-32)... Tin mừng hôm nay cũng cho thấy đôi tân hôn đã mời Đức Giê-su và Mẹ Ma-ri-a đến nhà dự tiệc cưới và nhờ lời Mẹ cầu bầu, Đức Giê-su đã làm dấu lạ đầu tiên biến nước lã thành rượu ngon giúp đỡ đôi tân hôn.
-“Người bảo gì các anh cứ việc làm theo”: Cuộc sống của mỗi người cũng như của gia đình chúng ta không thiếu những bất trắc sự cố bất ngờ. Tuy nhiên, nếu biết mời Chúa đến nhà, Người sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn, với điều kiện là chúng ta phải làm theo lời dạy của Mẹ Ma-ri-a: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo” (Ga 2,5). Mỗi gia đình tín hữu có thể mời Chúa Giê-su đến nhà qua việc thiết lập bàn thờ Chúa trong gia đình và tổ chức giờ kinh tối hằng ngày. Trong giờ kinh tối, các thành viên gia đình cùng nhau nghe Lời Chúa phán và cầu nguyện cho nhau, động viên nhau thực hành lời Chúa bằng cách ứng xử lịch sự tế nhị với tha nhân. Mỗi sáng khi vừa thức dậy, mỗi người chúng ta hãy dành một giây phút dâng lên Chúa một lời cầu nguyện để xin giúp thực thi ý Chúa trong ngáy.
-“Nầy, Ta đứng ngoài cửa mà gõ”: Ngày nay Chúa Giê-su vẫn đang đứng ngòai gõ cửa. Những ai mở cửa đón Chúa, thì Người sẽ vào nhà kẻ ấy, sẽ dùng bữa tối với kẻ ấy, và kẻ ấy sẽ dùng bữa chung với Người (x Kh 3:20). Vậy ngay hôm nay chúng ta có sẵn sàng mở cửa lòng đón Chúa vào nhà linh hồn hầu nhận được ơn cứu độ của Chúa hay không?
4.THẢO LUẬN: Một người kia có dịp nghỉ hè tại nhà một bạn thân. Sau kỳ nghỉ đã viết thư cám ơn bạn ấy. Trong thư có đoạn nhận xét về gia đình của bạn mình như sau : “Tôi cảm thấy gia đình bạn là một gia đình công giáo đạo đức thực sự : Cách bài trí trong nhà bạn thật ấn tượng với những tranh ảnh đạo được treo trên tường thay vì những tranh lịch người mẫu ăn mặc hở hang. Tôi không quên được những lời cầu nguyện sốt sắng của từng thành viên trong gia đình bạn trước các bữa ăn. Tôi cảm thấy một bầu khí đầm ấm yêu thương và bình an ở trong ngôi nhà của bạn: Các thành viên đều quan tâm săn sóc lẫn nhau. Tôi chưa bao giờ nghe thấy tiếng tranh cãi to tiếng, những lời tục tĩu hay những lời chỉ trích nói hành người vắng mặt trong ngôi nhà của bạn”... Còn gia đình của chúng ta hiện nay có những phẩm chất đạo đức như gia đình trong câu chuyện trên hay không?

5.NGUYỆN CẦU:
- LẠY CHÚA GIÊ-SU. Xin hãy đến chúc phúc cho gia đình chúng con. Ước chi cánh cửa nhà chúng con luôn rộng mở để tiếp đón những kẻ ngay thật không nhà. Xin chúc lành cho ngôi nhà của chúng con luôn có sự hiện diện của Chúa, thể hiện qua việc trưng bày bàn thờ và các tranh ảnh đạo trong nhà, nhất là qua cách ứng xử lịch sự tế nhị giữa các thành viên gia đình. Xin cho gia đình chúng con luôn biết nghe lời Mẹ Ma-ri-a để thực hành Lời Chúa trong cuộc sống.
- LẠY CHÚA. Xin cho đôi tay chúng con luôn rộng mở để sẵn sàng chia sẻ cơm áo cho những kẻ đói nghèo bất hạnh. Xin cho trái tim chúng con luôn hướng về Chúa là nguồn sống và là hạnh phúc của chúng con. Nhờ đó, chúng con sẽ có khả năng chu toàn sứ mệnh làm chứng cho tình yêu của Chúa giữa lòng xã hội hôm nay.
X)HIỆP CÙNG MẸ MA-RI-A.- Đ)XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON.
LM ĐAN VINH
www.hiephoithanhmau.com

 

TN2-C107: Tiệc cưới Cana, hình ảnh công cuộc cứu độ

CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN
Lắng nghe sứ điệp Tin Mừng  (Gio-an 2:1-11)
 

Phép lạ trong Tin Mừng Gio-an được gọi là dấu lạ, để nói lên những ý nghĩa phong phú việc làm: TN2-C107

          Phép lạ trong Tin Mừng Gio-an được gọi là dấu lạ, để nói lên những ý nghĩa phong phú việc làm của Chúa Giê-su.  Nếu vậy thì phép lạ Cana phải là đề tài suy niệm phong phú dành cho chúng ta.  Chúng ta đã mừng biến cố Hiển Linh của Chúa Giê-su qua sự kiện các nhà chiêm tinh đến bái lạy Người, rồi qua việc Chúa Cha giới thiệu Người khi Người lãnh nhận phép rửa của Gio-an, và hôm nay Người biểu lộ quyền năng Thiên Chúa và “bày tỏ vinh quang của Người” qua phép lạ đầu tiên ở tiệc cưới Cana.
          Dấu lạ Cana nói lên nhiều hình ảnh.  Trong bài suy niệm này chúng ta thử coi dấu lạ Cana như một cuộc biến đổi của nhân loại cũng như của mỗi người chúng ta trong mối tương quan với Thiên Chúa.  Trong một tiệc cưới, có nhiều người:  cô dâu chú rể, cha mẹ họ hàng, quan khách, người giúp việc… Nhưng tất cả đều liên quan tới cuộc hôn nhân của hai người.  Cũng như Chúa Giê-su, Đức Mẹ, các môn đệ Chúa có mặt trong tiệc cưới, chúng ta cùng với anh chị em hiện diện trong tiệc cưới giữa “cô dâu” nhân loại với “chàng rể” Thiên Chúa.  Tiệc cưới Cana có sự hiện diện đầy ý nghĩa của Chúa Giê-su và Đức Mẹ.  Đó cũng là sự hiện diện của các Ngài trong thế giới và trong Giáo Hội cho đến ngày tận thế.  Chúa Giê-su vẫn tiếp tục vai trò “biến nước thành rượu ngon”.  Mẹ Ma-ri-a vẫn thi hành vai trò dẫn dắt chúng ta, bảo chúng ta hãy làm bất cứ điều gì con của Mẹ dạy.  Còn chúng ta có thể đóng những vai trò khác nhau, có thể chúng ta là nước cần được biến thành rượu, có thể chúng ta là những gia nhân cộng tác vào việc biến đổi của anh chị em, có thể chúng ta là “các môn đệ đã tin vào Người”.
          Một hình ảnh khác cũng nói lên một chiều kích của ơn cứu độ thực hiện cuộc biến đổi kỳ diệu của nhân loại, đó là theo lời Chúa Giê-su, các gia nhân đã múc nước “đổ đầy tới miệng chum”.  Đổ đầy tới miệng chum là hình ảnh Chúa cho chúng ta thấy ơn cứu độ thật phong phú.  Chẳng vậy mà thánh sử Gio-an đã diễn tả Chúa Giê-su như là “Từ nguồn sung mãn của Người, tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác” (Gio-an 1:16).  Rồi khi nước đã trở thành rượu thì phải là “rượu ngon”.  Rượu ngon do ơn cứu độ của Chúa Giê-su đã làm ngất ngây Thiên Chúa với nhân loại trong một tương quan tình yêu mới.  Hiểu và sống như thế là chúng ta cảm nhận mình thật được diễm phúc sống trong tiệc cưới Cana của Giáo Hội và say tình yêu của Thiên Chúa rồi!
          Đối với Năm Đức tin này, có lẽ lời ghi chú của thánh sử Gio-an ở cuối câu chuyện thật là ý nghĩa đối với chúng ta:  “Các môn đệ đã tin vào Người” (Gio-an 2:11).  Canh tân và củng cố đức tin vào Chúa Giê-su là một trong những mục tiêu chính của Năm Đức tin.  Sứ điệp của tiệc cưới Cana phù hợp với mục tiêu ấy, mời gọi chúng ta nhìn lại đức tin của mình vào Chúa Giê-su và ơn cứu độ của Người.
Sống sứ điệp Tin Mừng
          “Người bảo gì, các anh cứ làm theo”.  Lời khuyên của Mẹ Ma-ri-a là một thách đố cho mỗi người chúng ta.  Nếu Chúa Giê-su bảo chúng ta phải cố gắng bỏ đi một tính xấu, hoặc một thói quen không tốt, liệu chúng ta có làm theo hay không?  Nếu Người dạy chúng ta hãy làm hòa với một người họ hàng hay một người cùng sở làm, chúng ta có can đảm để đi bước trước không?  Nếu Chúa mong chúng ta đến gặp gỡ Người nơi tòa giải tội để Người trả lại sự tự do và trong trắng cho chúng ta, chúng ta có mau mắn đến hay lần lựa?  Nếu Chúa muốn chúng ta mỗi ngày dành cho Người dăm bảy phút thôi để đọc, suy niệm và cầu nguyện một đoạn Kinh Thánh, chúng ta có đủ quảng đại để làm cho Người vui lòng không?
          Chúng ta cũng có thể thi hành phận sự của những “gia nhân” trong tiệc cưới.  Ơn cứu độ sung mãn dành cho mọi người.  Chúng ta giúp người khác chuẩn bị tâm hồn để đón nhận.  Công việc chúng ta là cứ múc nước đổ cho đầy, còn biến nước thành rượu là quyền năng của Chúa.  Múc nước đầy tới miệng chum, đó cũng là một đóng góp của chúng ta vào cuộc tân truyền giáo của Giáo Hội như Năm Đức tin mong muốn.
         Lm. Đa-minh Trần đình Nhi

 

TN2-C108: Mẹ Maria.

Đám cưới ở Do Thái là một dịp vui mừng. Thay vì tuần trăng mật, thì họ tổ chức tiệc tùng kéo dài: TN2-C108

Đám cưới ở Do Thái là một dịp vui mừng. Thay vì tuần trăng mật, thì họ tổ chức tiệc tùng kéo dài cả tuần lễ. Vì thế số lượng rượu phải được tính toán cẩn thận kẻo bị thiếu hụt. Và sự kiện này lại xảy ra ở Cana, một thành phố nhỏ năm giữa Nadarét và biển hồ Tiberiat, là quê hương sinh trưởng của Nathanael, là nơi Chúa cho con của một sĩ quan gần chết được khỏi bệnh. Dù sao thì bữa tiệc hôm ấy không còn một giọt rượu nào, mà Chúa Giêsu và Mẹ Maria lại có mặt ở đó, vì có lẽ là chỗ bà con họ hàng.
Bấy giờ người ta chưa biết gì về uy quyền của Chúa, họ chỉ nhận ra Ngài là một người thợ mộc chân thành, không tiếng tăm. Nhưng mấu chốt là nơi Mẹ Ngài. Các bà mẹ thường nhìn thấy những điều cần thiết. Huống chi là Đức Mairia. Mẹ ân cần thưa lên với Chúa Giêsu: Họ hết rượu rồi. Bên ngoài, câu nói này có vẻ như xa vời, nhưng bên trong là cả một lời van xin thầm kín, không nài ép nhưng đầy lòng tin tưởng. Trông thâm tâm, Mẹ nghĩ rằng có lẽ con mình sẽ giúp được gì cho họ, chứ chưa hẳn đã là một phép lạ. Cũng vì tin tưởng, Mẹ đã rỉ tai các gia nhân: Hễ Ngài dạy sao thì cứ làm như vậy.
Sau những lời thưa trình của Đức Mẹ, Chúa Giêsu trả lời một cách hững hờ: Tôi với bà có liên can gì. Câu trả lời hàm ý một sự chối từ. nhưng ở đây, một lần nữa, qua lòng tin nổi bật của Mẹ Maria, Chúa Giêsu đã ra tay cứu giúp đôi tân hôn bằng một phép lạ lẫy lừng.
Sau này, Chúa cũng làm như vậy trong trường hợp người đàn bà xứ Canaan, ở đó Chúa tuyên bố Ngài không đến cho dân ngoại, nhưng cũng vì đức tin của bà mà Chúa đã ban phép lạ. Phải chăng Chúa Cha muốn Đức Kitô làm pháp lạ, theo lời Mẹ Maria cầu xin. Vì thế Công đồng Vat. II đã nói: Trong cuộc đời công khai của Chúa Giêsu, Mẹ Ngài chỉ xuất hiện vào lúc đầu trong tiệc cưới Cana. Mẹ đã động lòng trắc ẩn và nhờ lời thỉnh cầu của Mẹ. Chúa Giêsu đã khai mạc bằng phép lạ của Ngài.
Thực vậy, sau những lời trao đổi giữa hai mẹ con, mà không một ai để ý đến. Khách khứa, thì bận ăn bận nói. Chúa Giêsu đến gần các gia nhân và bảo họ: Hãy múc nước đổ đầy 6 chiếc chum bằng đất vốn đựng nước để ráy. Mỗi chum khoảng từ 60-80 lít. Các gia nhân đã lập tức vâng nghe, không ai trong họ đã phản đối, hay nghĩ thế này thế khác. Sự vâng phục này đã là một dịp tốt đưa đến phép lạ.
Dưới khía cạnh tín lý, biến cố này chứng tỏ rằng Mẹ Maria có một sứ mạng đặc biệt. Sứ mạng này gồm có sự bầu cử và trung gian của Mẹ cho loài người trước tôn nhan Chúa. Thế nhưng, chúng ta có biết chạy đến với Mẹ, nhất là trong những giờ phút tăm tối và u buồn, để xin Mẹ bầu cử và nâng đỡ hay không?

 

TN2-C109: MỘT KIỂU MẪU CỦA SỨ VỤ

Thánh Gioan mô tả Đức Maria như người đã tham gia vào lúc Đức Giêsu khởi đầu sứ vụ của Người: TN2-C109

Thánh Gioan mô tả Đức Maria như người đã tham gia vào lúc Đức Giêsu khởi đầu sứ vụ của Người (ở Cana), và rồi vào cuối sứ vụ ấy (trên núi Canvariô). Vì thế Đức Maria liên kết với toàn bộ sứ vụ của Người. Người ta chỉ cần nhìn vào Tin Mừng để thấy rằng Mẹ luôn có mặt v