Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật TN 28-B Bài 1-50 Người thanh niên giầu có và nước trời

Thứ tư - 10/10/2018 09:44
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật TN 28-B Bài 1-50 Người thanh niên giầu có và nước trời
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật TN 28-B Bài 1-50 Người thanh niên giầu có và nước trời
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật TN 28-B Bài 1-50 Người thanh niên giầu có và nước trời

----------------------------

TN28-B1. Được Gấp Trăm.. 2
TN28-B2. QUAN NIỆM GIÀU NGHÈO TRONG PHÚC ÂM... 4
TN28-B3. NGƯỜI THANH NIÊN GIẦU CÓ VÀ NƯỚC TRỜI 6
TN28-B4. Sự Lựa Chọn. 8
TN28-B5. THANH NIÊN GIÀU CÓ – Lm. VIKINI 9
TN28-B6. SỐNG LỜI CHÚA - CHÚA NHÌN CHÀNG.. 11
TN28-B7. CHIA SẺ- TIỀN CỦA.. 13
TN28-B8. PV / 642- LÒNG NHÂN TỪ.. 16
TN28-B9. PV / 645- QUAN TRỌNG.. 17
TN28-B10. PV / 648- HY SINH.. 19
TN28-B11. SCĐ / 720- THẬP GIÁ.. 21
TN28-B12. SCĐ / 725 - KHO BÁU.. 22
TN28-B13. ĐỂ THEO CHÚA, PHẢI YÊU THƯƠNG GẮN BÓ VỚI NGƯỜI NGHÈO KHÓ, TỘI LỖI 24
TN28-B14. Con đường từ bỏ dẫn tới sự sống. 27
TN28-B15. Ước mơ và hành động. 29
TN28-B16. TIN VÀ YÊU MẾN CHÚA TRÊN HẾT MỌI SỰ.. 32
TN28-B17. TỰ DO ĐỂ YÊU THƯƠNG.. 36
TN28-B18. YÊU CHÚA VÀ YÊU TIỀN.. 38
TN28-B19. THỜI ĐIỂM MÙA CẤY HOA HỒNG.. 40
TN28-B20. Bước theo Chúa Giêsu. 44
TN28-B21. Người công chính Tân Ước. 47
TN28-B22. Bỏ mọi sự theo Chúa. 49
TN28-B23. Không ham mê của cải 50
TN28-B24. Của cải và Nước Trời 52
TN28-B25. Chướng ngại khó vượt qua. 54
TN28-B26. Huyền nhiệm ơn gọi 56
TN28-B27. Kinh tế Tiền bạc Nước Trời 60
TN28-B28. THỜI ĐIỂM NGƯỜI GIẦU NHẤT THẾ GIỚI 62
TN28-B29. LẤY CỦA CẢI TẠM THỜI ĐỔI LẤY KHO TÀNG BỀN VỮNG.. 66
TN28-B30. NGƯỜI THANH NIÊN GIÀU CÓ.. 67
TN28-B31. Chuyện: HÃY DỌN CHỖ Ở CHO ĐỜI SAU.. 70
TN28-B32. Lột bỏ những ảo tưởng. 71
TN28-B33. Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa! 74
TN28-B34. Tôi phải làm gì để được sống đời đời trên nước Thiên đàng?. 82
TN28-B35. Vì tình yêu chúng ta phải làm nhiều hơn nữa. 84
TN28-B36. Những nguy hiểm của tiền bạc của cải. 88
TN28-B37. Lạc đà vào Thiên đàng. 96
TN28-B38. Được gấp trăm lần. 98
TN28-B39. Làm nhiều hơn. 101
TN28-B40. CSTM/231- Tiền của. 103
TN28-B41. SNLC/859 - Dâng hiến. 105
TN28-B42. Khôn ngoan. 106
TN28-B43. Không thể vào Nước Trời ư?. 107
TN28-B44. Chiara Lubich. 109
TN28-B45. Giàu: tốt hay xấu - Gm Arthur Tonne. 111
TN28-B46. NGUY CƠ LÀM NÔ LỆ CHO TIỀN CỦA.. 112
TN28-B47. MẠNH DẠN LÊN ĐƯỜNG THEO LỜI CHÚA MỜI 114
TN28-B48. Ơn trời cứu nguời dưới thế. 118
TN28-B49. ĐẰNG SAU MỌI TÀI SẢN LỚN ĐỀU LÀ TỘI ÁC.. 119
TN28-B50. GIÁ TRỊ CỦA TIỀN.. 121

--------------------------------

 

TN28-B1. Được Gấp Trăm


Suy Niệm

 

Khi đọc bài Tin Mừng trên đây ta nếm được nỗi buồn của Đức Giêsu và của anh nhà giàu. Đức: TN28-B1


Khi đọc bài Tin Mừng trên đây ta nếm được nỗi buồn của Đức Giêsu và của anh nhà giàu. Đức Giêsu buồn vì bị từ chối bởi người mà mình yêu mến. Anh kia buồn vì có sự rạn nứt nơi bản thân. Anh đã phấn khởi gặp Chúa, rồi ra đi đầy muộn phiền.

Thầy Giêsu đòi anh đúng điều anh muốn giữ lại, vì của cải vốn là chỗ dựa của đời anh.

Anh sẵn sàng làm mọi điều Thầy đòi hỏi, trừ việc bỏ chỗ dựa này.

Bây giờ anh thấy rõ hơn mình nô lệ cho điều gì. Tiếc thay anh không có can đảm ra khỏi sự nô lệ này dù anh vẫn khát khao sự sống đời đời.

Bi kịch của anh cũng là của chúng ta.

Ai trong chúng ta cũng từng bị giằng co giữa ước mơ bay cao và sự kéo ghì của vật chất.

Của cải vật chất có sức hấp dẫn mãnh liệt. Tôi làm chủ nó, nhưng sau đó nó lại làm chủ tôi và trở thành thịt xương mà tôi không thể dứt bỏ.

Không chắc người giàu này sẽ bị luận phạt, nhưng chắc chắn anh ta khó hạnh phúc. Hạnh phúc chỉ đến với người dám sống theo ý Chúa.

Người có của khó vào Nước Thiên Chúa biết bao!

Vào thời Đức Giêsu, giàu có được coi là một phúc lành. Vậy mà Ngài lại coi đây là một cản trở nguy hiểm.

Của cải dễ làm người ta khép kín trước Thiên Chúa và nỡ tâm chà đạp lên quyền lợi anh em.

Tệ nạn tham nhũng, hối lộ ở Châu Á là một thí dụ về nguy hiểm của tiền bạc.

Đức Giêsu và các môn đệ đã sống nghèo, sống như những người lữ hành, không chỗ cậy dựa, để tín thác vào Cha và dễ dàng đến với anh em.

Theo Đức Giêsu là chấp nhận tay trắng, bấp bênh. Nhưng đừng quên theo Ngài cũng là trở nên giàu có.

Không phải sự giàu có do ích kỷ giữ lại, nhưng là sự giàu có do mở ra trao hiến.

Không phải sự giàu có do tìm kiếm chiếm đoạt, nhưng là sự giàu có đến như một quà tặng biếu không.

Theo Ngài không phải chỉ là bỏ nhà cửa, ruộng vườn, bỏ những người thân yêu, bỏ đến cả mạng sống. Theo Ngài còn là được gấp trăm ngay từ đời này, và nhất là đời sống vĩnh cửu mai hậu.

Khi Phêrô ra khỏi hồ Galilê, với nghề đánh cá, ông được biết những biển khơi mênh mông hơn nhiều. Khi Phêrô bỏ lại cha mẹ, vợ con, ông đứng đầu một cộng đoàn đông đảo là Hội Thánh.

Chắc Têrêxa Hài Đồng không ngờ mình trở nên Thánh Sư.

Chắc Têrêxa Calcutta không ngờ đám táng của mình sẽ có cả triệu người tham dự.

Theo Đức Giêsu, ta sẽ được lại cả những điều đã mất. Cái được quan trọng nhất là được Đức Giêsu (x. Pl 3,8).

Gợi Ý Chia Sẻ

Bạn nghĩ gì về giá trị của tiền bạc, của cải? Đâu là thái độ cần có trước những cạm bẫy của tiện nghi vật chất đang mời mọc chúng ta?

Theo Chúa trong tư cách là một Kitô hữu đòi hỏi ta phải từ bỏ nhiều. Bạn có thấy mình được lại điều gì không? Bạn có khi nào được gấp trăm so với điều đã mất không?

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu, giàu sang, danh vọng, khoái lạc là những điều hấp dẫn chúng con. Chúng trói buộc chúng con và không cho chúng con tự do ngước lên cao để sống cho những giá trị tốt đẹp hơn.

Xin giải phóng chúng con khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất, nhờ cảm nghiệm được phần nào sự phong phú của kho tàng trên trời.

Ước gì chúng con mau mắn và vui tươi bán tất cả những gì chúng con có, để mua được viên ngọc quý là Nước Trời.

Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng trước những lời mời gọi của Chúa, không bao giờ ngoảnh mặt để tránh cái nhìn yêu thương Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen.

--------------------------------

 

TN28-B2. QUAN NIỆM GIÀU NGHÈO TRONG PHÚC ÂM


- Lm Trần Bình Trọng

 

Sứ điệp Tin Mừng kêu gọi ta phải minh định lại những giá trị ưu tiên cho cuộc sống. Trong Phúc: TN28-B2


Sứ điệp Tin Mừng kêu gọi ta phải minh định lại những giá trị ưu tiên cho cuộc sống. Trong Phúc âm Chúa dạy các tông đồ những giá trị quan trọng cho việc thiết lập và mở mang nước Chúa. Cái bậc thang giá trị của người Ki-tô giáo khác với cái bậc thang giá trị theo quan niệm thế tục. Trong cái bậc thang giá trị của người Ki-tô giáo thì những giá trị vật chất phải nhường chỗ cho những giá trị tinh thần, và những giá trị tinh thần phải nhường chỗ cho những giá trị thiêng liêng.

Tác giả Bài trích Sách Khôn ngoan hôm nay nhìn thấy những giá trị đích thực là sự khôn ngoan của Chúa ban. Sự khôn ngoan đó là việc chấp nhận có Đấng cao cả quyền thế, Đấng là nguồn gốc mọi sự vật, Đấng điều hành những vận chuyển trong trời đất. Còn Bài Phúc âm nhắc nhở cho ta việc làm môn đệ đòi hỏi một đức tin quả quyết và lòng tín thác vững bền. Làm môn đệ đòi hỏi ta phải trả một cái giá nào đó. Người thanh niên trong Phúc âm không muốn trả giá, không muốn mạo hiểm để làm môn đệ. Anh ta muốn giữ của cải để bảo đảm cho cuộc sống vật chất, để phòng thân, và để dưỡng già. Khi Chúa bảo anh ta bán của cải anh có mà cho người nghèo khó rồi theo Chúa thì anh ta sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi vì anh ta có nhiều của cải (Mc 10:22). Của cải đã ràng buộc anh ta lại, không cho phép anh ta đi theo Chúa làm môn đệ.

Thoạt tiên xem ra có vẻ mâu thuẫn về quan niệm giàu nghèo trong Phúc âm. Một đàng Chúa Giê-su cổ võ sự nghèo khó bằng việc cảnh giác các môn đệ phải coi chừng tiền của. Của cải vật chất có thể là cạm bẫy làm che mắt lương tâm và làm cản trở cho bước đường cứu rỗi. Đàng khác Chúa nhận thức rằng nghèo khó làm giảm giá trị đời sống con người, và Chúa dạy ta phải nâng cao mức sống loài người. Tuy nhiên nếu ta xét theo tinh thần nghèo khó mà Phúc âm Thánh Mát-thê-ô nhấn mạnh thì quan niệm giàu nghèo trong phúc âm không còn mâu thuẫn.

Giàu hay nghèo theo tinh thần Phúc âm là tuỳ thuộc vào thái độ của ta đối với của cải vật chất. Do đó một người giàu có về của cải vật chất mà làm giàu cách chính đáng, không để lòng dính bén vào của cải vật chất, mà còn sẵn sàng giúp đỡ người nghèo đói, thì có thể được coi là nghèo túng theo tinh thần Phúc âm. Trái lại một người nghèo xơ xác về của cải vật chất mà cứ mơ tưởng làm giàu và sống sa hoa, thì có thể được coi là giàu có trong ước muốn. Vì thế giàu không phải là một tội, và nghèo cũng không phải là một nhân đức. Giàu hay nghèo tự nó không phải là điều dữ. Tuy nhiên nếu người giàu coi của cải thế gian là cùng đích là đi sai đường lối Phúc âm. Và nếu người nghèo vì lười biếng không chịu làm việc hoặc nghèo vì bài bạc thì cũng là đi sai đường lối Thánh kinh.

Chúa tạo dựng loài người với những nhu cầu thể chất để giúp cho việc sinh tồn và phát triển đời sống. Người Ki-tô giáo cần nhớ rằng của cải vật chất có thể làm trở ngại cho đời sống thiêng liêng và làm cản trở phần rỗi linh hồn. Thái độ của người công giáo đối của cải là thái độ biết ơn: biết ơn Chúa là Đấng đã ban phát mọi sự để mà chia sẻ. Mỗi người Ki-tô giáo dù giàu hay nghèo, đi tu hay sống ngoài đời đều phải cố gắng sống theo tinh thần phúc âm nghĩa là không để lòng trí dính bén vào của cải trần thế.

Trải qua suốt dòng lịch sử Giáo hội, nhiều người Ki-tô giáo đã sống theo lời Chúa dạy một cách sát thực. Họ tự nguyện dâng lời khấn khó nghèo và để của cải vật chất làm của chung. Không phải ai cũng khấn đức khó nghèo được. Tuy nhiên ai cũng có thể sống tinh thần nghèo khó của Phúc âm, nghĩa là xử dụng tiền của, nhưng không để lòng trí dính bén vào của cải trần thế, không coi của cải là cùng đích của đời sống, nhưng chỉ là phương tiện giúp ta sống đời trần thế. Hôm nay thiết tưởng mỗi người nên tự xét xem có cái gì đã ràng buộc ta trên đường theo Chúa, cái gì đã làm cản trở cho mối liên hệ giữa Chúa và mỗi người ?

--------------------------------

 

TN28-B3. NGƯỜI THANH NIÊN GIẦU CÓ VÀ NƯỚC TRỜI


- Lm. Giuse Nguyễn Hưng Lợi

 

Đọc Tin mừng của Chúa Giêsu người ta bắt gặp nhiều cảnh nửa khóc nửa cười: có những câu: TN28-B3


Đọc Tin mừng của Chúa Giêsu người ta bắt gặp nhiều cảnh nửa khóc nửa cười: có những câu chuyện xem ra ứa nước mắt, có những vụ việc ngộ nghĩnh và nực cười. Chúa Giêsu luôn dạy dỗ con người bằng chính những câu chuyện, những dụ ngôn, những sự việc xẩy ra trong xã hội thực tế bao quanh con người. Đoạn Tin Mừng Giáo Hội trích đọc trong thánh lễ sáng nay: “Tiền của là một cản trở cho con người đi vào Nước Trời”. Đây là một bài học thực tế của cuộc sống con người.

CÁI TRỚ TRÊU CỦA CÂU CHUYỆN:

Người thanh niên tin vào Chúa, nên anh ta mới tới xin Chúa chỉ bảo cho anh biết anh phải làm gì để đạt được đời sống viên mãn, đời sống trường cửu. Đây là câu vấn nạn hết sức chân thành của anh, chứ không phải để bắt bẻ, để giăng bẫy Chúa Giêsu. Một câu hỏi phát xuất từ đáy tâm hồn của người thanh niên giầu có vì anh đã dùng một danh xưng chỉ dành riêng cho Thiên Chúa. Biết được lòng thành và thiện chí của anh, Chúa Giêsu đã đưa anh ta về các giới răn như chớ giết người, cớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thảo kính cha mẹ (Mc 10, 19). Người thanh niên giầu có qủa thực đã thực hiện những qui luật thông thường dành cho mọi người. Anh trả lời hết sức thành thật với Chúa rằng anh ta đã giữ tất cả những điều ấy ngay từ hồi anh ta còn nhỏ tuổi.Chính vì thế, sau khi anh ta trả lời với Chúa như trên, Tin Mừng thánh Marcô viết:Chúa Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và chạnh lòng thương. Anh ta quả đã nói rất thật với Chúa và nếu giả như anh ta nói dối, giả hình, giả bộ, hẳn Đức Giêsu đã không có thái độ như trên. Chúa yêu anh, thương tấm lòng thành của anh ta, nên Chúa nói với anh, khuyên anh muốn nên trọn lành, muốn đạt được nước Thiên Chúa, anh ta hãy về bán tất cả những gì anh đang có, phân phát cho người nghèo khó và rồi đi theo Đức Giêsu (Mc 10, 21). Và đây là điều duy nhất, căn bản, cốt thiết anh ta còn thiếu để được hạnh phúc đời đời. Nhưng cái trớ trêu ở đây là người thanh niên giầu có đã không làm nổi, đã không có can đảm để bán gia tài anh đang có để được sống đời đời.Tin Mừng viết một cách dí dỏm và ứa nước mắt cho những ai có lòng tin, có lòng quảng đại: “Anh ta sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi” (Mc 10, 22). Anh thanh niên đã không muốn mất gia tài, không muốn chia sẻ với người nghèo. Thánh Marcô nhấn mạnh: “Vì anh ta có nhiều của cải” (Mc 10, 22).

QUAN NIỆM CỦA CHÚA GIÊSU VỀ CỦA CẢI:

Qua cuộc đối thoại của Chúa với người thanh niên giầu có. Chúa Giêsu muốn chỉ ra rằng việc tuân giữ lề luật không thôi, chưa đủ đảm bảo cho ơn phần rỗi của con người. Muốn được ơn cứu rỗi phải chia sẻ với những người nghèo khó để được phần thưởng trên trời và bước theo Chúa Giêsu. Nói cách khác, đối với Chúa phải sống tin yêu, phó thác hoàn toàn vào quyền năng của Thiên Chúa và yêu thương tha nhân, yêu thương người nghèo bằng cách cho đi những gì mình có cho dù vật chất hay tinh thần. Chúa Giêsu không khuyên chúng ta coi thường của cải, nhưng Ngài khuyến cáo vật chất, của cải có thể là một cản trở trên con đường đi vào nước Thiên Chúa nếu nó không được dùng để phục vụ tha nhân. Dùng của cải không đúng, nó sẽ trở thành ích kỷ, nguồn gốc của mọi bất chính, phô trương, khoe khoang. Tiền tài, của cải có thể trở thành sự dữ khi nó khi nó làm cho con người khép kín con tim lại để hưởng thụ, hẹp hòi, thiển cận và ích kỷ. Của cải không dùng đúng cách, nó sẽ ngăn cản ta sống yêu thương và quảng đại. Chúa mời gọi người giầu có về bán của cải, chia sẻ cho người nghèo và đi theo Chúa. Đây là lời mời có tính cách mạng, biến đổi con tim, biến đổi lòng người, biến đổi nhân loại. Muốn theo Chúa Giêsu, con người phải có can đảm từ bỏ: tội lỗi, tính ích kỷ, lối sống phản Tin Mừng, sống gắn bó, phó thác vào Chúa và từ bỏ ngay chính cả mạng sống mình. “Ai muốn theo Ta hãy từ bỏ mình, vác thập giá của mình mà theo Ta”. Khôn ngoan đích thực (bài đọc I) chính là tin Chúa và đi theo Ngài.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết từ bỏ tất cả mà sống quảng đại, tin tưởng vào Chúa và quyết tâm chọn Chúa, đi theo Chúa.

GỢI Ý CHIA SẺ:

1. Bạn nghĩ sao về câu nói của người thanh niên giầu có: “Những điều ấy con đã giữ ngay từ hồi còn nhỏ?”.

2. Bạn cảm nghiệm thế nào về câu nói của thánh Marcô: “Vì anh ta có nhiều của cải?”.

--------------------------------

 

TN28-B4. Sự Lựa Chọn

 

Cách đây một vài năm, Sir Kenneth Clark người Anh làm đầu chương trình trên TV "Nền Văn: TN28-B4


Cách đây một vài năm, Sir Kenneth Clark người Anh làm đầu chương trình trên TV "Nền Văn Hóa" nổi danh khắp thế giới. Clark theo chủ nghĩa nhân bản, không cho tôn giáo là việc quan trọng. Điều này không có nghĩa rằng ông khinh khi việc theo đạo hoặc lãnh đạm việc thờ phượng. Ngược lại, ông còn nói một vài nét đặc biệt của việc theo đạo. Một hôm, tại nhà thờ San Lorenzo ông đã lãnh nhận được một cảm nghiệm. Ông viết: "Trong một vài phút, cả người tôi như được soi sáng với một niềm vui thiên đàng mà còn hơn tất cả những cảm giác mà tôi đã từng trải qua."

Khi nói về cảm tưởng đó, Clark đối diện với một câu hỏi: "Tôi phải làm gì với cái ơn đó?" Công khai, ông không phải là người theo đạo. Nếu ông tự nhiên trở thành một người theo đạo, thì gia đình ông và bạn bè ông sẽ nghĩ rằng ông đã dẫm vào chỗ lầm lạc. Và như thế, Clark đã lựa chọn không làm một cái gì hết với cảm tưởng mà ông đã lãnh nhận được. Ông hoàn toàn quay lưng lại trong vấn đề đó.

Câu truyện của Sir Kenneth Clark mang một ý nghĩa giống như câu truyện về người thanh niên giàu có trong bài Phúc Âm hôm nay.

Giống như người thanh niên giàu có, Kenneth là một người rất tốt, Kenneth tìm thấy một hấp dẫn ở nơi Chúa Giêsu một cách không thể ngờ được, Kenneth đã phải đương đầu với câu hỏi thật khó khăn để tìm được câu trả lời: Tôi phải làm gì?

Giống như người thanh niên giàu có, Sir Kenneth đã nghĩ đến cái giá phải trả nếu ông chọn theo Chúa Giêsu, nhưng ông đã từ chối ơn Chúa..

Sự hưởng ứng của người thanh niên giàu có và Sir Kenneth nhắc nhớ chúng ta dụ ngôn người gieo hạt giống. Đặc biệt là phần những hạt giống rơi trên vệ đường.

Chúa Giêsu đã giải thích rằng những hạt giống rơi trên vệ đường tượng trưng cho những người đón nhận lời Chúa, nhưng để cho quỉ dữ lấy đi trước khi nó đâm rễ vào cuộc đời của họ (Mc 4,15).

Hai câu truyện trên rất thích hợp với chúng ta bởi vì nó rất thực tế. Chúng diễn tả con người ngày nay cũng đang phải chiến đấu giữa những sự lựa chọn.

Người thanh niên giàu có trong Phúc Âm đã bị của cải thế gian làm cho lù mờ lời mời gọi của Chúa Giêsu. Cũng như thế, Sir Kenneth đã lựa chọn làm hài lòng gia đình và bạn bè hơn là theo Chúa. Cả hai người đều chạy theo vui thú thế gian thay vì kho tàng trên trời.

Điều này dẫn chúng ta đến con người của chúng ta. Sự ưu tiên của chúng ta là cái gì? Kho tàng thế gian quan trọng hơn hay là kho tàng đời sau?

Nếu sự ưu tiên của chúng ta là thế gian, thì chúng ta phải làm thế nào để đổi mới? Chúng ta phải làm sao để không đưa đến hậu quả giống như người thanh niên trong Phúc Âm? Vậy, chúng ta hãy cầu nguyện và nài xin ơn khôn ngoan để có thể nhìn ra những sự giả trá của thế gian mà không chạy theo chúng.

Bài đọc thứ hai nhắc nhở chúng ta rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ phải tính sổ về cuộc đời của chúng ta với Chúa. Thiên Chúa sẽ bắt chúng ta phải chịu trách nhiệm về những quyết định mà chúng ta làm. Ngài sẽ bắt chúng ta trả lời về những hành vi của quyết định của chúng ta.

Nói một cách khác, sự lựa chọn mà người thanh niên đã đương đầu thì chúng ta cũng vậy. Giống như họ, chúng ta phải làm một quyết định. Quyết định này sẽ giúp chúng ta định rõ không phải sự hạnh phúc thế gian mà thôi, nhưng là hạnh phúc vĩnh cửu.

--------------------------------

 

TN28-B5. THANH NIÊN GIÀU CÓ – Lm. VIKINI

 

Hình ảnh nổi bật nhất trong Tin mừng hôm nay là anh thanh niên giàu có. Anh rất thán phục: TN28-B5


Hình ảnh nổi bật nhất trong Tin mừng hôm nay là anh thanh niên giàu có. Anh rất thán phục Đức Giêsu, nên anh đã chạy đến, quỳ xuống trước mặt Người và thưa nhiều điều:

Điều thứ nhất anh thưa: Thầy là người nhân hậu. Chắc hẳn anh vừa thấy Chúa thương mến các trẻ em rất đặc biệt, và nhiều lần anh đã thấy Chúa cứu chữa bao nhiêu người tàn tật, đau ốm. Lòng nhân hậu của Người khiến anh xúc động cảm phục.

Điều thứ hai anh thưa với Đức Giêsu: Tôi phải làm gì để hưởng sự sống đời đời làm gia nghiệp ? Đây là vấn đề làm anh quan tâm lo lắng rất nhiều. Nỗi khắc khoải này, không phải của riêng anh mà của chung cả nhân loại. Trước những cái chết của ông bà, cha mẹ, những người thân yêu, nhất là những cái chết của những bạn trẻ như anh, không ai có thể cầm được nước mắt. Con người đành chịu bó tay, và người ta lo sao cho mau chóng bó xác lại, đóng quan tài cho chặt, đào hố cho sâu, chôn dưới lòng đất cho chắc để khỏi phải ngửi những mùi hôi tanh thối tha. Cuộc đời con người chỉ có thế là hết ư ? Thật vô lý bao nhiêu người đã kêu lên: Vô lý ! Anh thanh niên đang tuổi thắc mắc, đã không chịu nổi cái vô lý đó, nên anh tìm đến với Đức Giêsu. Anh tin Người sẽ giúp anh thoát khỏi cơn khủng hoảng vô lý này. Người hỏi anh có giữ các điều răn không ? Anh mau lẹ dứt khoát đáp: “Thưa, tất cả những điều đó tôi đã giữ từ nhỏ”. Anh nghĩ chắc ăn rồi: mình sẽ được sống đời đời và anh vui mừng nhìn cặp mắt đầy yêu thương của Đức Giêsu.

Không ngờ, Người lại bảo: “Anh chỉ còn thiếu một điều là hãy về bán những gì anh có mà bố thí cho người nghèo, anh sẽ được kho tàng trên trời. Sau đó, hãy đến theo Tôi”.

Nghe thế, niềm vui phựt tắt “Anh buồn rầu bỏ đi vì anh có nhiều của cải”.

Thật sững sờ: các môn đệ sững sờ, dân chúng sững sờ. Họ tiếc: Sao Người không chiêu mộ chàng thanh niên giàu đó làm môn đệ có phải sướng không ? Còn Đức Giêsu, Người thương tiếc anh và những kẻ giàu có: “Người rảo mắt nhìn chung quanh và nói: Những người có của mà vào nước Thiên Chúa, thật khó biết bao !… Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào nước Thiên Chúa”.

Đức Giêsu đã nhiều lần ví những người giàu như ông phú hộ tích trữ thóc lúa để ăn chơi thỏa thích. Hay như ông phú hộ ngày ngày yến tiệc linh đình, không để ý đến Lagiarô đói khổ thèm được mấy thứ rơi từ bàn ăn rơi xuống, vẫn không được (Lc. 12, 16-21. 16, 19-26).

Những hạng phú hộ như thế ngày nay xuất hiện khắp nơi: như Onessis nhà tỷ phú Hy lạp nổi tiếng nhất thế giới, chỉ lo ăn chơi, cưới hai bà vợ, có hai con, cả gia đình sống bất hòa, bất chính, ly dị nhau. Đứa con trai chết vì tai nạn máy bay, con gái ghen ghét bà mẹ ghẻ Jacqueline.

Ông Khasuri, nhà tỷ phú Nhật nổi tiếng thứ nhì thế giới, mỗi ngày tiêu xài 300.000 đôla. Ông mua một bức họa của Van Goh có 7 bông hoa hướng dương với giá 35 triệu đôla. Báo chí thế giới cho là một bỉ ổi đối với người nghèo. Còn bà vợ đã ly dị đòi bồi thường 2 tỷ 500 triệu đôla.

Thiên Chúa bảo các ông phú hộ đó: “Đồ ngốc, nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng sống ngươi” (Lc. 12, 20). Khi các ông ấy ở dưới âm phủ, đã ngước mắt lên kêu: “Ở đây con bị thiêu đốt khổ lắm” thì Abraham cũng chỉ đáp lại: “Con ơi, hãy nhớ lại, suốt đời con đã được sướng rồi, bây giờ, phải chịu cực khổ thế là phải rồi” (Lc. 16, 23-25).

Tiếc thay, nếu các ông phú hộ và tỷ phú đó, khi còn sống đã biết chia sẻ cuộc sống giàu có của các ông cho những người nghèo, những người đau khổ, thì khi chết, chắc chắn các ông sẽ được những người hưởng hạnh phúc ngàn thu chia sẻ hạnh phúc của họ cho các ông rồi, đâu còn để các ông cực khổ rên xiết như vậy.

Đoạn Tin mừng Chúa nhật này chỉ cho chúng ta thấy rõ ba điều để được sống đời đời: một là giữ giới răn Chúa, hai là chia sẻ những gì ta có cho người nghèo khổ, ba là hãy đến theo Đức Giêsu.

Chàng thanh niên Phanxicô con nhà thương gia tơ lụa nổi tiếng thành Assisiô nước Ý, đã được Chúa soi sáng và cảm nghiệm sâu xa lời Chúa nói với chàng thanh niên giàu có trong Tin mừng: “Anh chỉ còn thiếu một điều: Hãy về bán những gì anh có mà bố thí cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Sau đó, hãy đến theo Tôi”. Phanxicô đã bán hết những gì mình có bố thí cho người nghèo và bắt đầu một đời sống theo Chúa: Ăn mặc rách rưới, rảo quanh các đường phố vừa rung chuông vừa rao giảng Tin mừng tình thương của Chúa.

Phanxicô lìa trần ngày 04/10/1226, trên môi thì thầm: khó nghèo, hòa bình, tình thương và hát bài Thánh thi ca tụng Chúa “Xin chúc tụng Ngài, Chúa con ơi, với tất cả tạo vật của Ngài …” (Những người lữ hành trên đường hy vọng, số 23.3)

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã chỉ dẫn con đường hạnh phúc đời đời, xin cho chúng con trung thành theo đường lối khôn ngoan thánh thiện Chúa dạy, luôn giữ giới răn Chúa, thương yêu chia sẻ cho người nghèo khổ hơn con và nhiệt tâm loan báo Tin mừng.

--------------------------------

 

TN28-B6. SỐNG LỜI CHÚA - CHÚA NHÌN CHÀNG

 

Qua đoạn Tin mừng hôm nay, có một chi tiết đáng cho chúng ta ghi nhận, đó là sau khi chàng thanh: TN28-B6


Qua đoạn Tin mừng hôm nay, có một chi tiết đáng cho chúng ta ghi nhận, đó là sau khi chàng thanh niên đến hỏi Chúa Giêsu:

- Thưa Thày nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời?

Chúa Giêsu trả lời:

- Hẳn anh đã biết các điều răn: chờ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ ám hại ai, hãy thảo kính cha mẹ.

Anh ta nói:

- Thưa Thày, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ.

Bấy giờ, Chúa Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến.

Phải, Chúa Giêsu nhìn chàng và yêu mến chàng. Thế nhưng, đâu là điều đã làm cho Chúa Giêsu yêu  mến ?

Theo tôi nghĩ, điều làm cho Chúa Giêsu yêu mến không phải là sự trọn lành tương đối mà chàng đã đạt được ngay từ hồi còn nhỏ, đó là tuân giữ các điều răn của Ngài, nhưng là sự khắc khoải muốn được vươn lên, là sự cầu tiến của một tâm hồn thấy mình chưa được trọn lành, và chưa được thỏa mãn, là sự băn khoăn trước nhu cầu cần phải làm thêm hơn nữa.

Đó là một tâm hồn cởi mở tự nhận thấy, ít nữa là một cách lu mờ, rằng mình chưa làm gì hết, bao lâu còn có sự phải làm, mình chưa cho gì  cả bao lâu  còn có sự phải cho.

Thế nhưng, sau khi nghe Chúa Giêsu chỉ cho biết điều kiện cần thiết, điều kiện ắt có và đủ để được trở nên trọn lành, đó là hãy trở về, bán hết mọi của cải, làm phúc bố thí cho người nghèo khổ, rồi hãy đến mà theo Chúa…thì chàng đã  hoang mang suy nghĩ, vì đó là một điều kiện cân não đòi buộc chàng phải từ bỏ. Sau đó, chàng đã lưỡng lự phân vân, để rồi cuối cùng chàng đã cúi mặt bỏ đi. Chàng đã không dám liều, không dám đánh đổi tất cả để được theo Chúa, chàng đã không có can đảm để hiến dâng trọn vẹn cho Chúa.

Phúc âm còn ghi rõ: sở dĩ như vậy vì chàng có nhiều sản nghiệp. Tiền bạc đã cản ngăn bước chân của chàng. Chúng ta cảm thấy tiếc xót cho chàng và cho Giáo hội vì đã mất đi một vị tông đồ nhiều thiện chí.

Rất có thể trong một giờ cầu nguyện sốt sắng nào đó, chúng ta cũng đã cảm thấy khắc khoải  như chàng thanh niên. Chúng ta muốn thoát khỏi sự tầm thường, chúng ta muốn vươn lên, muốn ra khỏi tình trạng nọa lực thiêng liêng và chúng ta đã thành thực thưa lên cùng Chúa:

- Lạy Chúa, xin dạy cho con đường nẻo trọn lành.

Rất có thể trong thinh lặng, Chúa Giêsu cũng đã nhìn chúng ta và đem lòng yêu mến chúng ta. Và rồi sau cùng, Ngài  cũng đưa ra một điều kiện cân não. Dĩ nhiên, Ngài không bảo chúng ta phải bán hết mọi của cải, nhưng Ngài bảo chúng ta  phải từ bỏ ý riêng để theo ý Ngài:

- Ai muốn theo Ta, phải từ bỏ mình.

Ý riêng ấy có thể là một mơ ước, một đam mê hão huyền. Ý riêng ấy có thể là cái chúng ta ưa thích nhưng không được đẹp lòng Chúa…

Rất có thể chúng ta cũng đã phân vân và lưỡng lự, chúng ta cũng đã hoang mang suy nghĩ và rồi cuối cùng chúng ta cũng đã buồn sầu bỏ đi vì cõi lòng chúng ta đã quá quyến luyến với những  thực tại trần gian hay với những ước mơ hão huyền. Chính những cái đó đã cảm bước chân chúng ta tiến đến cùng Chúa.

Vì vậy, muốn theo Chúa, muốn đáp trả lời mời gọi của Ngài, chúng ta phải có can đảm, dám liều, dám đánh đổi tất cả những gì mình đang có và yêu thích để dấn thân vào một cuộc phiêu lưu.

Theo Chúa là phải từ bỏ. Không phải chỉ từ bỏ những của cải vật chất mà thôi, trái lại nhiều khi còn phải từ bỏ cả những khắc khoải của con tim như lời Chúa đã phán dạy:

- Ai muốn theo Ta, phải từ bỏ mình,vác thập giá mình hằng ngày mà theo Ta.

Xin cho con biết quảng đại và trung thành theo Chúa dù có gặp phải những gian nan thử thách trên bước đường tiến đến cùng Chúa.

--------------------------------

 

TN28-B7. CHIA SẺ- TIỀN CỦA

 

Có một người giàu có kia thường đến xưng tội với thánh Philipphê Nêri. Ông có nhiều tiền: TN28-B7 FB, Web


Có một người giàu có kia thường đến xưng tội với thánh Philipphê Nêri. Ông có nhiều tiền của, có thiện chí, nhưng ông vẫn cảm thấy mình không đạt được sự tiến bộ nào trên đường thiêng liêng. Từ chán nản đến thất vọng, cuối cùng ông bỏ cuộc và không trở lại xưng tội với thánh nhân nữa.

Thấy ông đã lâu không đến xưng tội, thánh nhân tìm đến nhà ông để gặp ông. Sau một hồi trò truyện, ngài nhìn lên cây thánh giá treo trên tường, ngài cân nhắc độ cao của thánh giá rồi đề nghị với người đàn ông giàu có: “Ông là người cao lớn, ông thử với coi tới thánh giá không”. Ông đứng dậy giơ cánh tay lên cố với nhưng không thể nào chạm tới Chúa Giêsu trên thánh giá. Bấy giờ thánh Philipphê dùng hết sức đẩy cái hòm tiền của người giàu đến bên cạnh ông và bảo ông hãy đứng lên trên cái hòm tiền để với tới cây thánh giá. Ông làm theo ý thánh nhân và sờ được Chúa Giêsu trên thánh giá. Sau đó ngài nói với ông: “Để có thể nắm lấy được Chúa Giêsu, để có thể tiến bộ trên đường thiêng liêng, chúng ta cần phải đứng trên tiền bạc của cải”.

Câu truyện trên phần nào tương tựa như câu truyện trong bài Tin Mừng. Một thanh niên giàu có đến hỏi Chúa Giêsu: làm sao vừa có được đời sống giàu sang sung sướng lại vừa được sống đời đời ? Chúa thông cảm, nhìn anh một cách trìu mến, vì thấy anh là một thanh niên mà đã biết nghĩ đến đời sống trọn lành, đã biết lo lắng cho cuộc đời mai sau.

Sở dĩ anh hỏi Chúa Giêsu như vậy là vì anh muốn làm môn đệ của Chúa. Anh nghĩ anh đã giữ được sáu điều răn của Chúa rồi: không giết người, không ngoại tình, không trộm cắp, không làm chứng gian, không lường gạt ai, không bất hiếu với cha mẹ. Vậy anh còn thiếu điều gì nữa ? Chúa bảo anh hãy về bán hết của cải, không phải để cất giấu dành dụm, nhưng là đem chia sẻ cho người nghèo. Đối với Chúa, đó là điều kiện cho riêng anh để được trọn lành và làm môn đệ của Ngài. Nhưng điều kiện này anh lại không chấp nhận được vì anh có nhiều của cải, nên anh buồn bã rút lui. Đại bàng muốn cất cánh lên mây xanh, nhưng đã bị xiềng xích. Của cải vật chất đã xiềng anh ta lại mất rồi. Rõ ràng giữa Chúa và của cải, giữa đời sống trọn lành và tiền của, anh đã chọn của cải, chọn tiền của.

Qua trường hợp anh thanh niên này, Chúa Giêsu nghĩ tới tất cả những người bị xiềng xích như anh, nên Chúa nói với các môn đệ: “Các con ơi, vào được nước Thiên Chúa thật khó biết bao ! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào nước Thiên Chúa”. Chúa nói đến nỗi khó chung của mọi người để vào nước Thiên Chúa rồi mới nói đến nỗi khó đặc biệt của người giàu. Đây chỉ là một kiểu nói sánh ví thôi, để chỉ một việc rất khó thực hiện, như những câu nói của Việt Nam: “Lấy đá vá trời”, “Tát bể đông cũng cạn”. Đây là kiểu nói nhấn mạnh để in sâu vào tâm trí người nghe và làm nổi bật nỗi khó của người giàu. Tại sao có nhiều của cải, có nhiều tiền của lại khó vào nước trời ?

Ai ai cũng công nhận rằng: của cải cần thiết cho đời sống con người. Của cải sẽ đem lại cho con người nhiều hạnh phúc hơn. Cả tây phương lẫn đông phương đều có chung quan niệm: bao tử đi trước, đầu óc theo sau; có thực mới vực được đạo; hoặc cần phải ăn trước đã, kế đến mới suy tư, triết lý. Tiền của cần thiết như thế nên Chúa Giêsu không bao giờ lên án tiền của hay người có tiền của, tức là người giàu. Ngài biết con người cần phải có tiền của để sống xứng đáng với cuộc sống của mình. Ngài biết “đồng tiền liền với khúc ruột”, cần có tiền để sống, để giữ đạo nữa. Sự túng thiếu, bần cùng là một sự dữ, loài người không ai muốn, thì Chúa cũng không muốn con cái Ngài phải vướng mắc vàoTuy nhiên, tiền bạc của cải vẫn luôn là con dao hai lưỡi: được sử dụng như một phương tiện, tiền của sẽ giúp cho chúng ta sống đúng với phẩm giá của mình hơn. Trái lại, khi chúng ta chạy theo tiền của như cứu cánh cho cuộc đời mà quên đi những giá trị khác trong cuộc sống, nhất là những giá trị thiêng liêng, tinh thần thì nó sẽ làm cho chúng ta bị phá sản về vật chất cũng như tinh thần. Sự ham mê tiền của dễ làm cho người ta ra đen bạc, khó vào nước trời.

Nói rõ hơn, tiền của tự nó tốt và giúp ích cho con người. Nó chỉ xấu và có hại khi đem sử dụng vào những mục tiêu xấu. Đúng vậy, vì tiền của, người ta có thể đánh mất lý tưởng cuộc đời. Vì tiền của, người ta có thể chà đạp phẩm giá của mình cũng như của người khác.. Vì tiền của, người ta có thể chối bỏ niềm tin. Vì tiền của, người ta có thể phớt lờ luôn cả tiếng lương tâm. Vì tiền của, người ta có thể làm những điều bất chính, tội lỗi… Đó là nguy cơ mà bất cứ ai cũng có thể rơi vào. Và người nào ham mê tiền của đến quên cả Chúa và quên cả anh em, thì đó chính là thứ lạc đà đứng trước lỗ kim, đó chính là người khó vào nước trời.

Anh thanh niên giàu có đã từ chối lời mời gọi của Chúa Giêsu. Anh không dám từ bỏ mọi sự để đi theo làm môn đệ Chúa. Tin Mừng lại cho biết: các tông đồ chính là những người đã đáp lại lời mời gọi ấy. Ông Phêrô đã nói lên điều đó như một niềm hãnh diện: “Còn chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy”. Theo bản văn Tin Mừng Marcô thì ông Phêrô chỉ nêu lên thực trạng đó thôi, ông không đòi hỏi gì và cũng không xin xỏ gì. Nhưng trong Tin Mừng Matthêu thì lại cho biết ý của ông Phêrô muốn hỏi: “Vậy chúng con sẽ được cái gì ?”. Vì thế, nhân dịp này Chúa đã giải đáp một thắc mắc ngấm ngầm trong lòng các môn đệ. Việc các ông tranh giành ngôi thứ với nhau chứng tỏ các ông vẫn băn khoăn về chuyện các ông sẽ được cái gì. Không riêng gì ông Phêrô hay các môn đệ mà người tín hữu nào cũng có lúc thắc mắc như thế: chúng ta đi đạo, chúng ta tin Chúa, chúng ta sẽ được cái gì ?

Chúa Giêsu bảo chúng ta: hãy dùng tiền của và cư xử cách nào để đem lại ích lợi cho cuộc sống hôm nay và đồng thời cũng đầu tư cho cuộc sống vĩnh cửu mai sau nữa. Một phương thế Chúa dạy là: hãy chia sẻ. Chúa không đòi chúng ta phải từ bỏ tất cả để theo Chúa, nhưng Chúa đòi chúng ta phải biết chia sẻ: chúng ta chia sẻ cho người khác một, Chúa sẽ trả cho chúng ta gấp nhiều lần hơn. Bởi vì một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền sinh lợi. Một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa tỏa lan. Một vết dầu thả lỏng là một vết dầu loang. Đôi môi có hé mở mới thu nhận được nhiều nụ cười. Bàn tay có mở rộng trao ban, tâm hồn mới tràn ngập vui sướng. Về mặt thiêng liêng cũng thế, chúng ta cho đi chúng ta sẽ được nhận lại. Chúng ta càng chia sẻ, chúng ta càng nhận lãnh trở lại nhiều hơn, nhất là Chúa sẽ trả lại nhiều hơn cho chúng ta ở đời sau.

--------------------------------

 

TN28-B8. PV / 642- LÒNG NHÂN TỪ

 

Tại sao người thanh niên đã đến với Đức Giêsu ? Một người thanh niên ở vào địa vị của anh ta: TN28-B8


Tại sao người thanh niên đã đến với Đức Giêsu ? Một người thanh niên ở vào địa vị của anh ta hẳn sẽ hạnh phúc nhiều hơn với số phận của mình. Điều gì vẫn còn làm anh phải thắc mắc ? Điều gì còn làm cho tâm hồn anh chưa chai cứng vì của cải ? Chúng ta không biết. Nhưng chúng ta biết chắc người ta có thể trở thành tự mãn đến nỗi họ không còn nghe được sự kêu gọi của một đời sống tốt đẹp hơn. Anh ta hỏi: “Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời ?” Là một thanh niên, anh khao khát hành động. Anh đã nhận thức rằng chỉ có công việc mới đáng kể. Điều này hẳn đã làm Đức Giêsu yêu mến anh ta. Vì khi chúng ta càng già, chúng ta càng kiên định trong công việc.

Và anh đã có một nền tảng vững chắc dưới chân mình. Anh ta có thể nói: “Tôi đã giữ mọi giới răn. Tôi không giết người. Tôi không ăn cắp của ai, hoặc lừa đảo ai. Tôi không phạm tội ngoại tình. Tôi không làm mất danh dự của cha mẹ tôi”.

Ở đây không chút nghi ngờ, anh có một cuộc sống tốt và là một thanh niên đáng kính – một người con mà bất cứ cha mẹ nào cũng phải tự hào. Một kiểu mẫu chăng ? Phải – đến một mức độ nào đó. Khi chúng ta xem xét yêu sách của anh ta về sự cao cả, người ta ít bị thuyết phục hơn. Vậy anh ta không giết người, không trộm cắp, không phạm tội ngoại tình… hay tóm gọn lại, điều anh thanh niên nói là: “Tôi không làm cho ai bị tổn hại” – đây là một tiêu chuẩn phủ định. Và thật ngạc nhiên khi có nhiều người nghĩ rằng đó là tiêu chuẩn cao nhất của đức hạnh.

Chắc chắn chúng ta đang đối diện với một thanh niên tốt, một người có cuốn vở bài học sạch sẽ. Nhưng có phải là một người nổi bật không ? Có phải là một thanh niên đã trải qua gian khổ và đã chứng tỏ được chính mình ? Không, anh ta chỉ đơn giản là không bị thử thách. Nhưng sắp được thử thách. Đức Giêsu nhìn anh với lòng yêu mến. Người đã nhìn thấy những tiềm năng lớn trong anh. Rồi Người đề nghị với anh một quan điểm mới về nhân từ – một quan điểm tích cực – chủ yếu không phải chỉ là tránh điều xấu mà là làm điều tốt. Người nói: “Nếu anh muốn làm điều trọn hảo, anh hãy bán hết những gì anh có mà cho người nghèo – rồi hãy đến theo tôi, và anh sẽ có được một kho tàng trên trời”.

Đức Giêsu muốn giải phóng người thanh niên ấy khỏi lòng ham mê sở hữu và chỉ cho anh con đường chia sẻ thương xót. Nhưng người thanh niên không vươn lên nổi. Vì thế, anh bỏ đi lòng buồn bã.

Tại sao anh ta buồn ? Bởi vì thách đố mà Đức Giêsu xuất phát từ anh ta đã tạo thành một quan điểm về sự cao cả thật lóe sáng trong tâm hồn trẻ trung và quảng đại của anh. Tuy nhiên, cái giá đó quá cao. Vì thế anh ta trở về với đời sống cũ và với những tiện nghi và an toàn cũ. Chắc chắn anh ta sẽ còn tiếp tục mơ đến việc làm một điều gì thật sự đáng giá với cuộc đời mình. Nhưng trong thời gian, giấc mơ ấy sẽ phai nhạt dần.Thật thú vị khi Đức Giêsu để anh ta đi. Người ta từ bỏ của cải rất khó khăn, bởi vì điều ấy có nghĩa là tước đoạt họ khỏi mọi tài sản mà họ phải dựa vào đó như thân thế, sự an toàn và thụ hưởng đời sống. Nhưng đó chính là lý do tại sao các môn đệ của Đức Giêsu phải từ bỏ của cải. Cốt lõi của đức tin Kitô giáo là đặt sự tín thác của con người vào Thiên Chúa và trông cậy vào Thiên Chúa như là suối nguồn duy nhất cho sự an toàn và hạnh phúc.  Khi Đức Giêsu nói: “Hãy đi bán những gì anh có…” Người không có ý nói rằng các môn đệ phải túng thiếu. Đời sống của người nghèo, với khó khăn và đau khổ không được đưa ra như một lý tưởng cho các môn đệ của Đức Kitô. Nhưng mặt khác ước muốn chiếm hữu và tích lũy của cải cũng không được chấp nhận. Giống như người thanh niên, một đôi khi chúng ta cũng mơ đến đời sống của một Kitô hữu chân chính. Chúng ta mơ – nhưng có sẵn sàng hành động không ? Chúng ta chỉ mơ ước những điều ấy mà không nỗ lực thực hiện. Đối với những người nỗ lực thực hiện, phần thưởng sẽ to lớn ngay cả trong đời này bằng những từ ngữ đầy ý nghĩa, tràn đầy và vui mừng – mặc dù phải trải qua những nỗi gian nan và khó khăn. Ngay khi nói với người thanh niên, Đức Giêsu không cho phép chúng ta bằng lòng với một lời giải đáp không đòi hỏi điều tốt nhất trong chúng ta. Một người bạn chân thành là một người bạn buộc chúng ta phải thực hiện giấc mơ đẹp nhất của tuổi thanh xuân. Người bạn ấy thách thức và kéo căng chúng ta đến giới hạn của khả năng chúng ta và vượt qua nó, để sau đó, chúng ta sẽ có những tiêu chuẩn mới qua đó tự phán đoán chính mình.

--------------------------------

 

TN28-B9. PV / 645- QUAN TRỌNG

 

Người thanh niên hỏi Đức Giêsu: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để thừa hưởng sự sống đời đời: TN28-B9


Người thanh niên hỏi Đức Giêsu: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để thừa hưởng sự sống đời đời ?” Rõ ràng là anh ta đã hỏi một câu hỏi khác, nếu không hỏi Đức Giêsu thì cũng đã hỏi một người khác. Câu hỏi đó là: Mục đích của đời này là gì ? Câu trả lời là: để có được sự sống đời đời.

Đấy là hai câu hỏi quan trọng nhất trong cuộc đời. hầu hết chúng ta cũng đã hỏi như thế khi chúng ta còn trẻ. Có lẽ chúng ta không còn hỏi những câu hỏi đó nữa ? Hiện nay chúng ta đang ở trên chuyến tàu hỏa của đời sống, được nó đưa về phía trước không thể lay chuyển được, và dường như với một tốc độ ngày càng tăng dần, nhưng nơi mà con tàu hướng về không còn là giải pháp mà chúng ta muốn biết.

Tại sao lại như thế ? Có thể vì chúng ta quá vướng bận với hành lý, hoặc với những trò chơi hay sự tiêu khiển đến nỗi chúng ta không còn thời gian dành cho những vấn đề như thế ? Hoặc có thể giống như người thanh niên đã đến với Đức Giêsu, chúng ta thấy rằng đặt những câu hỏi như thế quả là nguy hiểm.

Bầu khí chúng ta đang sống không khuyến khích kiểu đặt câu hỏi và suy tư đó. Những vấn đề về tinh thần hiếm khi là chủ đề trong các câu chuyện ở bàn ăn hoặc trong các câu chuyện thân mật giữa bạn bè. Người ta chú trọng nhiều hơn đến việc làm, những vấn đề gia đình, và những giải pháp chính trị và kinh tế trong ngày. Những cuộc tranh luận về các giá trị đạo đức và niềm tin về tâm linh hiếm khi xảy ra. Thật vậy, những đề tài này dù ít hay nhiều cũng là điều cấm kỵ.

Chúng ta là những con người thực tiễn. Chúng ta muốn có những lời giải đáp mà không muốn có vấn đề. Những vấn đề đạo đức và tinh thần là những giải pháp khó khăn. Một nhà phân tâm học người Mỹ đã nói:

“Ở một tầm mức rộng lớn, đời sống chúng ta được dùng để tránh đối đầu với chính mình. Hầu hết những hoạt động hàng ngày của chúng ta làm cho điều đó được dễ dàng. Chúng làm chúng ta xao lãng chính mình và việc suy tư. Chúng ta được trấn an bởi những sự tầm thường”.

Đức Giêsu đã trả lời người thanh niên: “Anh hãy giữ các giới răn”. Và người thanh niên nói: “Tôi đã giữ các giới răn”.

Đối với Đức Giêsu giữ các giới răn chỉ là mức tối thiểu. Người biết rằng người thanh niên này có khả năng nhiều hơn. Thật vậy, anh có khả năng đạt được điều cao cả. Vì thế Người nói với anh: “Nếu anh muốn nên trọn lành, anh hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo rồi hãy đến theo tôi”.

Người thanh niên đã đứng trên bờ vực của một thế giới mới mẻ và lôi cuốn. Tuy nhiên, anh lập tức nhận ra rằng anh không thể bước vào thế giới mới này mà không nói lời giã từ thế giới cũ của anh. Anh ngần ngại. Anh phân vân. Anh nhìn về thế giới cũ ấy và bắt đầu cân nhắc những gì anh đang bỏ lại phía sau. Thình lình anh đã nhận ra  rằng anh không thể làm được điều đó. Có quá nhiều điều trong thế giới cũ mà anh yêu thích và thèm muốn, chính vì thế mà anh từ khước lời mời gọi của Đức Giêsu.

Một số người không muốn bỏ mất dù chỉ một giá trị cũ của họ để có được một giá trị mới. Nếu chúng ta sợ mất đi những lạc thú của thế giới cũ, chúng ta sẽ không bao giờ nếm hưởng những niềm vui của thế giới mới.

Đức Giêsu đòi hỏi nỗ lực tối đa của chúng ta khi Người đòi hỏi người thanh niên. Người không muốn chúng ta bằng lòng với bất kỳ điều gì kém cỏi. Lời thách thức: “Nếu anh muốn nên trọn hảo”, cũng xuất phát từ chính chúng ta. Tuy nhiên, để đảm nhiệm thách thức đó, chúng ta được kêu gọi phải hy sinh. Hy sinh điều gì còn tùy vào mỗi người chúng ta. Chúng ta phải nhìn kỹ tâm hồn mình để biết chúng ta phải từ bỏ điều gì để đáp lại lời kêu gọi ấy.

Sự hiện diện của chúng ta ở đây mỗi Chúa nhật bắt chúng ta phải suy nghĩ về những câu hỏi cao cả ấy. Chúng ta được nhắc nhở đời sống là một cuộc hành hương đến nước trời vĩnh cửu. Chúng ta nghe Lời Chúa và đón tiếp Thánh Thể. Nhưng chúng ta phải nhớ lại rằng sự cứu chuộc luôn luôn là sự thành tựu của Thiên Chúa. Người nào tin vào chính mình sẽ không bao giờ được cứu. Người nào tin vào quyền năng cứu độ và tình yêu cứu thoát của Thiên Chúa mới có thể bước vào ơn cứu độ một cách tự do.

--------------------------------

 

TN28-B10. PV / 648- HY SINH

 

Một ngày nọ, một cậu thiếu niên đến gặp ông nội cậu và xin ông đi câu cá với cậu. Ông nội: TN28-B10


Một ngày nọ, một cậu thiếu niên đến gặp ông nội cậu và xin ông đi câu cá với cậu. Ông nội cậu là một người thợ rèn, liền nói: “Ngay sau khi ông đóng móng cho cặp ngựa này, ông sẽ đi với cháu”.

Cậu bé bắt đầu đi thơ thẩn xung quanh lò rèn. Ông nội báo cho cậu biết đừng sờ vào các móng ngựa bởi vì nó có mấy cái còn rất nóng. Nhưng khi ông vừa quay lưng đi, thì đứa cháu đã cầm lấy một cái. Thấy nóng quá, cậu lập tức buông cho móng ngựa rơi ra và kêu lên một tiếng. Ông nội cậu nghe được tiếng kêu liền hỏi: “Con có bị sao không ?”.

“Không”, cậu bé nói dối.
“Chắc không ?”
“Nhưng nếu cháu đau thì ông có thể giúp cháu”
“Không cháu không sao mà”
“Vậy cháu không bị phỏng chứ ?”
“Không”

“Nếu cháu không sao thì tốt, vậy sao cháu lại buông cái móng ngựa nhanh thế”.

“Cháu đâu cần nhiều thời gian để xem nó.” Cậu bé đáp.

Không cần nhiều thời gian để xem và rồi buông bỏ như câu chuyện của Đức Giêsu cho chúng ta thấy.

Rõ ràng, người thanh niên đến gặp Đức Giêsu vì anh ta thán phục Người – anh ta gọi Người là “Thầy nhân lành”. Có được người thán phục là chuyện dễ nhưng tìm được người muốn hy sinh là chuyện khó. Khi Đức Giêsu yêu cầu anh đem cho mọi người của cải và trở thành môn đệ của Người thì xem ra đó là một hy sinh quá lớn đối với anh. Anh buồn bã bỏ đi. Tại sao buồn ? Bởi vì thách đố mà Đức Giêsu đưa ra cho anh đã tạo thành một quan điểm về sự cao cả thật lóe sáng lên trong tâm trí trẻ trung của anh ta. Anh ta thấy quan điểm này thật hấp dẫn nhưng phải trả giá quá đắt. Anh ta biết điều đó khi quay lưng lại với Đức Giêsu, đồng thời cũng khước từ quan điểm đó. Vì thế anh bỏ đi lòng buồn bã.

Đức Giêsu đã để cho anh đi. Người đã tôn trọng tự do của anh. Không có ích gì khi bắt buộc người ta phải hy sinh. Nếu họ không hy sinh, họ sẽ trở nên nghèo nàn. Nhưng nếu họ tự do đón nhận hy sinh, họ sẽ được phong phú. Con người chủ yếu tốt lành. Nhưng sự tốt lành phải được thức tỉnh và được phát huy nếu họ muốn bước vào vương quốc của tình yêu.

Không phải cái chúng ta nhận làm chúng ta trở nên cao cả mà là cái chúng ta cho đi. Bởi cho đi, chúng ta trưởng thành. Có một nguy cơ là tôn giáo có thể trở thành quá dễ dãi. Mọi tôn giáo lớn đều dạy rằng không có phần thưởng nào không đòi từ bỏ hay trả giá.

Một câu hỏi có lần được gởi đi khắp các trường trung học ở New York hỏi rằng: Bạn thích được như thế nào ? Hai phần ba học sinh đều đáp: “Được nổi tiếng”. Họ không có ý tưởng nào về việc phải cống hiến mình để hoàn thành một công việc.

Trong thâm tâm, mọi người chúng ta khao khát sự tốt lành. Chúng ta có một giấc mơ phải làm một điều gì thật sự có giá trị với cuộc đời mình. Chúng ta biết rằng theo đuổi giấc mơ ấy bao hàm sự hy sinh nhưng cũng đem lại niềm vui to lớn. Chính Thiên Chúa đã đặt khát vọng ấy trong tâm hồn chúng ta.

Đức Giêsu hứa ban một phần thưởng ngay trên đời này cho những ai đi theo Người – phần thưởng của tình bằng hữu, và của một đời sống có mục đích và ý nghĩa. Và thật nghịch lý, không phải là một đời sống dễ dãi dẫn đến sự viên mãn và niềm vui mà là một đời sống của sự hy sinh.

--------------------------------

 

TN28-B11. SCĐ / 720- THẬP GIÁ

 

Hai người con ông Zêbêđê, tức là tông đồ Giacôbê và Gioan, đoán rằng Chúa Giêsu sắp hoàn: TN28-B11


Hai người con ông Zêbêđê, tức là tông đồ Giacôbê và Gioan, đoán rằng Chúa Giêsu sắp hoàn thành sự nghiệp của Ngài, nên đã nhờ mẹ mình dẫn đến Chúa Giêsu để xin Chúa cho họ được hai chỗ ưu tiên trong chính phủ mà họ tưởng Chúa Giêsu sắp thành lập. Điểm đáng lưu ý là họ đến xin như thế ngay sau khi Chúa Giêsu loan báo rằng Ngài sắp bước vào con đường thập giá, mà đây là lần loan báo thứ ba. Họ cũng nghe những lời loan báo ấy chứ, nhưng họ không thèm hiểu ý nghĩa của thập giá là gì. Đầu óc họ cứ bị thôi thúc bởi ham muốn dành cho được những ghế ưu tiên trong Nước Chúa. Thành thử Chúa Giêsu phải nhắc họ: “Các con chẳng hiểu điều các con xin. Các con có uống nổi chén đắng Thầy sắp uống và chịu được phép rửa Thầy sắp chịu không ?” Họ đáp bừa: “Thưa được”. Họ có nghĩ gì đến chén đắng và đến phép rửa gì đâu. Chỉ vì mong Thầy mau chấp thuận cho nên cứ đáp bừa là thưa được. Tóm lại họ chỉ muốn vinh quang chứ không hiểu thập giá. Thái độ ấy của ba mẹ con khiến cho các tông đồ khác phải bực bội.

Nhưng chúng ta chớ vội trách ba mẹ con nhà Zêbêđê ấy, bởi vì nhiều khi chúng ta cũng giống như họ thôi.

Những ước muốn của chúng ta cũng giống như những ước muốn của ba mẹ con Zêbêđê: những lời cầu nguyện của chúng ta cũng giống như những lời xin của họ. Ước muốn suông, cầu nguyện suông thì không bao giờ đạt được. Chúa Giêsu đã từ chối với ba mẹ con ấy, rằng “Việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy thì Thầy không có quyền cho”. Nghĩa là Chúa Giêsu không muốn ban ơn cho những kẻ làm biếng, những người không dám chịu gian khổ. Ơn Chúa và vinh quang Chúa chỉ ban cho những kẻ trước đó đã can đảm trải qua gian nan thử thách. Chính bản thân của Chúa Giêsu, để có thể đến với vinh quang phục sinh thì trước đó phải trải qua con đường gian khổ của thánh giá. Chúa mà còn như thế thì huống chi là loài người chúng ta: không bao giờ có con đường tắt để đến vinh quang, cũng như không bao giờ có phép lạ cho những kẻ không chịu khó vác thánh giá, nói cách bình dân hơn: không trồng cây thì đừng hòng ăn trái.

Bài Tin Mừng hôm nay gồm vào một bài học chính: Phải qua thập giá thì mới có thể đến vinh quang, không thể đốt giai đoạn, không có con đường tắt. Bài Tin Mừng này khiến chúng ta phải xét lại đôi điều trong cuộc sống chúng ta.

Thứ nhất về lời cầu nguyện của chúng ta: Là người có đạo, chắc chắn chúng ta đã cầu nguyện rất nhiều. Trong khi cầu nguyện chúng ta xin Chúa rất nhiều thứ: xin cho hằng ngày dùng đủ, xin cho gia đình hạnh phúc, xin cho con cái ngoan ngoãn, xin được khỏi cảnh túng thiếu, xin cho được qua một cơn tai nạn… Những lời cầu xin ấy chắc chắn là rất thành thực, rất tha thiết. Nhưng thành thật và tha thiết lắm thì cũng chỉ bằng lời cầu xin của ba mẹ con nhà Zêbêđê là cùng. Nhưng Chúa đâu có nhận lời cầu xin của ba mẹ con ấy. Tại sao vậy ? Đó cũng là thắc mắc mà một vài người đã đặt với tôi. Họ nói: Nhiều người không có đạo chẳng cầu xin gì hết mà vẫn giàu có, vẫn hạnh phúc, vẫn thành công; trong khi nhiều người có đạo cầu nguyện cầu xin hoài mà cũng chẳng được gì ! Trước khi phàn nàn, trước khi bất mãn, chúng ta phải tự hỏi lại mình: Phải chăng mình cũng giống như ba mẹ con nhà Zêbêđê chỉ muốn vinh quang mà chẳng muốn gian khổ ? Phải chăng mình đã không chịu cố gắng mà chỉ mong Chúa làm phép lạ ? Phải chăng mình không trông cậy mà chỉ muốn ăn trái. Chúa không phải là một Đấng chỉ biết ban ơn, chỉ làm phép lạ, mà Chúa là Đấng vạch đường chỉ lối, đường lối đúng, đường lối tốt để ai biết đi theo thì sẽ đến được hạnh phúc vinh quang.

Và điểm thứ hai: Đường lối ấy là gì ? Đó là con đường thập giá dẫn đến vinh quang. Như vừa nói trên, chúng ta cầu nguyện nhiều, trước mỗi lần cầu nguyện chúng ta đều làm dấu thánh giá. Thì xin hãy nhớ trước tiên ý nghĩa của cây thánh giá. Trước khi mở miệng xin Chúa một điều gì thì chúng ta hãy xét mình xem chúng ta đã vác thánh giá chưa: Thánh giá là những nỗ lực làm việc, thánh giá là trách nhiệm hàng ngày, thánh giá là phấn đấu, là mồ hôi, là gian lao cực khổ…. Tay chúng ta làm dấu thánh giá trước khi miệng chúng ta mở lời cầu xin. Nhưng nếu xét thấy chúng ta đã chưa chịu vác thánh giá thì chúng ta cũng không nên mong những lời cầu xin của chúng ta được chấp nhận.

Hãy cố gắng vác thánh giá trước đi, nghĩa là hãy cố gắng trước đi với những khả năng của mình – sau đó mới cầu xin, để Chúa thêm ơn bù cho những gì mà sức cố gắng của chúng ta không vươn tới được. Như vậy, mọi việc chúng ta làm đều là hợp tác giữa cố gắng của mình với ơn Chúa giúp. Và có như vậy thì mới có thể thành công.

--------------------------------

 

TN28-B12. SCĐ / 725 - KHO BÁU

 

Kagawa là một tín hữu Kitô Nhật Bản, khi nghe lời Chúa phán: “Hãy đem bán hết gia tài, bố thí: TN28-B12


Kagawa là một tín hữu Kitô Nhật Bản, khi nghe lời Chúa phán: “Hãy đem bán hết gia tài, bố thí cho người nghèo, và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta”, ông liền bán căn nhà tiện nghi sang trọng của mình, đến khu nhà ổ chuột tồi tàn vùng Tokyo. Nơi đây ông chia sẻ của cải cho bất cứ ai cần trợ giúp, ông đi thăm nuôi tù nhân, an ủi giúp đỡ người bệnh, cấp dưỡng cho kẻ nghèo đói… Có một lần, dù lâm bệnh, ông vẫn tiếp tục rao giảng dưới cơn mưa, miệng không ngừng thốt lên: “Thiên Chúa là tình yêu. Ở đâu có tình yêu ở đấy có Thiên Chúa”.

Nhà thần học Wiliam Barclay đã trích dẫn những lời đầy sắc bén của Kagawa như sau: “Chúa ở trong tâm hồn những người hèn mọn nhất. Người hiện diện giữa những kẻ ăn xin. Người nằm chung với những ai bệnh hoạn. Người đứng về phía những kẻ thất nghiệp. Vì thế, ai muốn gặp Thiên Chúa hãy đến thăm tù ngục trước khi tới đền thờ, hãy đến thăm bệnh viện trước khi dự lễ, hãy giúp đỡ người nghèo khổ trước khi đọc Kinh Thánh”.

Người thanh niên trong bài Tin Mừng hôm nay là một con người đạo đức. Anh đã thưa với Đức Giêsu: “Những giới răn ấy, con đã giữ từ thuở nhỏ”. Người đã chăm chú nhìn anh và đem lòng thương mến. Người mời gọi anh tiến thêm một bước nữa: “Hãy đem bán hết gia tài, bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta”. Trong khi người tín hữu Nhật Bản Kagawa mau mắn, vui tươi thực hiện ngay Lời Chúa thì người thanh niên lại sụ nét mặt, buồn rầu bỏ đi vì anh ta có nhiều của cải. Quả thật: “Đồng tiền đi liền khúc ruột”. Có thể nói: “Tiền đã thắng tình”. Lòng ham mê của cải đã thắng tình yêu dành cho Thiên Chúa và tha nhân. Lòng tham đã bóp nghẹt con tim. Tình yêu của anh chưa đủ mạnh để thúc đẩy anh làm điều nên làm và phải làm. Thánh Phaolô cũng có cảm nghiệm ấy khi ngài viết: “Điều tôi muốn, thì tôi không làm, nhưng điều tôi ghét thì tôi lại cứ làm”. Ngài cho đó là tội lỗi trong ta đã hành động, và chỉ có tin tưởng vào Đức Kitô mới giải thoát ta khỏi tình trạng ù lì đó. Tình yêu phát sinh sức mạnh. Thánh Augustinô quả quyết: “Cứ yêu rồi làm điều gì mình muốn”. Tình yêu sẽ thúc đẩy chúng ta phải làm một cái gì đó cụ thể cho anh em, một cái gì đó anh em đang thực sự mong đợi. Chúng ta không thể nói yêu mến Chúa mà lại làm ngơ trước nhu cầu cấp bách của anh em.

“Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Thiên Chúa”. Đây là một kiểu nói Á Đông, diễn tả một việc làm rất khó. Đức Giêsu đã từng tham dự những bữa tiệc sang trọng của người biệt phái giàu có, từng ăn uống tại nhà những người thu thuế lắm tiền, từng chịu ơn những phụ nữ nhân đức nhiều của. Vậy Người chỉ lên án những ai ham mê của cải, coi đồng tiền là chúa tể, làm nô lệ cho nó, để không dám mở tay ra với anh em và quảng đại với công việc của Thiên Chúa.

--------------------------------

 

TN28-B13. ĐỂ THEO CHÚA, PHẢI YÊU THƯƠNG GẮN BÓ VỚI NGƯỜI NGHÈO KHÓ, TỘI LỖI


 – JKN

Câu hỏi gợi ý:

 

Qua cách hành xử, người thanh niên trong bài Tin Mừng này đã chọn của cải trần gian hơn sự sống: TN28-B13


1. Qua cách hành xử, người thanh niên trong bài Tin Mừng này đã chọn của cải trần gian hơn sự sống đời đời. Chọn như thế có khôn ngoan không? Nếu không thì chọn cách nào mới là khôn ngoan?

2. Câu «hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo (…) rồi hãy đến theo tôi». Tại sao Chúa không nói: hãy bán những gì anh có… mà dâng cúng vào đền thờ, hay dâng thật nhiều của lễ toàn thiêu lên Thiên Chúa? Để theo Chúa, phải ưu tiên gắn bó với người nghèo hay với đền thờ, với tổ chức tôn giáo?

3. «Hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời». Kho tàng trên trời là kho tàng nào? Bản chất của nó là gì?

Suy tư gợi ý:

1. Sự chọn lựa khôn ngoan

Qua bài Tin Mừng, Đức Giêsu cho ta thấy muốn được sự sống đời đời, cần có hai điều kiện: một là sống tốt lành về mặt đạo đức hay luân lý, hai là theo Đức Giêsu. Nhưng để theo Đức Giêsu thì trước đó phải «bán đi những gì mình có mà cho người nghèo». Người thanh niên trong bài Tin Mừng hôm nay đã thực hành rất tốt điều kiện thứ nhất, khiến Đức Giêsu «nhìn anh ta và đem lòng yêu mến». Đây là điều kiện tiên quyết nhưng chưa phải là căn bản. Không có điều kiện tiên quyết thì đừng nói tới điều kiện kế tiếp, nhưng muốn đạt mục đích thì điều kiện sau mới là chủ yếu. Vì thế, để được sự sống đời đời, Ngài bảo anh ta: «Anh chỉ thiếu có một điều…», và điều anh ta thiếu là điều kiện thứ hai vừa nêu trên. Điều kiện này, anh ta không dám làm, vì anh ta giàu có.

Anh phải đối diện với một chọn lựa gay go, trong đó, anh chỉ được chọn một trong hai chứ không thể chọn cả hai: hoặc của cải hay sự giàu sang đời này, hoặc sự sống đời đời. Thái độ bỏ đi của anh cho thấy anh đã chọn của cải giàu sang đời này. Lựa chọn đó chứng tỏ rằng anh cho của cải giàu sang đời này có giá trị hơn sự sống đời đời. Anh thà không có sự sống đời đời còn hơn là mất đi những của cải đời này. Đương nhiên anh ta chọn như thế thì anh có thể sẽ được như thế. Nhưng rất có thể anh ta sẽ không đạt được điều mà anh ta tuy muốn nhưng không dám chọn, là sự sống đời đời. Đối với những ai tin vào hạnh phúc đời sau, lựa chọn như anh ta quả là dại dột, vì anh ta đã bỏ cái lớn để lấy cái nhỏ.

2. Cách chọn khôn ngoan: chọn một mà được cả hai

Đứng trước một chọn lựa gay go như trên, Đức Giêsu đã chỉ cho ta một cách lựa chọn mà cuối cùng ta tương đối được nhiều nhất, đó là chọn từ bỏ tất cả để theo Chúa. Vì cuối cùng, ta chẳng những đạt được điều ta chọn lựa, mà còn đạt được cả điều ta từ bỏ, tức điều ta không chọn lựa nữa. Sẵn sàng từ bỏ tất cả mọi loại của cải trần gian (vật chất, tiền bạc, danh vọng, quyền lực, lạc thú…) là một thái độ dứt khoát từ trong nội tâm. Thái độ này là điều kiện tối cần thiết để có được sự sống đời đời. Nhưng sẵn sàng từ bỏ tất cả không có nghĩa là sẽ phải mất tất cả những thứ đó. Trái lại, nếu Chúa muốn, nhất là khi thái độ từ bỏ trên là thái độ quyết liệt, dứt khoát, thì chẳng những ta đạt được sự sống đời đời, mà ta không hề mất đi những thứ mà ta đã sẵn sàng từ bỏ. Nghĩa là khi ta chọn sự sống đời đời và sẵn sàng từ bỏ tất cả mọi thứ khác để được nó, thì ta lại được cả hai thứ: thứ ta chọn và cả thứ ta sẵn sàng từ bỏ nữa.

Thật vậy, Đức Giêsu nói: «Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà ngay bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau». Cụm từ «ngay bây giờ» và «ở đời này» nhấn mạnh niềm hạnh phúc ngay khi còn ở trần gian. Cụm từ «gấp trăm» nói lên niềm hạnh phúc ấy rất cao độ, nhiều hơn nơi người bình thường. Tuy nhiên, cụm từ «cùng với sự ngược đãi» cho thấy sẽ có thời gian mà người chọn kiểu này phải chịu đau khổ, ngược đãi, nghèo khổ, buồn sầu… Nghĩa là một khi đã theo Chúa, thì rất có thể có những thời gian thử thách xen kẽ giữa những thời gian được bình an. Nhưng, ngay cả trong những thử thách, người sẵn sàng từ bỏ mọi sự mà theo Chúa thì vẫn luôn luôn giữ được sự bình an và niềm vui trong tâm hồn. Như thế, ta thấy đây là sự lựa chọn khôn ngoan.

3. Việc theo Chúa và lòng yêu thương người nghèo

Điều kiện thứ hai để đạt được sự sống đời đời là: «Hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi». Như vậy, muốn theo Đức Giêsu, trước tiên phải có lòng yêu thương những người cùng khốn, nghèo khổ, tội lỗi, và phải biểu hiện lòng yêu thương ấy ra thành hành động cụ thể. Họ là loại người mà Đức Giêsu thường hay tự đồng hóa với chính Ngài (x. Mt 25,40.45; 10,42). Họ mới là đối tượng chính trong sứ mạng của Ngài và của những người theo Ngài: «Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn (…) trả lại tự do cho người bị áp bức» (Lc 4,18); «Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi» (Mt 9,13; x. Mc 2,17; Lc 5,32). Một sứ mạng như vậy, nếu không thật lòng yêu thương những người cùng khốn, đau khổ và tội lỗi thì không thể thực hiện hữu hiệu được.

Qua câu Kinh Thánh «Hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo…», ta có thể nhận ra một tiêu chuẩn để xác định ta có phải là những người theo Chúa đích thực hay không. Đó là lòng thông cảm, yêu thương người nghèo khổ, yếu đuối, bị áp bức và người tội lỗi, đồng thời sẵn sàng đứng về phía họ để nâng họ lên, bênh vực họ, tranh đấu cho họ, lên tiếng dùm họ vì họ không có tiếng nói… Còn nếu ta chỉ thích giao du với người giàu, người mạnh, quyền thế, với những kẻ được coi là đạo đức, thánh thiện, đồng thời sẵn sàng vì quyền lợi mình mà theo hùa với những kẻ áp bức, không hề quan tâm hoặc tỏ ra khinh thường người nghèo khổ, bị áp bức, tội lỗi, thì dù ta có làm linh mục, giám mục, hồng y hay giáo hoàng, ta vẫn chẳng phải là những người thật sự theo Chúa. Và việc ta vào được Nước Thiên Chúa - như Đức Giêsu nói - còn khó hơn «con lạc đà chui qua lỗ kim», chính vì ta nghèo nàn tình yêu.

4. Theo Chúa, phải ưu tiên gắn bó với người nghèo khổ

Rất nhiều người tưởng rằng theo Chúa thì chủ yếu và trước tiên là phải gắn bó với nhà thờ, với những lễ nghi tôn giáo, với việc cầu nguyện, v.v… Quan niệm như thế quả không đúng với tinh thần của bài Tin Mừng hôm nay. Đức Giêsu đòi buộc những kẻ theo Ngài phải bán những gì mình có để tặng cho những người nghèo khổ, chứ không phải để dâng cúng vào đền thờ hay dâng những hy lễ toàn thiêu lên Thiên Chúa. Qua câu này, ta khám phá ra rằng: Đức Giêsu muốn những kẻ theo Ngài ưu tiên gắn bó với người nghèo khổ, tội lỗi hơn là gắn bó với đền thờ, với những nghi thức hay tập tục tôn giáo. Thật vậy, bản chất của Kitô giáo không nằm ở trong những lễ nghi tôn giáo, trong việc cầu nguyện, giữ luật lệ cho bằng trong tình yêu thương. Để giữ đạo cho đúng, chúng ta phải nắm thật vững điều này: bản chất của Kitô giáo là tình yêu, chứ không phải là lễ nghi hay luật lệ. Vì bản chất của Thiên Chúa - đối tượng của Kitô giáo - là tình yêu chứ không phải là bất kỳ điều gì khác. Mà đối tượng ưu tiên của tình yêu, theo tinh thần Đức Giêsu, chính là những người bé mọn, nghèo khổ, tội lỗi…

5. Kho tàng trên trời chính là tình yêu trong lòng

Cũng theo câu Tin Mừng ấy, thì có lòng yêu thương những người cùng khốn, đau khổ và tội lỗi, ta mới có được «một kho tàng trên trời». Kho tàng thiêng liêng này chính là tình yêu. Người biết yêu thương những người cùng khổ là người có kho tàng thiêng liêng ấy ở trên trời («trên trời» hiểu theo nghĩa tâm linh chính là ở trong chiều sâu thăm thẳm của nội tâm ta). Trong Nước Trời tức Nước của Tình Yêu, chỉ có loại của cải hay kho tàng thiêng liêng này mới có giá trị, và phải có sẵn một kho tàng lớn lao loại này trong Nước Trời mới có thể vào đó được. Những người ích kỷ, dù là ích kỷ thiêng liêng - tức chỉ lo phần rỗi cho bản thân mình - đều là những người không có kho tàng này ở trên trời. Họ khó mà vào được Nước Trời. Vậy, là người Kitô hữu sáng suốt, chúng ta hãy sắm lấy kho tàng này bằng cách đặc biệt yêu thương và quan tâm cứu giúp những người cùng khổ, bị áp bức bất công, và những người tội lỗi.

CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, xin cho con dám hy sinh tất cả để phục vụ những người đau khổ, nghèo đói, túng thiếu, bệnh tật, và tội lỗi. Đức Giêsu muốn những ai theo Ngài phải thực hiện điều ấy trước đã rồi mới theo Ngài sau. Không thực hiện điều ấy mà đã đòi theo Ngài, con sẽ chỉ là những kẻ theo Ngài giả hiệu. Xin Cha hãy giúp con theo Đức Giêsu thật sự.

--------------------------------

 

TN28-B14. Con đường từ bỏ dẫn tới sự sống


- Gier. Nguyễn Văn Nội

 

Báo chí cũng như truyền hình trong và ngoài nước trong những ngày qua đề cập khá nhiều đến: TN28-B14


Báo chí cũng như truyền hình trong và ngoài nước trong những ngày qua đề cập khá nhiều đến hội nghị kinh tế thế giới vừa diễn ra tại Cancun (Mêhicô). Điểm nổi bật là quan điểm khác xa nhau, thậm chí trái ngược nhau giữa các nước giầu và các nước nghèo về sự phát triển kinh tế và về thương mại giữa các nước. Đó cũng là điều dễ hiểu, vì mỗi người mỗi quốc gia nhìn sự phát triển kinh tế theo nhãn quan riêng của mình. Là người Kitô hữu, chúng ta phải nhìn và đánh gía của cải vật chất như thế nào? theo tiêu chuẩn nào? Thiết nghĩ các bài Thánh Kinh hôm nay có thể soi sáng cho chúng ta trong lãnh vực tế nhị, phức tạp nhưng hết sức thiết thân này của cuộc sống con người.

ĐÓN NHẬN & SỐNG SỨ ĐIỆP LỜI CHÚA

1. Tiền bạc, của cải là con dao hai lưỡi.

Trong một xã hội mà “đồng tiền là tiên, là phật, là sức bật của tuổi trẻ là sức khỏe của tuổi già, là đà thăng tiến xã hội” như ở xã hội Việt Nam ta hiện nay mà nói đến chuyện coi khinh tiền bạc thì hoạ chăng chỉ là những người khùng! Ngay trong lãnh vực tâm linh, cha ông chúng ta cũng đã có câu: “Có thực mới vực được đạo” mà! Thật vậy đối với bất cứ cá nhân cũng như cộng đồng tôn giáo nào thì tiền bạc, của cải cũng là điều hết sức cần thiết và hữu ích. Vì thế không ai chối cãi được sức mạnh và thế lực của đồng tiền. Nhưng chính vì tiền bạc, của cải có sức mạnh và thế lực to lớn dường như vô cùng vô tận nên tiền bạc, của cải cũng đã hủy hoại không biết bao nhiêu con người, gia đình và thậm chí cả xã hội, đất nước. Nhiều người, nhiều gia đình sa đoạ, tan vỡ vì tiền bạc. Nhiều chính quyền đã bị nạn tham nhũng, hối lộ, ăn cắp hay ăn cướp tài sản chung của quốc gia làm mất hết uy tín. Toà án thành phố đang xử phúc thẩm vụ án Năm Cam là một biến cố khiến mọi người phải suy nghĩ: một bị can học không hết tiểu học mà sai khiến được cả những cán bộ cấp cao của chính quyền minh chứng cách hùng hồn rằng tiền bạc, của cải có sức mạnh, đặc biệt là sức mạnh hủy diệt như thế nào. Quả tiền bạc, của cải là con dao hai lưỡi. Nếu chúng ta biết sử dụng tiền bạc, của cải đúng chức năng của nó (là phương tiện) thì tiền bạc, của cải rất có ích cho cá nhân, gia đình và xã hội. Nhưng nếu chúng ta không biết sử dụng tiền bạc, của cải đúng chức năng của nó (là phương tiện), mà lại tôn nó lên thành ông chủ thì tiền bạc của cải sẽ sai khiến, chỉ huy, điều khiển chúng ta và khi ấy chúng ta sẽ trở thành những tên nô lệ khốn khổ của nó. Lúc đó tiền bạc của cải sẽ là một ông chủ tàn ác khốc liệt và không bao giờ chịu ngồi yên.

2. Muốn vào Nước Trời dứt khoát phải sống siêu thoát đối với tiền bạc của cải.

Đức Giêsu đã lấy một hình ảnh rất gần với đời sống người Do Thái để cho thấy những người giầu có khó vào Nước Trời như thế nào: “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giầu vào Nước Thiên Chúa”. Chúng ta biết lỗ kim là một lối ra vào rất hẹp đục giữa những bước tường xây quanh đền thờ Giêsusalem. So sánh như thế, Đức Giêsu chỉ muốn nói với các môn đệ và mọi người rằng: Người giầu có rất khó vào được Nước Thiên Chúa. Chính vì thế mà các môn để mới sững sờ và sửng sốt. Nhưng “khó” chứ không phải là “không thể”. Người giầu muốn vào Nước Trời thì cần đến sự trợ giúp đặc biệt của Thiên Chúa: “Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được” Ở đoạn văn này, Đức Giêsu không nói vì sao mà người giầu có khó vào Nước Thiên Chúa. Nhưng ở những chỗ khác, Đức Giêsu hé mở cho chúng ta thấy đâu là căn nguyên: “Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được” (Mt 6,24) và “Vì kho tàng của anh em ở đâu, thì lòng anh em cũng ở đó” (Lc 12,34).

3. Con đường từ bỏ là con đường sống.

Thật ra điều mà Đức Giêsu muốn dạy chúng ta trong đoạn Phúc Am nêu trên cũng như trong nhiều đoạn Phúc Am khác là con đường từ bỏ mới là con đường đưa tới sự sống và hạnh phúc thật. Nếu chúng ta dính bén của cải thì chúng ta phải từ bỏ của cải. Nếu chúng ta ham mê sắc dục thì chúng ta phải từ bỏ thú vui sắc dục. Nếu chúng ta ham hố danh vọng chức quyền thì chúng ta phải dẹp bớt lòng ham hố ấy đi. Nếu chúng ta kiêu căng tự mãn thì chúng ta phải từ bỏ kiêu căng, tự mãn. Nói tóm lại là trong lãnh vực tôn giáo và tâm linh, con đường hẹp là con đường mở, còn con đường rộng là con đường đóng vì chính Đức Giêsu đã khuyên nhủ các môn đệ: “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy” (Mt 7,13-14). Không chỉ khuyên nhủ, chính Đức Giêsu đã tự nguyện đi vào cửa hẹp và đường chật của thập giá, của tự hủy: “Đức Giêsu Kitô, vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nhất thiết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2, 6-8).

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu Kitô, Chúa đã lưu ý chúng con rằng người giầu có rất khó vào Nước Thiên Chúa vì tiền bạc của cải rất dễ trở thành chủ nhân ông thống trị tâm hồn con người. Chúa cũng đã dạy chúng con rằng con đường từ bỏ là con đường dẫn tới sự sống và hạnh phúc thật. Chúng con nài xin Chúa hãy ban cho chúng con Đức Khôn Ngoan và sức mạnh để chúng con đủ sức chống lại sự quyến rũ của giầu sang, danh vọng, quyền lực và thú vui chóng qua và nguy hiểm cho sự sống muôn đời của chúng con và để chúng con biết xử dụng của cải như phương tiện cần thiết và hữu ích cho đời sống con người mà không trở thành nô lệ hay dính bén nó một cách tội lỗi, trái với tinh thần của Chúa. Amen.

--------------------------------

 

TN28-B15. Ước mơ và hành động


- Lm. Phêrô Trần Thanh Sơn

 

Trong cuộc sống thường ngày, ai trong chúng ta cũng có một ước mơ. Có người mơ được giàu: TN28-B15


Trong cuộc sống thường ngày, ai trong chúng ta cũng có một ước mơ. Có người mơ được giàu có, có người ước được danh vọng, quyền quý, có người thì mong học hành đỗ đạt, sức khỏe dồi dào, gia đình hoà thuận… Thế nhưng, chẳng mấy ai trong chúng ta đạt được trọn vẹn ước mơ của mình. Chúng ta không đạt được có thể do bởi nhiều lý do bên ngoài, nhưng quan trọng hơn, có lẽ do chúng ta không quyết tâm, không kiên trì đủ để theo đuổi quyết tâm của mình. Đó cũng là tình trạng của chàng thanh niên mà chúng ta vừa nghe trong bài Tin mừng hôm nay. Anh đã đến xin Đức Giêsu chỉ cho anh con đường đưa tới sự sống đời đời. Thế nhưng, khi nghe xong anh lại không đủ can đảm để thực hiện.

Điều đó, cho thấy giữa ước mơ và hiện thực vẫn còn một khoảng cách, một khoảng cách mà chúng ta chỉ có thể vượt qua nếu biết cậy dựa vào Lời Chúa. Để thấy rõ hơn điều này, chúng ta cùng đọc lại phần Lời Chúa hôm nay.

1. Từ một ước mơ

Trước hết bài Tin Mừng kể lại một thao thức, một ước mơ được sống mãi của một chàng thanh niên. Được sống mãi chính là nỗi trăn trở lớn nhất của anh. Nó đã thúc đẩy anh cố gắng tuân giữ thật nghiêm túc các giới răn ngay từ tấm bé, như lời anh khẳng định với Đức Giêsu: “Lạy Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thuở nhỏ”.

Lòng khao khát được sống mãi cũng đã khiến anh “đổ mồ hôi, sôi nước mắt” làm việc vất vả để kiếm cho được nhiều tiền, và thật sự anh đã trở nên giàu có. Chúng ta có thể khẳng định anh ta giàu có, bởi vì, khi nghe Chúa nói: “Ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó”, thì anh đã “sụ nét mặt và buồn rầu bỏ đi”, và thánh Marcô còn nói rõ: “Vì anh ta có nhiều của cải”. Khi miệt mài kiếm tiền như thế, có lẽ cũng như bao người khác, chắc hẳn anh đã nghĩ rằng đồng tiền có một sức mạnh vạn năng, có khả năng “cải lão hoàn đồng”, hay nói theo cách nói của các bạn trẻ ngày nay: “đồng tiền là Tiên là Phật, là sức bật của tuổi trẻ, là sức khoẻ của tuổi già, là cái đà danh vọng, là cái lọng che thân, là cán cân công lý… Đồng tiền là hết ý”.

Thế nhưng, cho dù anh đã tuân giữ tất cả những nghi thức luật lệ bên ngoài của tôn giáo, và có trong tay tiền của thật nhiều tâm hồn của anh vẫn không được bình an, thanh thản. Anh vẫn còn cảm thấy thiếu một cái gì đó rất quan trọng và cần thiết cho cuộc sống của mình. Anh nhận ra rằng tất cả những cái đó vẫn chưa đủ bảo đảm cho anh một cuộc sống đời đời.

Cái thiếu đó, anh đã cố sức tìm kiếm trong một thời gian dài, nhưng không thể tìm được. Chính trong nỗi niềm khao khát đó, khi nghe lời Đức Giêsu giảng và thấy việc Ngài làm, anh nhận ra Ngài chính là Đấng có thể giúp anh đạt được điều mà anh vẫn hằng mơ ước. Do đó, mặc dù đang giữa đường phố, anh đã chạy đến và quỳ gối cầu xin Đức Giêsu: “Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời?”

2. … đến cái giá phải trả:

Thế nhưng, khi nghe câu trả lời của Đức Giêsu: “Ngươi chỉ còn thiếu một điều là ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó… rồi đến theo Ta”. Anh ta đã không thực hiện được mà lại “buồn rầu bỏ đi”. Anh muốn có sự sống đời đời, nhưng lại không dám thực hiện điều mà Đức Giêsu dạy, để có được sự sống đó. Chính của cải mà anh tưởng chừng như chúng sẽ giúp anh đạt đến sự sống vĩnh cửu lại cản trở anh thực hiện ước mơ của mình. Thấy rõ điều đó, Đức Giêsu nói với các môn đệ: “Hỡi các con, những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó mà vào Nước Thiên Chúa biết bao. Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Thiên Chúa”.

Khi tuyên bố như thế, Đức Giêsu không có ý muốn nói: Nước Trời chỉ dành cho người nghèo và người giàu có thì không thể vào, nhưng Ngài chỉ muốn nói rằng: những ai “cậy dựa vào tiền bạc” thì “thật khó mà vào Nước Thiên Chúa”. Có thể chúng ta không có nhiều của cải như chàng thanh niên này, nhưng chúng ta vẫn còn có rất nhiều cái để sở hữu, để “cậy dựa”: đó là cái tôi, ý riêng, tính tự ái, lòng ganh tỵ và kiêu ngạo, và cả sự khôn ngoan của chúng ta nữa … bởi vì, một người nghèo nhất cũng vẫn còn cái tôi của mình để sở hữu, để cậy dựa. Nếu chúng ta không dám bỏ đi tất cả những cái đó để hoàn toàn phó thác cho Thiên Chúa như những trẻ nhỏ thì thật khó vào Nước Trời. Nó chính là những cái bướu cản trở con lạc đà chui qua lỗ kim. Sống mà không cần dựa vào tiền bạc, không cậy dựa vào của cải, quả thật là điều vượt quá sức mỗi người chúng ta. Đó cũng chính là ưu tư của các môn đệ: “Vậy thì ai có thể được cứu độ?”.

Thấy được nỗi băn khoăn đó, Đức Giêsu đã chỉ cho chúng ta một con đường: “Đối với loài người thì không thể được, nhưng không phải đối với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa làm được mọi sự”. Vâng, đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể. Do đó, để có thể vào được Nước Thiên Chúa chúng ta chỉ có một con đường duy nhất đó là phải cậy dựa vào chính tình yêu của Thiên Chúa, cậy dựa vào lời của Ngài. Chúng ta cần lắng nghe và sẵn sàng thực thi lời Ngài mới có thể vào được Nước của Ngài.

Tuy nhiên, đây không phải là điều dễ, vì nói như tác giả thư Do thái: “Lời Thiên Chúa là lời hằng sống, linh nghiệm, sắc bén hơn mọi thứ gươm hai lưỡi, thấu suốt đến nỗi phân rẽ linh hồn với thần trí, gân cốt với tuỷ não, phân tách tình cảm với ý nghĩ của tâm hồn”. Đón nhận lời Chúa, nghĩa là chấp nhận để lời Chúa mổ xẻ toàn bộ con người của mình: từ thần trí đến tình cảm và ý nghĩ. Chúng ta phải dám để lời Chúa tách bỏ những suy nghĩ, những hành động, những tình cảm sai trái ra khỏi con người của chúng ta.

Điều này chắc hẳn sẽ làm cho chúng ta đau đớn, thua thiệt nhưng lại là điều cần thiết và là một sự khôn ngoan để chúng ta có một thân thể khoẻ mạnh và một sự sống đời đời. Đây là sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Nó có một giá trị tuyệt đối mà vàng bạc, kim cương cũng không thể so sánh được. Đó chính là sự khôn ngoan mà vua Salomon vẫn hằng khao khát: “Tôi cầu khẩn được thần trí khôn ngoan đến cùng tôi. Tôi lấy sự khôn ngoan làm hơn vương quốc và ngai vàng: Đem so sánh sự giàu sang với sự khôn ngoan, tôi kể sự giàu sang như không… Mọi thứ vàng đem so sánh với nó thì kể như hạt cát nhỏ bé, và bạc đem để trước nó, thì kể như đất bùn”. Có được lời của Chúa, có được sự khôn ngoan của Chúa thì coi như là có được tất cả, đó chính là cảm nghiệm của Salomon, vị vua được coi như là khôn ngoan, giàu sang, vinh quang nhất qua mọi thời đại, ông nói: “Tất cả mọi sự tốt lành đều đến cùng tôi làm một với nó (tức sự khôn ngoan), và nhờ tay của nó, tôi được đoan chính không kể xiết”.

Lắng nghe lời Chúa hôm nay cũng là một cơ hội để mỗi người nhìn lại mình. Chúng ta đã nhiều lần đến với Chúa, cầu xin Ngài, nghe Ngài nói, nhưng chúng ta đã có một lần nào thật sự để lời Chúa đi vào mổ xẻ tâm hồn chúng ta chưa? Ước gì, bắt đầu từ hôm nay, mỗi người chúng ta không chỉ nghe, nhưng còn mau mắn sống những lời Chúa dạy, sẵn sàng chia sẻ những gì chúng ta có với những anh chị em bất hạnh đang sống quanh ta. Chúng ta cần có một thái độ siêu thoát hơn đối với tiền bạc, của cải. Chúng chỉ là phuơng tiện chứ không phải là cùng đích của cuộc sống chúng ta. Sống được như thế, chúng ta mới thật sự là khôn ngoan, và tôi chắc chắn rằng cửa Trời cũng đang rộng mở để chờ đón mỗi người chúng ta. Amen.

--------------------------------

 

TN28-B16. TIN VÀ YÊU MẾN CHÚA TRÊN HẾT MỌI SỰ


 - Lm. Augustine, S.J

 

Bài Tin Mừng hôm nay chủ yếu nói về sự sống đời đời mà của cải sở hữu là một cản trở lớn: TN28-B16


Bài Tin Mừng hôm nay chủ yếu nói về sự sống đời đời mà của cải sở hữu là một cản trở lớn.

Nhưng Đức Giêsu lại đoan chắc với các môn đệ rằng họ sẽ nhận được sự sống đời đời cùng với tất cả những gì họ đã từ bỏ. Những điều ấy chính họ sẽ nhận lại được gấp trăm ngay ở đời này, không những về anh em, chị em, mẹ cha, mà cả về nhà cửa và ruộng đất nữa; có điều họ sẽ nhận lại được những thứ đó gấp trăm cùng với sự ngược đãi!

Điều vừa nói, các môn đệ có thể nhận ra nơi Thầy mình. Một đàng Đức Giêsu sống thanh thoát để có thể nói: "Con chồn có hang, chim trời có tổ nhưng con người không có chỗ tựa đầu" (Lc 9,58).

Đàng khác, Người sử dụng cách thoải mái nơi chốn được cung cấp để giảng dạy, gặp gỡ hoặc chữa lành bệnh nhân. Thuyền của ông Phêrô được dùng làm "bục giảng" (Lc 5,3). Nhà của các thân hữu được sử dụng làm nơi gặp gỡ và chữa bệnh (x. Mc 2,2tt). Luca cho biết cùng đi với Nhóm Mười Hai có một số phụ nữ: "Các bà này đã lấy của cải của mình mà giúp đỡ Đức Giêsu và các môn đệ" (Lc 8,3).

Còn việc nhận lại gấp trăm về anh chị, mẹ cha, chính Đức Giêsu nói rõ ý của Người. Khi ấy Người được báo cho biết "có mẹ và anh chị em Thầy ở ngoài đang tìm Thầy", thì Người rảo mắt nhìn những kẻ ơ xung quanh và nói: "Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em, chị em, là mẹ tôi" (Mc 3,34-35).

Dầu sao thì mọi sự, kể cả sự sống đời đời, đều có thể đạt được nhờ kết hợp với chính Thiên Chúa và làm theo ý Ngài. Đức Giêsu đến trong thế gian là để đưa người ta vào con đường kết hợp với Thiên Chúa. Người tuyên bố rất rõ: "Thầy là Đường, là sự Thật và là sự Sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy." (Ga 14,6).

Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy hai hình ảnh trái ngược nhau. Thoạt đầu là thấy một người giàu có thực tình muốn đạt được sự sống đời đời, nhưng vì quá gắn bó với của cải anh sở hữu nên anh không làm sao dứt bỏ mà theo Đức Giêsu được. Ngược lại, Phêrô và Nhóm Mười Hai đã từ bỏ mọi sự mà theo Đức Giêsu (x. Mc 1,6-20) thì lại không rõ sẽ nhận lại được gì, ở đời này cũng như đời sau. Cả hai loại người vừa nói đều cần phải lãnh hội nội dung của mối phúc thứ tám là mối phúc gắn liền với sự ngược đãi vì Chúa Giêsu: "phúc cho anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa. Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao" (Mt 5,11-12).

Điều duy nhất đáng kể là bước theo Chúa Giêsu

Thử hỏi một cách tích cực, ngày nay còn có những thanh niên nam nữ ở giữa đời dám từ bỏ mọi sự để theo Đức Giêsu chăng? Hãy nghe sinh viên Y khoa Engo Maria Fondi, người Italia chia sẻ về tiếng gọi lôi kéo anh từ bỏ mọi sự để theo Chúa như thế nào. Anh nói:

"Khi sắp xong trung học, cuốn sách tôi đọc quyết định cho tương lai đời tôi là cuốn Con Người, Một Thế Giới Cần Được Khám Phá (L'homme Cet inconnu, Alexis Carrel). Đó là cuốn sách làm tôi say mê môn y khoa sinh vật học. Tôi bị lôi kéo do trực giác của tác giả về mối tương quan giữa tinh thần và thể xác, tức tương quan giữa thân xác và tâm thần khi khoẻ cũng như lúc yếu đau.

Nhưng tại Italia khi ấy chiến tranh bùng lên dữ dội. Cuộc đổ bộ tại Anzio chỉ cách khu vực nơi gia đình tôi đang ở ít cây số, đặt tôi vào kinh nghiệm kinh hoàng của đạn trái phá nổ ran, của những đám lính rút lui về hậu cứ kèm theo cảnh nhà cửa đổ nát.

Gia đình tôi chỉ có thể tìm được an toàn nơi cảng Roma với rất ít của cải có thể mang theo. Dù sao tôi cũng đã có thể ghi tên vào trường Y Khoa để lấy lại sự bình thường. Điều nổi bật trong thời gian tôi đến ở Roma là được gặp gỡ nhóm người trẻ dấn thân trong Hiệp Hội Đức Mẹ tại nhà thờ thánh I-Nhã.

Bản thân tôi vẫn có khuynh hướng làm chứng tận căn về niềm tin của mình. Do đó tôi đã nhận giảng tại công trường Sienna cùng với phong trào đạo đức được thiết lập do Giovanni Rossi tại A-si-di.

Nhưng những năm ấy vẫn là những năm tôi thấy mình còn đang tìm kiếm điều gì đó trong bầu khí nội tâm pha trộn niềm chờ mong với một tâm trạng man mác đi đôi với cảm giác khô khan nào đó. Thế rồi vào năm 1949, tức cuối năm y khoa thứ năm, tôi được mời dự một cuộc họp. Đó là nơi tôi được nghe về kinh nghiệm thiêng liêng mà Chiara Lubich và các bạn đầu tiên đã trải qua.

Hầu như cho tới nay tôi vẫn có thể nói lại nguyên văn điều tôi được nghe, không phải tôi nhớ được một cách đích xác, nhưng vì đó là "lịch sử của phong trào" mà chính tôi đã có dịp kể lại không biết bao nhiêu lần, đến nỗi nội dung như thuộc về lịch sử riêng của tôi. Nội dung chỉ là kể lại cách đơn giản không văn vẻ những sự kiện có thực đã xảy ra, đó là những sự kiện tuyệt vời và ngoại hạng nhưng vẫn bình thường theo nguyên tắc. Vấn đề được đặt ra là tuỳ ở người nghe có chấp nhận điều được kể lại hay không. Nếu nhận thì con đường duy nhất để biết thêm là bước vào kinh nghiệm thiêng liêng đó - đó là kinh nghiệm mà người đó đã sống, nó chứng thực sứ điệp người đó truyền đạt.

Riêng với tôi, biến cố quyết định là cuộc hành trình đưa tôi tới Tân Đô, Bắc Italia, mùa nghỉ Noel 1949. Khi ấy Năm Thánh mới bắt đầu, Tân Đô phủ đầy tuyết. Tôi nhờ những cành cây bự để bám hầu tránh khỏi bị té trên kiếng vỡ mà chiến tranh làm bắn tung toé trên đường. Người ta đón mừng tôi bước vào một cộng đoàn mới được thiết lập.

Điều khiến tôi ngạc nhiên từ thâm sâu và còn để lại trong tôi dấu ấn không thể xoá nhoà, đó là những cuộc gặp gỡ với Chiara Lubich, được tổ chức ngay nơi phòng ăn đơn sơ của căn nhà khiêm tốn nằm trên đường đưa đến nhà thờ các tu sĩ dòng Thánh Phanxicô Capuxinô. Chừng ba mươi người khách chen chúc với người nhà nơi phòng ăn đó. Nhưng nghe những câu trả lời do Chiara Lubich đáp lại những câu hỏi mà một linh mục nêu lên, khiến tôi quên bẵng đi cả không gian lẫn thời gian. Những câu trả lời ấy đưa tôi vào chiều kích vượt trên sự quen biết, chính là chiều kích của tình yêu Ba Ngôi Thiên Chúa. Quả thật, chúng tôi được chiêm ngưỡng và dự phần vào ánh sáng của chính Nước Thiên Chúa ở giữa loài người.

Tôi thú thật là sau đó trở về Roma tôi cảm thấy khó mà làm quen trở lại với đời sống tôi vẫn sống, gồm việc học hành, tương quan trong gia đình, với những sinh hoạt bình thường khác.

Ít tháng sau, trước khi nhận bằng tiến sĩ y khoa, tôi hiểu ra rằng từ nay chỉ còn một điều duy nhất đáng kể trong đời tôi là bước theo Đức Giêsu trong phong trào giáo dân như tôi được biết ở Tân Đô, Bắc Italia. Khi ấy tôi đã sẵn sàng bỏ lại đằng sau gia đình, bạn hữu, việc học hầu sống với Đức Giêsu cùng với những người khác được Chúa gọi sống chung một nhà.

Thế rồi, xảy ra phong trào có nhu cầu khẩn cấp mà mọi thân hữu được mời tới canh thức để cầu nguyện. Đêm đó tôi đã mang chiếc giường từ gia đình đến để sử dụng. Và đó là đêm đầu tiên của tôi trong sự sống mới.

Những tháng kế tiếp sau khi học xong y khoa, tôi được yêu cầu vào làm bếp và làm một số việc khác. Chủ yếu tôi được học để sống tinh thần hiệp nhất với mục đích đón nhận Chúa Giêsu hiện diện giữa cộng đoàn 24 trên 24 qua việc thực thi giới răn yêu thương. Tôi học để lướt thắng cái khó tận căn là từ bỏ chính mình để có thể yêu tha nhân.

Câu chuyện chàng sinh viên y khoa Engo Maria Fondi vừa kể phần nào giúp làm sáng tỏ một trong trăm ngàn cách ta có thể chọn để đưa Lời Chúa hôm nay ta thực thi. Cách nào ta chọn cũng đòi hỏi phải lướt thắng cái khó tận căn là từ bỏ mình để có thể yêu tha nhân. Dù sao, điều quan trọng trong bài Tin Mừng hôm nay ta nên nhớ là: có rất nhiều điều "đối với loài người thì không thể được nhưng với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể." (c.27)

Một số câu hỏi gợi ý

1. Bạn tâm đắc được gì về lời chia sẻ ở trên, như: Trước khi nhận bằng tiến sĩ y khoa, tôi hiểu ra rằng từ nay chỉ có một điều duy nhất đáng kể trong đời tôi là bước theo Chúa Giêsu? Tôi học để lướt thắng cái khó tận căn là từ bỏ mình để có thể yêu tha nhân?

2. Hãy so sánh người thanh niên giàu có (cc.17-22) với Phêrô và Nhóm Mười Hai (cc.23-30). Xem ra hai vấn đề được đặt ra: Một là tin vào Thiên Chúa toàn năng; hai là yêu mến Thiên Chúa trên hết mọi sự hầu có thể từ bỏ mọi sự để theo Chúa. Hai vấn đề đó có được đặt ra cho bạn chăng?

--------------------------------

 

TN28-B17. TỰ DO ĐỂ YÊU THƯƠNG


 - Lm. Phêrô Phan Văn Lợi

 

Năm 22 tuổi, một tương lai sáng lạn mở ra trước mắt chàng hiệp sĩ Bênađô (1090-1153). Tại: TN28-B17


Năm 22 tuổi, một tương lai sáng lạn mở ra trước mắt chàng hiệp sĩ Bênađô (1090-1153). Tại triều đình, nơi quân ngũ, trong tòa án, chỗ nào chàng cũng có thể thành công. Nhưng rồi được ơn soi sáng, chàng quyết định xin vào dòng Citeaux, một dòng tu nổi tiếng khắc khổ. Bị cha mẹ phản bác, anh em chống lại, chàng vẫn không sờn lòng: "Tin tôi đi, nghe tôi đi, cuộc chinh phục linh hồn chẳng đáng giá sao?" Nhờ cương quyết và nhiệt tình, Bênađô không những đã làm cho cha mẹ và anh em nhượng bộ, còn lôi cuốn họ vào dòng theo chân mình nữa. Lần kia, cậu em út Nivarđô đang ngồi chơi, Guyô người anh cả nói: "Giã từ em nhé! Tất cả sản nghiệp thuộc về em. Bằng lòng không?" Nivarđô liền trả lời: "Sao? Trời cho các anh, còn đất cho em. Phân chia chẳng đồng đều tí nào cả!". Rồi người em út cũng theo cha và các anh vào dòng. Ngoài ra, ông cậu và các bạn của Bênađô, cả thảy trên 30 người, cũng theo chàng hiệp sĩ của Chúa Kitô nhập tu viện tuốt! (Theo vết chân Người, tập 3).

1. Lực khống chế của của cải

Tấm gương lạ lùng đó thật tương phản với cuộc gặp gỡ trong bài Tin mừng hôm nay. Cuộc gặp gỡ này liên can tới một trong những điểm giáo huấn lớn của Kitô giáo: của cải. Nhưng vấn đề quan trọng về của cải không phải là biết ngang mức độ tài sản nào, tiền lương nào, mình chẳng còn có thể là kitô hữu. Máccô không hướng cái nhìn của ta đến một máy tính nhưng đến Đức Giêsu, Đấng nhìn chúng ta (Mc ba lần nói đến cái nhìn ấy) và bảo chúng ta: "Hãy theo Thầy".

Trước tiên Người nói rõ là phải thanh lý hết, trao tặng hết mà! - Đúng, nhưng điều ấy có nghĩa chính xác: Hãy tự giải thoát con để theo Thầy. Thành thử đây không phải là một bài học gây buồn bã, nhưng là một bài học gây niềm vui to lớn. Nếu ai nghĩ rằng đi theo Đức Giêsu chẳng phải là cập bến bờ hạnh phúc, thì xin đóng sách Tin mừng lại.

Con người giàu có quỳ xuống dưới chân Đức Giêsu muốn tìm hạnh phúc nhưng anh ta đã bỏ đi buồn bã. Nếu niềm hy vọng có một con đường dẫn thẳng tới Thiên Chúa đã khơi dậy nơi anh nỗi vui to lớn thế nào, thì giờ đây, thay vào đó là một nỗi buồn sâu xa không kém. Trên đường đi theo Đức Giêsu, anh vấp phải một chướng ngại, một sức khống chế, đó là lòng gắn bó với của cải. Của cải như tấm kính mờ đã che lấp ánh sáng, lúc ánh sáng muốn thâm nhập vào lòng anh. Về anh, kẻ có tất cả để được hạnh phúc, như người ta thường nói, Đức Giêsu đã đưa ra lời chẩn đoán: "Anh chỉ còn thiếu một điều". Khốn nạn cho ta nếu ta thiếu điều này. Và điều quý giá này, đó là khả năng theo Đức Giêsu. Mà việc ấy giả thiết một sự giải phóng đáng kể! "Đi đi, hãy gỡ mình khỏi những gì giữ anh lại, bán tất cả để mua lấy tự do theo Ta".

Đó chính là vấn đề! Ta trở lại với câu "thanh lý hết" đó. Phải theo Đức Giêsu trong trần trụi sao? - Không! Đức Giêsu đã chẳng trần trụi và thậm chí chẳng phải là kẻ vô gia cư nữa. Người đã không nếm biết cảnh khốn khổ. Người ăn uống bình thường, thậm chí còn chấp nhận một sự phung phí điên rồ như bình dầu thơm mà Người đã được Mađalêna tiến dâng. Nhưng vì không có gì trói buộc mình lại, Người đã có thể đi tới cùng trong tất cả những gì mà tình huynh đệ đòi hỏi.
Khi bảo chúng ta "Hãy đến!", thì chính trên con đường đó mà Người gọi chúng ta, không phải lên đỉnh từ bỏ nhưng trên đỉnh yêu thương. Tại sao cứ mải miết bóp méo đòi hỏi của Tin mừng thành kỳ công khổ chế? Đúng là có kỳ công, nhưng trong nỗ lực tự giải thoát khỏi tất cả những gì ngăn cản chúng ta yêu thương và phục vụ.

Nhưng rất nhanh, chúng ta đụng đến các xiềng xích của tiền bạc: có quá nhiều hay có không đủ. Người ta sẽ nói hai tình trạng này ảnh hưởng khác nhau lên ý muốn yêu thương của ta. Không! như nhau cả! Của cải có lẽ bóp chết ý muốn này cách triệt để, nhưng nỗi lo lắng về những ngày cuối tháng cũng khép lòng chúng ta. Đức Giêsu hết sức nghi ngờ các ưu tư, chúng chiếm ngự lòng ta đến độ rốt cục ta chỉ còn nghĩ tới chính mình. Nhưng trong đoạn này, Người kết án chính của cải. Một lần nữa, Người vừa nhận xét rằng nó làm hư hỏng những kẻ tốt nhất. Anh thanh niên giàu hết sức tốt lành với những ước vọng muốn đi xa hơn. Tiếc thay, ta cảm thấy anh vướng víu vào tất cả những gì anh sở hữu đến độ ta sẽ chẳng bao giờ có thể đẩy anh ta tiến trên con đường của tình huynh đệ: "Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn".

2. Sức giải thoát của Thiên Chúa

Trước hình ảnh ý nhị nhưng đáng sợ ấy, các môn đệ đo lường được khó khăn của việc theo Đức Giêsu: "Thế thì ai có thể được cứu?" Sở dĩ các ông thắc mắc thể ấy là vì theo cách hiểu về việc giữ đạo thời đó, càng giàu càng có nhiều thuận lợi. Có tiền thì người giàu có thể dâng lễ vật cho Thiên Chúa theo luật buộc để được xá tội, có thể dâng cúng một phần mười tài sản mà các tư tế đòi, hoặc có thể bố thí cho kẻ khó người nghèo... Dường như có một thỏa thuận ngầm giữa Thiên Chúa và những người giàu có. Như vậy, giàu có của cải chẳng phải là dấu chỉ kẻ đẹp lòng Thiên Chúa sao? Nếu người giàu không được cứu rỗi thì còn ai có thể được?

Người giàu không được chẳng phải vì họ giàu, nhưng vì sự giàu có và những trói buộc nó gây ra có sức độc chiếm mạnh đến nỗi con người hầu như chẳng còn sức lực và sự chú tâm mà địa vị tối thượng của Thiên Chúa đòi hỏi. Tuy nhiên, không những kẻ giàu chẳng được cứu mà bất cứ ai cũng vậy. Chẳng ai có thể tự cho mình đủ điều kiện và đủ khả năng để theo Đức Giêsu, để sống thật sự yêu thương, để vào Nước TC.

Sớm hay muộn, mỗi người đều đụng đến bức tường của sự bất khả này: "Lạy Chúa, nơi đó thì con không thể theo Chúa được". Nhưng Đức Giêsu nói với kẻ giàu cũng như kẻ nghèo, một lời có sức biến nỗi thất vọng của chúng ta thành kinh nghiệm tin tưởng: "Đối với Thiên Chúa, mọi sự đều có thể được". Đây không phải là lời nói của con người nhưng là của Thiên Chúa, điều đó đáng bỏ công tống khứ tất cả để lao mình vào sự tin tưởng này: "Với Ngài, chẳng có gì là bất khả". Cánh tay của Người đủ mạnh để lôi chúng ta khỏi ích kỷ cũng như lo lắng. Nên khi Đức Giêsu nói: "Hãy tự giải thoát mình", đó là một yêu cầu, nhưng cũng là một ơn ban. Ân sủng Thiên Chúa có thể giúp chúng ta thắng vượt mọi trở ngại.

Câu chuyện kết thúc khi Phêrô hỏi: "Thầy coi, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy, chúng con sẽ được gì". Đức Giêsu liền hé mở cho thấy niềm vui "gấp trăm lần" những gì đã bỏ, một niềm vui mà bất cứ ai đã từ khước mọi sự vì Người và vì Tin mừng sẽ cảm nghiệm được ở "đời này" lẫn "đời sau". Nhưng Người cũng không che giấu những "ngược đãi" đang chờ họ. Môn đệ phải tham gia vào việc rao giảng Tin mừng với Đức Giêsu; nhưng cũng như Người, giữa niềm vui về những điều thiện hảo của Nước Thiên Chúa, họ phải chuẩn bị để chịu đựng những cuộc bách hại của thế gian. Những cuộc bách hại này cần thiết để thanh luyện họ, để làm cho họ khỏi hư hỏng bởi những đặc quyền đặc lợi mà vì yêu mến, dân Chúa vẫn có thể dành cho họ luôn luôn, để họ đỡ bị khống chế bởi nhiều ưu tiên họ có thể được hưởng với tư cách "người của Giáo Hội", "thợ của Tin mừng". Bách hại giúp họ tự do để sống cho Thiên Chúa!

--------------------------------

 

TN28-B18. YÊU CHÚA VÀ YÊU TIỀN


- Lm. Vincent Âu Quốc Thanh, CMC

 

Người đời thường dùng tiền để đo lường mức độ tình yêu hoặc sự thân thiết với nhau. Ví dụ nếu: TN28-B18


Người đời thường dùng tiền để đo lường mức độ tình yêu hoặc sự thân thiết với nhau. Ví dụ nếu có người bạn quen sơ lập gia đình và lịch sự gửi thiệp hồng thì người được mời cũng phải lịch sự gửi thiệp chúc mừng với ngân phiếu khoảng 50 Mỹ kim. Nếu đi ăn tiệc cưới ở California, thì tấm ngân phiếu này chỉ gỡ huề cho Anh Chị mới cưới thôi. Nếu cô dâu hoặc chú rể là người bạn thân thì người đi dự tiệc cưới sẽ phải mừng ít là một hình cụ Tổng Thống Adam (100 đôla). Nếu là Chú Bác, Ông Bà, Cha Mẹ thì phải cho đi mấy cụ mới hợp tình hợp nghĩa. Qua thí dụ trên chúng ta thấy rằng tình thân thiết giữa người đi dự tiệc cưới và cô dâu chú rể càng mạnh mẽ dza dziết thì người ta càng dễ thoát ly tiền của, càng dễ cho tiền của cách quảng đại.

Trong bài Phúc Âm hôm nay Chúa Giêsu cũng muốn dùng tiền để đo lòng chàng thanh niên giầu có. Dựa trên những lời của chàng thanh niên, chúng ta thấy tình thân thiết của chàng và Thiên Chúa thuộc vào hàng trên trung bình. Là một người Israel đạo hạnh biết kính sợ Thiên Chúa từ tấm bé, chàng không phạm tội tà dâm, không giết người, không làm chứng gian, và không lường gạt. Có lẽ chàng cũng đã dâng cúng cho Thiên Chúa 10% những hoa lợi hằng năm. Tuy nhiên, khi Chúa Giêsu đòi chàng phải bán hết gia tài và phân phát cho người nghèo và theo Ngài với hai bàn tay trắng thì chàng đã buồn rầu bỏ đi. Đồng tiền liền khúc ruột' thật khó cắt bỏ lòng quyến luyến tiền của.

Nhưng khước từ tiền của lại là một điều kiện không có không được để theo Chúa. Khi theo Chúa, người môn đệ không được dựa vào tiền của nhưng phải tin tưởng sức mạnh tuyệt đối của Thiên Chúa. Môn đệ của Chúa Kitô không chủ trương-- Có tiền chẳng mạnh thì bạo, hay -- có tiền chán vạn người hầu, có bấc có dầu chán vạn kẻ khêu. Người chủ trương mạnh vì tiền sẽ khó vào nước Trời vì lòng họ khó có thể hiền lành và khiêm nhượng. Lời Chúa hôm nay cảnh tỉnh chúng ta: lòng mê man tiền của là một chướng ngại vật rất to lớn cho những người muốn làm môn đệ đích thực của Chúa Giêsu. Lòng yêu chuộng tiền của càng lớn lên thì lòng yêu Chúa càng kém đi.

Có nhiều người môn đệ của Chúa Kitô đang phải đấm ngực ăn năn vì lòng mê tham tiền của. Có lẽ chúng ta không can đảm bỏ đi như chàng thanh niên vì sợ người đời chê cười là hèn nhát. Chúng ta vẫn theo bước với Chúa Kitô và vẫn mang danh là Kitô hữu, nhưng cuộc sống thực tế của chúng ta có lẽ cũng đáng làm cho chúng ta phải buồn rầu vì đã không dám bán hết của cải để theo Chúa Giêsu với một trái tim không chia sẻ.

Nhiều bạn trẻ sẵn lòng bỏ ra mấy chục Mỹ kim để dẫn bồ đi coi cinê, nghe nhạc, hay ăn tại Red Lobster nhưng lại thấy tiếc khi bỏ cho nhà thờ mấy đô la. Vì thế mới có câu: Some people pay tithes to the waitress but tip to God. (Một số người đóng tiền thập phân cho cô đợi bàn nhưng cho Chúa tiền lẻ (tiền tip). Còn những bậc người lớn đã theo Chúa Kitô lâu năm, thử hỏi lòng ta đã thoát ly tiền của được bao nhiêu. Hay lại mắc phải tật càng già càng thích tích trữ mọi thứ đồ dùng. Lỡ nói nói luôn kẻo mang tiếng kỳ thị từng lớp người. Ngay cả những tu sĩ và linh mục là những người hứa sống đời sống nghèo của Phúc Âm cũng cần phải buồn rầu, ăn năn vì đã không sống xứng đáng với những ơn Chúa đã ban. Tu sĩ mà lại thích giầy Nike hay Addidas quá đáng' linh mục mà thích chơi xe xì-bo loại mới nhất' thật khó hiểu và khó coi làm sao. Có lẽ có đấng sẽ chữa rằng Chúa ban lại gấp trăm ở đời này lẫn đời sau mà. Xin Chúa là đấng thấu suốt và đo lường mọi tình cảm trong tâm hồn minh xét cho chúng con. Lòng ta tôn thờ kính yêu Thiên Chúa hay thần tài?

--------------------------------

 

TN28-B19. THỜI ĐIỂM MÙA CẤY HOA HỒNG



 - Lm. Anrê Dũng Lạc Trần Cao Tường

 

Mân Côi là hoa hồng, biểu hiệu của tình yêu. Có người thích giầu vì tình. Có người khoe giầu: TN28-B19


Mân Côi là hoa hồng, biểu hiệu của tình yêu. Có người thích giầu vì tình. Có người khoe giầu vì của, vì xe láng, vì nhẫn kim cương. Con mắt thấy được giá trị làm cho đời mình giầu thật vẫn luôn là một thách đố.

Tờ Forbes ngày 15 tháng 7 năm 1996 cho biết về 9 người giầu nhất thế giới. Bill Gates sáng lập hãng điện toán Microsoft dẫn đầu với 18 tỷ đô la. Nguyên năm 1996 anh ta lời được 40% số tiền đã có, tức được thêm trên 7 tỷ nữa. Người đứng thứ nhì là một tay đầu tư tài chánh tên là Warren Buffelt với 15 tỷ. Cả hai đều là người Mỹ. Thứ ba là Paul Sacher người Thụy sĩ của hãng thuốc Roche với 13 tỷ. Thứ tư là Lee Shan Kee người Hồng Kông với 12 tỷ 7. Thứ năm là Tsai Wan Lin người Đài Loan với 12 tỷ 2. Thứ sáu là là Li Ka Shing người Hồng Kông với 10 tỷ. Thứ bảy là Yoshiaki Tsutsumi người Nhật với 9 tỷ. Thứ tám là Kenneth Thomson người Canada với 7 tỷ 4, và thứ chín là Tan You người Phi Luật Tân với 7 tỷ. Giá mà người thứ mười là chính mình nhỉ?

Hiện nay trên thế giới có 447 tay tỷ phú đô la thì Mỹ chiếm 149 người, Á Châu nghèo vậy mà có tới 123 mạng tỷ phú trong đó Nhật chiếm 41, Hồng Kông 20, Mã Lai 11, Thái 10, Phi Luật Tân 9. Anh láng giềng nhà nghèo Mễ cũng có được tới 15.

KHI NGƯỜI NHẬT NGÁN NGẨM

Thế giới có 7 nước giầu nhất gọi là cường quốc. Mỹ, Đức và Nhật đang dẫn đầu.

Ngày 15 tháng tám năm 1995, Nhật kỷ niệm 50 năm bại trận, đầu hàng vô điều kiện sau hai trái bom nguyên tử của Mỹ ném xuống Nagasaki và Hiroshima.

Ngày 15.8.1945, Nhật là một trong những nước nghèo nhất thế giới, các thành phố bị san bằng. Nhiều người chỉ được ăn mỗi ngày một củ khoai.

Năm mươi năm sau, Nhật thành cường quốc kinh tế thứ nhì chỉ sau Mỹ, nhưng lợi tức mỗi gia đình là 31 ngàn rưởi Mỹ Kim một năm, so với Mỹ chỉ có 24 ngàn. Thế giới có 500 công ty lớn nhất thì Nhật chiếm 149, Mỹ chiếm 151. Hai anh chàng "tuy hai mà một" của hệ thống tư bản này chiếm 3/5 thế giới rồi còn gì.

Phép lạ gì vậy? Người ta tha hồ mà ca tụng hệ thống tổ chức xí nghiệp của Nhật. Nhưng điều then chốt vẫn là chương trình viện trợ Marshall theo đường dây "Trật Tự Mới" của tư bản Mỹ cộng với cái máu người Nhật. Họ mê làm, ham học theo, hết mình cho hãng sở và đề cao tăng gia chất lượng sản xuất.

Người Nhật nghiện làm, quên cả ăn, quên cả hưởng, và khá keo. Họ sẵn sàng hy sinh cá nhân để theo kỷ luật chung, miễn là làm cho nước Nhật phải vượt lên, phải hơn các nước khác. "Chúng tôi chỉ có làm, làm, và làm. Hãng chúng tôi không nghỉ thứ bẩy và Chúa Nhật", đó là lời ông Tadac Takubo, 62 tuổi. Cái máu hiếu thắng này đã khiến Nhật khi chiếm được các nước Á Châu thời đại chiến thứ hai với chiêu bài Đại Đông Á thì đã tỏ ra dữ tợn độc ác hơn cả người Da Trắng đi chiếm thuộc địa mà "khai hóa các dân ngu muội". Đại Hàn, Tàu đều là nạn nhân khủng khiếp. Nạn đói ở Bắc Việt mà Nhật để mấy triệu người chết chẳng bao giờ xóa mờ được trong ký ức của nhiều người Việt. Bây giờ không đánh nhau bằng súng, thì đánh nhau bằng tiền, cũng vẫn là một thứ máu: thích đè bẹp lân bang, như anh chàng Đức phải cho giống người mình là số một.

Đấy cũng là một lối tìm và một lối sống, tạo nên một nền văn minh, thành một nước giàu mạnh. Nhưng những ai đã từng ở Nhật thì đều thấy rằng người Nhật chỉ chỉ lo làm, đầu tắt mặt tối hối hả tối ngày. Đất đai chật hẹp, nhà cửa và vật giá thì quá cao, thành thử đời sống thật căng thẳng. Thiền là một từ ngữ xa lạ chỉ dành cho mấy tay Âu Mỹ hiếu kỳ thích tìm thứ mới lạ mà thôi, chứ người Nhật chẳng có giờ cho mấy thứ "trà dư tửu hậu" đó.

Dịp kỷ niệm 50 năm bại trận, cũng là 50 năm thành công vượt bậc, thủ tướng Nhật Tomiichi Murayama đã buồn phiền thốt lên: "Nhiều người Nhật đang bất mãn về cuộc sống hiện tại và âu lo về tương lai". Anh hùng bắt đầu thấm mệt rồi. Ngựa đã nản chân bon!

THỜI ĐIỂM ĐI TÌM NÉT GIẦU MỚI

Điều ngán ngẩm của người Nhật âu cũng là dấu chỉ thời đại, khi con người cựa mình bước vào năm 2000. Những người ở các nước Âu Mỹ thì càng ngày càng nhận ra điều đó thật rõ nét. Những phim nổi tiếng thu hút rất đông người xem những năm qua như Forrest Gump, Pocahontas, The Joy Luck Club, The Secret Garden đều nói lên một điều rất đơn giản: con người đã mệt mỏi, và đang đi tìm một giá trị mới, đi tìm những tiêu chuẩn làm cho con người sống giầu đích thực, tìm về thiên nhiên, tìm về những gì thật giản đơn đã có sẵn trong cuộc sống, nguồn phú túc đã được Chúa Trời bày biện như bữa tiệc sẵn sàng. Hạnh phúc là biết mở mắt nhận ra mà lãnh nhận chứ đâu có quá vất vả như con người ngày nay! Sửa soạn vào ngàn năm mới, con người mới giật mình nhận ra đâu là lối tìm hạnh phúc và lối sống giầu có thật.

Anh chàng John Smith và đám lính Da Trắng người Anh trong câu truyện Pocahontas đã đổ bộ sang Mỹ vào năm 1607 để chiếm đất của người Da Đỏ. Họ phá hủy núi rừng đẹp đẽ để đào bới vàng. Người Da Trắng tưởng vàng là nhất, là có thể làm cho mình hạnh phúc. Nhưng có ngờ đâu khi gặp cô bé Pocahontas, thì John Smith nhận ra một giá trị mới, một nhãn quan mới. Một hôm tò mò về thái độ đào bới thật kỳ cục của người Da Trắng với kiểu ăn mặc bó sát chật chội, Pocahontas đã hỏi John Smith:

- Các anh tìm gì vậy?!
- Tụi này đi tìm vàng để làm giầu.
- Vàng là cái gì?

Thực sự Pocahontas chẳng hiểu vàng là cái gì mà người Da Trắng lại có thể ham mê tới cỡ đó. Rồi không biết phải so sánh giá trị làm sao, cô bé bèn cầm lấy trái bắp vàng mà giơ lên hỏi "vàng là cái này á?".

Câu hỏi đơn sơ của cô bé Pocahontas khiến người Da Trắng giật mình nhận ra một điều rất quan trọng: núi rừng kia, thác nước kia, sông hồ kia, trái bắp kia, mới là vàng, mới là giầu có thật, và mới là vườn địa đàng. Còn vàng của người Da Trắng chỉ là một thứ kim khí hiếm, do người ta ước định mà gán cho là quí báu khiến phải chém giết nhau để đạt lấy cái "địa đàng" kiểu ấy mà thôi. Mấy đứa trẻ ở Nam Phi xưa vốn lấy vàng làm đồ chơi, vì nước này đầy vàng, có ai đếm xỉa gì đâu, có ăn được đâu.

LỐI NGƯỜI VIỆT LÀM GIẦU

Nhà ảnh Mark Sindler đã từng lăn lộn nhiều năm trong cộng đồng người Việt vùng New Orleans. Anh tìm chụp những nét tiêu biểu của lối sống Việt Nam để giới thiệu cho người Mỹ. Mới đây trong Jazz Festival, một số tấm hình anh chụp được triển lãm trong khu vực sắc thái các dân.

Đây là hình chụp cảnh một gia đình Việt thật giầu: hai ông bà đứng trước bàn thờ trong gia đình, mặc áo dài khăn đóng chỉnh tề, chung quanh có vẻ chả có gì ngoài cái bàn ăn thô thiển và cái bộ sa-lông cũ rích, nhưng nét mặt ông bà rất hãnh diện và sung mãn, ra như bảo tên chụp hình rằng: ừ thì anh đã thấy chỗ chúng tôi đào vàng rồi.

Một tấm hình khác chụp cảnh một ông già đang cầu nguyện trong ngôi nhà thờ nhỏ. Tấm này chụp ngay trong những năm đầu mới sang Mỹ. Giữa những rối loạn tan hoang và tuổi già bơ vơ thừa thãi, hình ông cụ như một hiện thân của an bình, của niềm tin. Nhìn vào đó, ai mà chả cảm thấy lòng mình tĩnh lại thảnh thơi, mọi phiền não tan biến, ra như chả có gì trên đời có thể làm xao động nổi nữa. Ở giữa cơn bão vẫn có "mắt" tĩnh mà. Mark Sindler rất đắc ý về tấm hình này, anh đã lột được cõi tâm của người Việt, cho thấy được linh hồn giầu có của lớp dân tỵ nạn. Giầu có vì niềm tin.

TIN VUI CẤY HỒNG TÌNH YÊU(Chúa Nhật 28 B)

Rốt cuộc rồi con người khám phá ra mình với bằng ấy văn minh và giành giật, vẫn không mặc đẹp hơn bông hoa tươi nở bên gềnh đá, không thảnh thơi hơn con chim đang đậu trên cành kia, hay con cá đang tung tăng vui đùa dưới dòng nước. Chúa Giêsu đã nói như vậy từ lâu. Cũng được sinh ra trên mặt đất mà không một con vật nào phải đi mỹ viện hay bác sĩ thần kinh như con người. Siêng năng cần mẫn như con kiến mà cũng không phải lo đủ thứ bảo hiểm, không phải đặt ra lý thuyết lao động vinh quang hay "người là con vật kinh tế" để mà giành giật nhau từng miếng ăn, từng "dóp thơm, dóp giổm" để mà phải đấu tố giết nhau một cách man rợ.

Chúa Giêsu báo cho con người ở thời điểm này một Tin Vui lớn như đã từng bảo người nhà giầu trong Kinh Thánh khi đến hỏi Chúa phải làm gì để được sống đời đời, để được thực sự hạnh phúc: "Bạn chỉ còn thiếu một điều, là hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và bạn sẽ được một kho báu trên Trời".

Đúng là Tin Vui khi mình bỗng nhận ra rằng những tiêu chuẩn con người đang đặt ra để trói buộc nhau như vàng bạc, tiền của, không thực sự làm cho mình sống thảnh thơi hạnh phúc. Những cái đó đâu là gì khi so sánh với nguồn phú túc Chúa Trời đang trao ban từng giây từng phút. Cuộc sống còn nhiều cái giầu quí hơn mà mình ít nhận ra. Biết dừng lại để thưởng thức một nụ cười, một bông hoa, một cành lá, một cử chỉ tình thương, một việc bác ái, một buổi kinh đêm Chẳng quí chẳng giầu lắm sao? Giàu tiền mà không biết cười, không biết yêu thương, không biết hưởng sinh thú cuộc sống thì cũng chỉ là một tên hành khất ăn xin bên lề đường thật tội nghiệp.

Mẹ Têrêsa có lần sang thăm nước Mỹ một vòng đã cho biết: "Không một nước nào mà trẻ em nghèo bằng nước Mỹ"!

Mâu thuẫn chưa? Nước Mỹ giầu nhất thế giới mà trẻ em lại nghèo nhất thế giới sao?! Mẹ có ý bảo: trẻ em nghèo quá vì thiếu sự hiện diện săn sóc yêu thương của cha mẹ. Ai cũng bận quá! Bận lo đi kiếm tiền, bận đua đòi cho kịp thời trang Trẻ em nghèo quá vì không được dẫn vào chỗ đào vàng thật nơi "đồng cỏ xanh tươi và dòng suối mát trong" của những buổi kinh tối, của giá trị đời sống cầu nguyện.
Tháng Mười được truyền thống Công Giáo gọi là Tháng Mân Côi, tháng trồng Hồng. Mỗi kinh đọc là một bông hồng tình yêu, là chìa khóa mở vào kho tàng nội tâm. Lâu nay đời sống mình có cái gì lỏng lẻo khô cằn làm sao ấy! Vì mình quá hối hả và mải mê tìm vàng, tìm tiền, mà bỏ bê kho tàng nội tâm, tách lìa khỏi dòng nhựa sống. Vậy tại sao mình không tìm lại một cái gì thật đơn giản là kinh Mân Côi, có thể tr